TÙ NHÂN CỦA NAM VƯƠNG CƯƠNG

Chương 1: Nam nhân hoang dã ven đường

Cỡ chữ:

Trên đường nam phạt trở về, đi ngang qua Nam Cương, ta đã nhặt được Lâm Thương. Thiếu niên ăn mặc theo kiểu người Miêu, quần áo rách rưới tơi tả, bị đại quân làm cho hoảng sợ ngã gục trước đầu ngựa. Cổ chân trần của hắn có buộc một chiếc lục lạc bằng bạc, gió vừa thổi qua, tiếng chuông thanh thúy liền vang lên, reo thẳng vào trái tim đang rục rịch xao xuyến của ta.

Quả nhiên, từ trên lưng ngựa nhìn xuống, ta nheo mắt đánh giá hắn. Hắn nằm trên mặt đất run lẩy bẩy, rụt rè đáng thương ngước nhìn ta. Dáng vẻ này của hắn vô cùng hợp ý ta. Ta lập tức xoay người xuống ngựa, khom lưng vác bổng hắn lên vai. Trong tiếng huýt sáo trêu chọc của chúng tướng sĩ, ta vác mỹ nhân về thẳng khu trú quân.

Lấy cớ dùng chung trướng, ta ném hắn lên giường. Vì đang hành quân nên mọi thứ đều tùy tiện, ván giường cứng ngắc đập vào người khiến hắn phát ra một tiếng rên rỉ non nớt. Nhưng bản tướng quân đâu quản được nhiều như vậy, lập tức đè lên người rồi xé quần áo của hắn.

Khuôn mặt nhỏ nhắn của hắn trắng bệch, hoảng hốt đẩy ta ra:

“Ngươi… ngươi định làm gì?”

Ta dừng động tác trên tay, nghe vậy liền nhướng mày, cợt nhả đáp:

“Ta muốn làm gì chẳng lẽ còn chưa đủ rõ ràng sao?”

Mặt hắn thoắt trắng thoắt đỏ, trông cứ như một con hồ ly non nớt mới bước vào đời. Hứng thú dâng cao, tay ta tiếp tục sờ soạng, nhưng hắn lại kinh hoàng lùi về phía sau, né tránh tay ta. Ta bắt đầu mất kiên nhẫn. Lạc mềm buộc chặt thì là tình thú, nhưng quá trớn thì thành ra không biết điều.

Ta xoay người đứng dậy, ngồi xuống bên bàn tự rót cho mình một ấm trà để hạ hỏa, lạnh lùng liếc nhìn hắn:

“Ngươi trông cũng có vẻ là người thông minh, có vài lời không cần đợi bản tướng quân phải nói nhiều nữa đâu. Theo ta, ta đảm bảo cho ngươi cẩm y ngọc thực, cả đời không lo âu. Không theo ta, ta cũng không cưỡng ép, lập tức sai người thả ngươi về.”

Ta uống trà, nheo mắt nhìn hắn, chờ đợi câu trả lời. Nhưng trong lòng ta đã sớm có tính toán, hắn nhất định sẽ ở lại. Từ khoảnh khắc ta mang hắn đi, việc hắn không hề phản kháng đã nói lên tất cả. Bao năm chinh chiến sa trường, chút nhãn lực ấy ta vẫn phải có.

Thiếu niên môi đỏ răng trắng, đuôi mắt cong dài, biểu cảm trầm tư trông như một chú bướm bị ướt mưa, toát ra một vẻ đẹp mong manh vỡ vụn. Ta không chút khách khí, cứ chằm chằm nhìn hắn với dáng vẻ mười phần thô lỗ.

Hắn đỏ bừng tai, từ trên giường bò xuống bước đến bên cạnh ta. Khi hắn bước đi, tiếng chuông bạc dần vang lên, thu hút toàn bộ ánh nhìn của ta. Chưa để ta kịp suy nghĩ nhiều, hắn đã quỳ rạp trên mặt đất, phủ phục lên đầu gối ta. Hàng mi hắn khẽ run, nhẹ nhàng gọi ta một tiếng:

“Tướng quân…”

Ta hài lòng nhếch môi, nâng cằm hắn lên để thưởng thức biểu cảm kia. Ngũ quan của hắn cực kỳ tinh xảo, trời sinh mỹ mạo quyến rũ nhưng không hề ẻo lả, có lẽ vì còn quá nhỏ tuổi nên chưa nảy nở hết, cả người thoạt nhìn hơi gầy yếu. Ta dùng một tay gạt vạt áo hắn ra, ngày càng áp sát lại gần. Hắn căng thẳng nhắm chặt mắt, cổ họng bị ép ngẩng lên khẽ nuốt khan.

Ta bật cười thành tiếng, buông tay đang kìm kẹp hắn ra, chỉ vào bộ y phục rách rưới của hắn, cười nói:

“Nhìn ngươi sợ kìa, bản tướng quân không có hứng thú với người dính đầy bùn đất đâu.”

Trêu ghẹo thành công, ta tâm mãn ý túc rời khỏi trướng, để hắn ở lại tắm rửa cho sạch sẽ. Ngay trước khi đóng cửa trướng, ta liếc thấy hắn vẫn ngồi yên tại chỗ, chỉ là đầu hơi cúi xuống, hàng mi quá dài che khuất đi đôi mắt khiến ta nhìn không rõ. Mí mắt ta giật giật, một trận hoảng hốt vô cớ xẹt qua tim. Nhưng chưa kịp nhìn kỹ, ta đã bị Tả tướng quân đến báo cáo chiến huống kéo đi sự chú ý.

Bình luận

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!