Cỡ chữ:

Nhật ký tình yêu của Tống Vũ An

Ngày 7 tháng 7, Chủ nhật, nắng.

Hôm nay gặp được một người trông rất xinh đẹp, một mình ngồi xổm bên đường nghịch cỏ đuôi c.h.ó. Đang định tiến đến làm quen, thì em ấy đột nhiên chạy biến đi.

Tôi buồn bực móc chiếc gương nhỏ ra soi: Trông mình đáng sợ lắm sao?

Ngày 8 tháng 7, Thứ hai, nắng to.

Hóa ra em ấy đang trốn người đòi nợ, không phải trốn mình nha! Hì hì. Dáng vẻ lúc chạy bộ cũng đẹp mắt quá đi.

Ngày 9 tháng 7, Thứ ba, nhiều mây.

Hôm nay không gặp được em ấy, ngày mai nhất định phải tỏ tình.

Ngày 10 tháng 7, Thứ tư, cực kỳ nắng gắt.

Phủ đầu bằng một nụ hôn. Ép vào góc tường. Tỏ tình thành công!

Ngày 13 tháng 7, Thứ sáu, mây đen.

Tôi hỏi Hứa Hằng, tại sao cứ nhìn thấy em ấy là tôi lại thấy rạo rực trong người.

Em ấy bảo tôi đừng có suy nghĩ lung tung. Tức á!

Ngày 28 tháng 3, Chủ nhật, nhiệt độ ổn định.

Hôm nay nhìn thấy mấy thứ kỳ kỳ quái quái, “bình luận” á. Bọn họ nói Hứa Hằng không thích tôi, chỉ thích tiền của tôi.

Nói hươu nói vượn! Thích tiền của tôi thì chẳng phải là bằng với thích tôi sao? Tôi có bao nhiêu tiền là chứng tỏ Hứa Hằng yêu tôi bấy nhiêu.

Bổ sung: Tôi có siêu cấp nhiều tiền, cho nên Hứa Hằng siêu cấp yêu tôi!

Ngày 30 tháng 3, Thứ ba, nóng bức.

Hứa Hằng thích kiểu hung dữ mạnh bạo. Cuối cùng cũng vượt qua được giai đoạn khổ ải rồi. Tôi cũng thích!

Ngày 7 tháng 4, Thứ ba, ngày lành.

Ghi chép lại kỷ niệm: Hứa Hằng lần đầu tiên chủ động nhắn tin cho tôi, lại còn nói nhớ tôi.

Ngày 13 tháng 4, Thứ hai, tuyết lớn.

Đừng chia tay, đừng chia tay, đừng chia tay, đừng chia tay, đừng chia tay, đừng chia tay, đừng chia tay, đừng chia tay, đừng chia tay…

Ngày 14 tháng 4, Thứ ba, tạnh ráo trong xanh.

Làm hòa rồi! Lá la la!

Ngày 15 tháng 4, Thứ tư, sấm chớp rền vang.

Đến bác sĩ. Không phải bác sĩ răng hàm mặt. Mà là bác sĩ khoa xương khớp.

Ngày 18 tháng 4, Chủ nhật, ánh nắng rực rỡ.

Đã cho một trận no đòn. Chiến tích 1:0.

Ngày 27 tháng 5, Thứ ba, ánh dương c.h.ói lọi.

Tôi chỉ cần khẽ ra tay, dùng chút mưu kế nhỏ, đã có thể khiến vợ đích thân mang cơm đến cho tôi. Đây là cái gì? Đây chính là địa vị gia đình của tôi đó!

Ngày 6 tháng 6, Thứ sáu.

Chân lý: Đàn ông yêu vợ sẽ phát đạt.

Chuyện tình đơn phương của Hứa Ngôn

Ngay từ khoảnh khắc bước chân vào nhà, tôi đã bám chặt lấy anh trai tôi.

Anh ấy không hề biết rằng sự xuất hiện của tôi chính là bằng chứng cho sự tan nát của gia đình anh. Anh ấy chọc chọc vào má tôi, còn lén hôn tôi một cái.

Anh trai rất thích tôi, tôi cũng rất thích anh trai.

