Cỡ chữ:

Vô tình trói buộc hệ thống thôi miên.

Tôi to gan lớn mật dùng nó lên người đối tượng thầm mến – anh bạn cùng phòng siêu ngầu, đẹp trai, nhiều tiền Cố Phong Dã.

“Nắm tay tôi 20 giây.”

“Ôm tôi nửa phút.”

“Cho tôi sờ cơ bụng một phút.”

“Để tôi hôn lên má một, hai cái.”

Bạn cùng phòng quả nhiên làm theo từng yêu cầu một.

Cho đến một ngày nọ, tôi bị anh ép vào góc tường, nghe thấy giọng nói nhịn hết nổi của anh vang lên: “Chỉ thế này thôi sao? Để anh dạy em thế nào mới là kích thích.”

Đang lúc bị cưỡng hôn, hệ thống trong đầu tôi run lẩy bẩy: “Thật ra tao chỉ đùa mày thôi, tao căn bản không biết thôi miên gì cả.”

Chính văn. 

Bảy rưỡi sáng, tôi bị tiếng chuông báo thức điện thoại đánh thức.

Tôi mặc quần áo qua loa, lê thân thể nặng trĩu bò xuống giường. Đầu óc choáng váng khốn đốn, như đang trừng phạt cho việc tối qua tôi thức khuya.

Đột nhiên, trong đầu truyền đến một âm thanh điện tử rõ ràng: “Đinh! Xin chào ký chủ, hệ thống 099 hân hạnh được phục vụ ngài.”

Cái quái gì vậy? Sao lại xuất hiện ảo giác rồi?

Trong tầm nhìn mờ ảo, tôi miễn cưỡng thấy được một bóng dáng cao lớn. Tôi hoảng loạn lao tới tóm lấy cánh tay người đó: “Trưởng phòng, mau giúp tôi đăng ký một vé khám khoa tâm thần…”

Người nọ quay đầu lại, một khuôn mặt đẹp trai không góc c.h.ế.t. 360 độ đập vào mắt.

Đôi mắt trời sinh vốn sắc sảo và mang tính công kích của anh nhờ ánh nắng ban mai rọi vào mà dịu đi vài phần. Có lẽ bị bộ dạng bán sống bán c.h.ế.t. của tôi làm cho giật mình, lông mày anh hơi nhíu lại.

Đây căn bản không phải là trưởng phòng, mà là nam thần của học viện sở hữu nhan sắc nghịch thiên, tính cách ngang ngược, kiêu ngạo khó thuần – Cố Phong Dã.

Xứng danh vị trí top 1, và điểm quan trọng nhất, anh cũng là đối tượng thầm mến của tôi.

Tôi sợ hãi lập tức buông móng vuốt ra, hận không thể đứng nghiêm chào anh một cái tại chỗ. Cái đầu vốn không được tỉnh táo lắm nháy mắt bừng tỉnh, cơn buồn ngủ bay sạch.

“Không… không có gì,” tôi lắp bắp, “Tôi đùa thôi, xin lỗi nha, nhận nhầm người rồi.”

Đôi mắt đen sâu thẳm trầm tĩnh đó quét qua tôi vài giây, sau đó chỉ nghe anh nhạt nhẽo “Ồ” một tiếng, quay người trở lại trước bàn mình lục lọi đồ đạc, giả vờ như đang rất bận rộn.

Âm thanh trong đầu không vì biến cố này mà biến mất, trái lại còn tuôn ra một tràng: “Hello! Tôi là hệ thống. Tôi nói tôi là hệ thống cậu không nghe thấy sao? Không nhận được tin nhắn giọng nói à? Bị chặn rồi quái gì vậy?”

Cuối cùng tôi vẫn bị cái lớp học buổi sáng này ép cho phát điên rồi sao?

Cầm sách ra khỏi cửa mua đồ ăn sáng, trên đường đến phòng học, cái hệ thống kỳ quái này vẫn luôn cố gắng chứng minh tính chân thực và độ tin cậy của nó với tôi.

Nhưng tôi chỉ có một thắc mắc: “Mày đến để làm gì? Trói buộc tao làm cái quái gì?”

Dựa theo kinh nghiệm của một người hay đọc sách, không phải là có nhiệm vụ lộn xộn gì đó cần hoàn thành đấy chứ?

099 phủ nhận rồi. Nó nói dạo này nó đang nghỉ phép, đi dạo qua các thế giới, chọn ngẫu nhiên trói buộc một người may mắn.

Tôi không hiểu nổi: “Sao lại còn ép mua ép bán thế này? Mày có ích lợi rắm gì?”

“099 có thể trò chuyện giải buồn cùng cậu, có thể làm bách khoa toàn thư biết gì nói nấy cho cậu. Đương nhiên rồi, những việc vi phạm đạo đức pháp luật của xã hội loài người các cậu, tôi không làm đâu nhé.”

Tôi khẽ xì một tiếng: “Những thứ mày nói, tao có cái điện thoại yêu quý của tao là đủ rồi. Đi mau đi mau, đừng đến phiền tao.”

“Không, đợi đã,” 099 nói, “Thật ra tôi còn có thể tặng kèm cho cậu một bàn tay vàng.”

Tôi nghi ngờ nhướng mày.

Dừng lại một chút!

Để tiếp tục đọc chương này, vui lòng bấm vào hình ảnh bên dưới để ủng hộ chi phí duy trì website nhé. Truyện sẽ tự động mở khóa ngay sau khi bấm!

Quảng cáo ủng hộ

Bình luận

Chị phiến 21:07 10/06/2026
con mèo hài thế hâ hâ