“Hình như em ấy bắt cá hai tay rồi.”
“Cái gì hả?”
Cơn buồn ngủ của Trình Chiêu lập tức bay sạch, lao đến trước mặt tôi kéo ghế ngồi phịch xuống.
“Mày tận mắt nhìn thấy à?”
“Tao có linh cảm.”
“Linh cảm thế nào?”
“Thì là,” tôi có chút khó khăn mở lời, “thỉnh thoảng em ấy cứ tránh mặt tao để nghe điện thoại, lại còn cười cực kỳ dịu dàng, ngữ điệu cũng khác thường.”
“Tao hỏi thì em ấy nói là người nhà, nhưng lại không nói là bố mẹ hay là bà ngoại.”
“Mày nói xem, người nhà gọi điện thì có gì mà không cho tao nghe được, còn giấu giấu giếm giếm.”
“Vừa nãy rõ ràng đã hẹn ra ngoài rồi, em ấy nghe điện thoại xong liền chạy mất.”
“Tao nhắn tin hỏi, em ấy bảo người nhà đến thăm em ấy.”
“Hay nhỉ, lại là người nhà, cũng không thèm bịa ra cái lý do nào ra hồn chút.”
“Nếu thực sự là người nhà, thì có đến mức vội vã như vậy, nghe xong điện thoại là biến sắc luôn không?”
Tôi càng nói càng tức.
“Mày nói xem đây không phải phản bội thì là gì?”
Trình Chiêu nghe tôi nói xong cũng tức giận vỗ đùi bôm bốp.
“Đúng là thằng tồi tệ c.h.ế.t. tiệt.”
Trình Chiêu cùng tôi chửi rủa Tề An một trận. Ngay lúc cảm xúc lên đến đỉnh điểm thì điện thoại reo. Cậu ta bắt máy, cáu kỉnh nói.
“Ai đấy?”
Đầu dây bên kia im lặng. Cả hai chúng tôi đều có dự cảm chẳng lành. Quả nhiên, nhìn vào người gọi đến mới biết là Gia Gia. Gia Gia giọng điệu bình tĩnh.
“Trình Chiêu, anh to gan rồi đấy, dám nói chuyện với em kiểu đó.”
Trình Chiêu lập tức sợ hãi, khom lưng xin lỗi Gia Gia ở đầu dây bên kia.
“Anh xin lỗi bảo bối, anh không cố ý đâu.”
“Vừa nãy anh đang cùng Lạc Thanh chửi Tề An, kết quả là bực quá không kiểm soát được.”
Nói xong, cậu ta định dùng tin đồn của tôi để đánh lạc hướng cơn giận của Gia Gia.
“À em biết không, Tề An bắt cá hai tay rồi đấy.”
Giọng Gia Gia đầy ngạc nhiên.
“Cái gì, hai người cũng biết rồi à?”
“Cái gì mà cũng biết?”
Tôi lập tức ngồi thẳng người dậy. Gia Gia ở đầu dây bên kia nói tiếp.
“Em đang định hỏi anh đây.”
“Em đi chơi với bạn, thấy Tề An đi cùng một cô gái rất xinh đẹp.”
“Lạc Thanh biết chuyện này chưa?”
Tôi lắc đầu ý bảo tôi chưa biết. Trình Chiêu nói Gia Gia gửi vị trí định vị, hai chúng tôi lập tức lao đến đó. Tề An và cô gái kia vào một nhà hàng ăn uống, Gia Gia bám theo bọn họ. Tôi và Trình Chiêu xông thẳng đến nhà hàng nơi họ đang ở. Đến nơi, Gia Gia chạy ra đón, đưa điện thoại cho tôi xem một bức ảnh.
“Bọn họ đang ở trong phòng bao này.”
Một luồng lửa giận bốc lên ngùn ngụt, tôi lao lên tầng hai, xông thẳng đến căn phòng của họ. Nhưng đến cửa, tôi lại do dự. Trình Chiêu theo sau hỏi.
“Sao không vào?”
Tôi lắc đầu.
“Khó coi lắm.”
Trình Chiêu khựng lại, có lẽ cũng cảm thấy như vậy. Sau đó, cậu ta như chợt nhớ ra điều gì lại xốc dậy tinh thần.
“Thế thì cũng phải vào.”
“Chẳng lẽ trơ mắt nhìn cậu ta lừa gạt một thiếu nữ ngây thơ vô tội sao?”
Nói cũng đúng. Tôi hít sâu một hơi, đẩy cửa phòng bao ra. Trong phòng, cô gái đang dùng hai tay véo má Tề An. Tề An vừa cười vừa quay đầu lại, khi nhìn thấy tôi, nụ cười cứng đờ trên mặt. Trình Chiêu xông lên đấm cho Tề An một cú. Cô gái hét lên kinh hãi.
“Sao mấy người lại đánh người thế hả?”
Trình Chiêu vung vẩy nắm đấm, nói với cô gái.
“Cô tuyệt đối đừng để cậu ta lừa, cậu ta là một kẻ tồi tệ.”
