Cỡ chữ:

Kể từ sau sự việc lần đó, Tống Vũ An luôn không yên tâm để tôi ở nhà một mình, cũng không cho tôi ra ngoài một mình.

Tôi cảm thấy anh phản ứng hơi quá mức rồi, nhưng sợ anh không có cảm giác an toàn nên đành hùa theo.

Hôm đó Tống Vũ An bị một cuộc điện thoại của công ty gọi đi, tôi buồn chán ngồi ở phòng khách chơi trò chơi điện tử.

Đột nhiên có tiếng gõ cửa.

Tôi cảnh giác đi ra cửa, còn chưa lên tiếng, đối phương lại gõ gõ thêm mấy cái.

“Có ai không? Giao hàng đây!”

Tôi mở cửa ký nhận bưu kiện. Sau khi đóng cửa lại, tôi xé hộp ra.

Bên trong là một chiếc hộp nhỏ rất tinh xảo.

“Sẽ không phải là Tống Vũ An chuẩn bị bất ngờ cho mình đấy chứ?” Tôi lẩm bẩm rồi mở nó ra.

Đó là một chiếc đồng hồ quả quýt rất cũ, nhưng tôi liếc mắt một cái là nhận ra ngay, đây là đồ của mẹ tôi.

Hứa Ngôn luôn biết cách làm sao để nắm thóp tôi.

Tôi lấy tờ giấy nhớ dưới đáy hộp ra: “Đồ của dì em vẫn bảo quản rất tốt. Anh trai không muốn gặp em, thì cũng phải đến lấy đồ về chứ nhỉ?”

Nhìn dòng chữ trên giấy, tay tôi bất giác nắm chặt lại.

Di vật của mẹ đối với tôi mang ý nghĩa vô cùng to lớn. Cho dù tôi có không muốn gặp Hứa Ngôn đến mức nào, tôi cũng không thể bỏ mặc không quan tâm.

Sợ Tống Vũ An lo lắng cho tôi, cuối cùng tôi vẫn quyết định giấu anh đến gặp Hứa Ngôn một chuyến.

Tôi nhắn cho Tống Vũ An một tin, bảo anh rằng tôi hơi mệt muốn ngủ một lát, bảo anh không cần lo lắng, tan làm cứ về thẳng nhà là được.

Tôi ngẩng đầu nhìn bình luận, vẻ mặt nghiêm túc: “Đến lúc các người phát huy tác dụng rồi. Đến lúc đó nếu tình hình không ổn thì lập tức giúp tôi gọi người nhé.”

“Oa, thế là tôi cũng có ích rồi này! Nhớ lại lúc trước Hứa Hằng mắng chúng ta, cứ như chuyện mới ngày hôm qua vậy.”

“Không phải là như ngày hôm qua đâu, chính là hôm qua cậu ấy vừa mắng chúng ta là đồ bao đồng đấy!”

“Lần sau lúc làm chuyện đó thì đừng che màn hình đi nữa, chúng tôi sẽ giúp cậu!”

“Chị em làm phước cho toàn nhân loại đi mà!”

Tôi theo tuyến đường trong ký ức quay trở về ngôi nhà từng ở trước kia. Đã quá lâu rồi tôi không quay lại đây.

Tôi đứng trước cửa phòng ngủ, hít một hơi thật sâu rồi đẩy cửa bước vào.

Trong phòng tràn ngập mùi ẩm mốc cũ kỹ, nhưng cách bài trí trong phòng không thay đổi một chút nào. Ánh sáng xuyên qua cửa sổ hắt xuống sàn nhà, tạo nên những bóng râm loang lổ.

Hứa Ngôn đang ngồi trên mép giường. Thấy tôi bước vào, khóe miệng hắn nhếch lên: “Anh, cuối cùng anh cũng đến rồi.”

“Hứa Ngôn, đưa đồ cho tôi. Tôi không muốn tiếp tục dây dưa với cậu nữa.”

“Nhưng em muốn mà anh trai.” Hắn đứng dậy, chậm rãi tiến về phía tôi. “Anh, ngần ấy năm trời em vẫn luôn nghĩ về anh, nhớ thương anh. Tại sao anh lại không thể quay đầu nhìn em một cái chứ?”

“Bởi vì… tôi không có hứng thú với việc ngủ cùng em trai mình.”

Ánh mắt Hứa Ngôn lập tức trở nên lạnh lẽo: “Anh, chẳng phải anh nói chúng ta không có quan hệ huyết thống sao? Thế thì là anh em kiểu gì? Anh nghĩ anh có thể dễ dàng thoát khỏi em được à? Em biết mọi sở thích của anh, điểm yếu của anh. Anh nhìn căn phòng này xem, đâu đâu cũng là ký ức của chúng ta, anh có thể thực sự quên được sao?”

Đúng lúc này, tôi nghe thấy bên ngoài vang lên tiếng bước chân, trong lòng kinh hãi, cứ tưởng Tống Vũ An đã phát hiện ra tôi ở đây.

Nhưng khi bóng người đó xuất hiện trước cửa, tôi mới phát hiện ra đó là một gã đàn ông lạ mặt.

Gã đàn ông này thân hình cao lớn, ánh mắt lạnh lùng. Hắn liếc nhìn tôi và Hứa Ngôn một cái, sau đó nói với Hứa Ngôn: “Hứa thiếu gia, sự việc giải quyết thế nào rồi?”

Hứa Ngôn khẽ gật đầu: “Gần xong rồi. Chỉ cần anh trai bằng lòng đi theo tôi, thì mọi chuyện đều dễ nói.”