Tôi luôn bám theo sau anh, gọi anh là anh trai. Mỗi lần nghe thấy, anh đều quay người lại muốn ôm bổng tôi lên, nhưng anh cũng nhỏ bé nên lần nào ôm cũng không thành công.

Sau này lớn dần lên, tôi phát hiện anh trai dường như đang cố ý né tránh tôi. Tôi biết là vì sao, nhưng tôi cảm thấy đó không phải lỗi của tôi, không nên để tôi phải gánh chịu.

Tôi muốn giống như trước kia, dính lấy anh không rời, nhưng anh sẽ cau mày, mất kiên nhẫn nhìn tôi. Đây không phải là điều tôi muốn.

Năm 18 tuổi, tôi có một giấc mơ. Lúc tỉnh dậy, thấy trên giường là một mảnh hỗn độn. Tôi che mắt lại, cẩn thận dư vị.

Thật phiền phức, tại sao lại chỉ là mơ cơ chứ?

Thế là vào một đêm nọ, tôi lén vào phòng anh trai. Tôi ngồi dưới đất cạnh đầu giường nhìn anh, liếm liếm môi, hơi khô.

Anh ấy tỉnh dậy, mang theo ánh mắt ngái ngủ tát tôi một cái.

Từ sau đó, anh đi ngủ luôn khóa trái cửa.

Nhưng tôi không nhịn được. Thế là tôi lừa anh vào phòng tôi, khóa chặt cửa lại.

Bị đánh một trận tơi bời. Sớm biết thế thì đã đi tập thể hình nhiều hơn rồi.

Tôi liền đem chuyện này mách lẻo với cha mẹ. Tôi bày ra vẻ mặt coi cái c.h.ế.t. như không, ngẩng đầu nhắm nghiền mắt.

Anh tôi bị đuổi khỏi nhà. Nhưng cha lại muốn tống tôi ra nước ngoài.

Tại sao không đuổi cả tôi ra khỏi nhà luôn?

Cha an ủi mẹ, nói những lời giáo huấn tôi, nhưng tôi nghe chỉ thấy buồn cười.

Nếu không phải đám nhân tình bé nhỏ bên ngoài của ông không sinh nổi một đứa con trai nào, làm sao tôi còn có thể bình yên vô sự mà ở lại cái nhà này?

Lúc đó, tôi đặc biệt muốn trực tiếp nói cho cái người gọi là “cha” trên danh nghĩa của tôi biết, tôi không phải con ruột của ông ta. Tôi là mầm mống của mẹ tôi và tình đầu của bà ấy.

Nhưng mẹ tôi van xin tôi. Bà khóc lóc cầu xin tôi hãy vì bà mà suy nghĩ, đừng nói chuyện này ra. Tôi đành đồng ý.

Tôi vốn định đi tìm anh trai, nhưng họ đã cưỡng chế đưa tôi ra nước ngoài.

Thật sự nhớ anh, thật sự nhớ anh.

Rất nhớ anh, rất nhớ anh, rất nhớ anh.

Rất nhớ anh, rất nhớ anh, rất nhớ anh.

Nhưng thực ra lúc ở nước ngoài, tôi vẫn luôn chú ý đến động tĩnh ở trong nước.

Chuyện cha phá sản vào tù tôi đều biết, nhưng tôi chẳng có cảm giác gì, cũng không muốn về nước giúp ông ta.

Điều thực sự khiến tôi bực tức là anh trai đã có bạn trai. Thế là tôi quay về.

Nhưng mà, anh có vẻ càng chán ghét tôi hơn rồi, phải làm sao đây?

Mối liên kết giữa chúng tôi là không thể chia lìa, chúng tôi mới là người nên vĩnh viễn ở bên nhau.

Tại sao vậy anh?

Em sẽ không chúc anh hạnh phúc. Trừ khi người ở bên anh là em, cho nên em sẽ vĩnh viễn không bao giờ chúc anh hạnh phúc.

Nhưng mà, em vẫn sẽ chờ anh, anh trai à.

(Toàn văn hoàn)

 

Bình luận

Ẩn danh 08:23 06/07/2026
Top 9 và top 8 đều là lốp:)