“Anh nói cái gì vậy, anh ấy là anh trai tôi mà.”
Tôi và Trình Chiêu c.h.ế.t. lặng tại chỗ, ánh mắt nhìn nhau tràn đầy sự khó tin và ngập ngừng. Cô gái bước tới đỡ Tề An dậy, vẻ mặt đầy lo lắng.
“Anh, anh không sao chứ?”
Tề An từ dưới đất đứng lên, lắc đầu, sau đó gạt tay đỡ của cô gái ra, đi thẳng về phía tôi. Tôi tưởng cậu ấy định tìm tôi tính sổ, không ngờ cậu ấy ôm chầm lấy tôi vào lòng, sau đó giữ nguyên tư thế ấn đầu tôi vào ngực mà đi ra ngoài, để lại Trình Chiêu, Gia Gia và cô gái kia mở to mắt nhìn nhau.
“Anh trai, xin lỗi anh.”
Trong góc cầu thang, Tề An ép tôi vào tường, khoanh tay ôm lấy tôi, cúi đầu xin lỗi. Tôi cảm thấy hơi ngượng ngùng, người nên xin lỗi phải là tôi mới đúng.
“Em cũng thật là, em gái em đến sao em không nói rõ, hại anh hiểu lầm.”
Tề An rũ mắt, mím môi không nói gì.
“Người gọi điện thoại cho em lúc trước cũng là em gái em sao?”
Cậu ấy ngập ngừng ừ một tiếng.
“Sao em không nói thẳng?”
“Việc gì phải giấu giếm anh suốt như thế, hay là em cảm thấy anh không thể ra mắt người khác?”
“Lẽ nào người nhà em không chấp nhận được việc em là người đồng tính?”
Tề An lắc đầu.
“Không phải đâu.”
“Thế tại sao?”
Cậu ấy ngập ngừng, cuối cùng vẫn nói.
“Em gái em tên là Tề Ký.”
“Thì sao hả?”
Tôi cảm thấy khó tin.
“Lẽ nào em cảm thấy tên em gái mình không thể đem ra cho người khác biết?”
Cậu ấy không nói gì, tôi tưởng cậu ấy ngầm thừa nhận.
“Em đừng có nhàm chán như thế được không, cái tên Tề Ký nghe hay mà.”
“Hồi trước anh cũng quen một cô bé tên là Tề Ký đấy.”
Đang nói, Tề An ngẩng đầu lên nhìn tôi, ánh mắt phức tạp. Tôi nhận ra điều gì đó, nhỏ giọng nói.
“Không thể nào, lẽ nào em gái em chính là”
Cậu ấy bất đắc dĩ gật đầu xác nhận. Tôi đang định hỏi cho rõ ràng thì Tề Ký đã giận dữ tìm tới, kéo tay Tề An đẩy mạnh cậu ấy một cái, giọng nói cao vút, ngữ điệu uất ức.
“Anh, sao anh có thể như thế?”
“Anh bảo anh ấy là kẻ xấu, không cho em thích anh ấy, kết quả là chính anh lại đi hẹn hò với anh ấy.”
“Anh quá đáng lắm.”
Trình Chiêu và Gia Gia đuổi theo, nhìn màn kịch luân lý này, miệng há hốc ăn ý đưa mắt nhìn nhau, cảm thấy mình vừa hít được một tin đồn lớn. Tôi cạn lời vỗ trán. Chuyện này phải nhắc lại hồi tôi còn học cấp ba. Khi đó trong trường có một đàn em khóa dưới tên là Tề Ký. Tề Ký trông rất xinh xắn, nhưng cơ thể lại rất yếu ớt, nghe nói là do bẩm sinh. May mà nhà có tiền nên được nuôi dưỡng rất chiều chuộng. Mấy nam sinh khối cấp hai rất rảnh rỗi, luôn thích lôi tên và sức khỏe của con bé ra trêu chọc.
“Sức khỏe yếu thế này thì đi học làm gì.”
“Giáo viên còn bắt mọi người phải nhường nhịn nó, tưởng mình là công chúa chắc.”
“Cậy nhà có tiền chứ sao.”
“Không biết chừng người ta chỉ muốn trải nghiệm cảm giác được tôn thờ thì sao.”
“Tao thấy nó đúng là người như tên.”
“Sống được đến bây giờ đúng là một kỳ tích.”
“Có phải nó nghĩ làm thế này thì đàn ông sẽ thích lắm không?”
Tại bàn ăn đó, chỉ có một mình Tề Ký ngồi trơ trọi. Con bé sắc mặt tái nhợt nghe những lời lẽ đầy ác ý này. Một lũ cặn bã. Bọn chúng càng nói càng khó nghe, trong đó còn pha trộn những đánh giá hạ lưu về Tề Ký. Tôi cau chặt mày, đứng dậy đổ thẳng mâm cơm lên người một tên trong số đó.
“Mày làm cái gì thế hả?”
“Mày ăn chậm quá, để tao giúp mày ăn nhanh hơn, đỡ mất công phun phân ở đây.”