Trong lòng tôi trào dâng một linh cảm không lành: “Hứa Ngôn, rốt cuộc cậu đang giở trò q.u.ỷ gì? Tên này là ai?”

Hứa Ngôn cười gằn một tiếng: “Anh, anh không cần quan tâm hắn ta là ai. Anh chỉ cần biết, bắt đầu từ ngày hôm nay, anh sẽ mãi mãi ở bên cạnh em.”

“Cậu đúng là một kẻ điên rồ vô phương cứu chữa.” Tôi đã không còn muốn nói nhiều với hắn nữa, dùng ánh mắt ra hiệu cho đám bình luận: “Đã rõ, thưa sếp! Đã rõ!”

Hứa Ngôn lại làm như không nghe thấy, hắn từng bước tiến gần về phía tôi, ánh mắt lộ ra một sự cố chấp điên cuồng: “Anh, anh nghĩ giữa chúng ta thực sự có thể kết thúc sao? Ngần ấy năm, tình cảm em dành cho anh chưa bao giờ thay đổi. Tống Vũ An thì tính là cái thá gì? Những gì anh ta có thể cho anh, em cũng có thể cho anh, thậm chí còn nhiều hơn.”

Tôi cắn chặt răng, tiếp tục suy nghĩ đối sách.

Đúng lúc này, tôi nghe thấy dưới lầu vọng lên tiếng động vụn vặt. Hứa Ngôn dường như cũng nhận ra điều bất thường. Hắn đẩy cửa ra, phát hiện Tống Vũ An đang đứng ở dưới lầu.

Sao lại đến nhanh thế? Tôi cảm thấy có chút kỳ lạ.

Hứa Ngôn thấy Tống Vũ An xuất hiện, sắc mặt trở nên vô cùng khó coi: “Sao mày lại tìm được đến đây?”

Hắn vội vàng cầm chiếc hộp gỗ đựng di vật của mẹ tôi lên, lùi ra cạnh cửa sổ: “Anh, đừng cho hắn lên đây được không? Hứa sẽ đi cùng em, nếu không em sẽ hủy hoại những thứ này.”

Lòng tôi nóng như lửa đốt, một mặt sợ di vật của mẹ bị hư hỏng, mặt khác lại lo lắng cho sự an nguy của Tống Vũ An.

Tôi hét lớn về phía cửa: “Tống Vũ An, anh đừng vào đây! Em có thể tự giải quyết chuyện này, hãy tin em!”

Nhân lúc Hứa Ngôn phân tâm, tôi thừa cơ lao tới, cố gắng cướp lấy chiếc hộp gỗ trong tay hắn.

Chúng tôi lao vào đánh nhau trong phòng. Trong lúc hỗn loạn, chiếc hộp gỗ không may rơi xuống đất, đồ vật bên trong vương vãi khắp nơi.

Tôi cuống cuồng định nhặt lên, Hứa Ngôn liền nhân cơ hội đó ôm chầm lấy tôi, giam cầm tôi chặt chẽ trong vòng tay hắn.

“Anh là của em! Anh vĩnh viễn không thể chạy thoát!”

Tống Vũ An không biết đã đi lên từ lúc nào, tung một cú đạp bay người hắn.

“Của mày cái gì mà của mày? Đây là vợ ông!”

Tôi cũng mượn cơ hội đó để thoát khỏi sự kìm kẹp của hắn.

Tống Vũ An bảo tôi xuống lầu trước, anh ấy nói phải đập cho Hứa Ngôn một trận, không muốn tôi nhìn thấy.

Tôi có chút nghi ngờ nhìn anh.

“Hứa Hằng!” Anh có chút thẹn quá hóa giận gọi tôi. “Anh chỉ giả vờ yếu đuối trước mặt em thôi, không phải là yếu đuối thật đâu!”

“Được rồi.” Tôi bán tín bán nghi gật đầu.

Nửa giờ sau, Tống Vũ An đi xuống, động tác cao quý phủi phủi những hạt bụi không tồn tại trên quần áo, rồi kéo tay tôi rời đi.

“Anh trai Hứa Hằng nhớ lời đã hứa với chúng tôi đó nha!”

“Không được nuốt lời đâu đấy!”

“Nói dối là cún con nha!”

“Phải làm sạch sẽ đó nha!”

“Đám bình luận đang nói gì thế? Vợ ơi, em hứa với bọn họ chuyện gì vậy?” Tống Vũ An quay đầu lại, hồ nghi nhìn tôi.

“Không có gì, nhìn đường đi kìa.” Tôi mặt không biến sắc bẻ đầu anh quay lại, tiếp tục bước đi về phía trước.

Tống Vũ An nói anh ấy đã tống cổ Hứa Ngôn ra nước ngoài lần nữa rồi, và hắn sẽ vĩnh viễn không thể quay lại được nữa.

“Hóa ra anh lợi hại thế cơ à.” Tôi thốt lên kinh ngạc.

Anh kéo kéo cà vạt, hất cái đầu kiêu ngạo lên: “Cũng bình thường thôi, chỉ là có chút đỉnh xíu xiu lợi hại thôi mà. Hì hì.”

“Trời đất ơi, bé cưng sao anh cũng biến thành cái loại làm màu làm vẻ giống Hứa Hằng vậy!”

“Má ơi, cái miệng nhỏ như bôi nọc độc ấy!”

Bình luận

Ẩn danh 08:23 06/07/2026
Top 9 và top 8 đều là lốp:)