Cỡ chữ:

Thẩm Nghị biết rõ việc mẫu thân của mình bị hoàng đế cưỡng đoạt, ép phải tiến cung. Nhìn mẫu thân ngày ngày ủ rũ không vui, ngồi tựa bên cửa sổ than ngắn thở dài, Thẩm Nghị đã biết mẫu thân sẽ chẳng sống được bao lâu nữa. Quả nhiên, một bức mật thư từ ngoài cung gửi vào. Mẫu thân hắn khóc thét thất thanh, đêm hôm đó tự ải mà c.h.ế.t..

Hoàng đế nổi trận lôi đình, giáng chức Thẩm Nghị, đẩy hắn ra khỏi cung từ khi còn nhỏ xíu. Bọn hạ nhân thấy hắn tuổi còn nhỏ chưa hiểu chuyện, liền thi nhau ức hiếp, đánh đập hắn, tham ô bạc của vương phủ. Một tòa vương phủ rộng lớn đến vậy, lại chẳng có lấy một người đáng để nương tựa. Thẩm Nghị thừa hiểu, những điều này đều là có sự ngầm cho phép của vị quân vương sống trong hoàng cung kia. Đứa trẻ nhỏ bé như hắn, đến việc muốn đi kiện cáo cũng chẳng có một ai nguyện ý lắng nghe.

Hoàng hậu tàn nhẫn, các vị hoàng tử khác lại ngấm ngầm phái một vú nuôi đến bên cạnh Thẩm Nghị để giám sát hắn mỗi ngày. Nguyên nhân là vì Thẩm Nghị lớn lên mang một dung mạo đẹp đẽ có đến bảy tám phần giống với mẫu thân của hắn, mà mẫu thân của hắn lại là người phụ nữ hoàng đế yêu nhất. Để sống sót, Thẩm Nghị thuận thế giả vờ làm một kẻ tàn phế liệt hai chân.

Thái phó vì muốn bảo vệ Thẩm Nghị khỏi gia tộc của hoàng hậu mà vui vẻ chịu c.h.ế.t.. Trước khi nhắm mắt, khóe miệng ông vẫn treo một nụ cười mãn nguyện. Có lẽ, một người cả đời hiểu lễ nghĩa, biết tiến thoái, rõ được mất như Thái phó, cũng chỉ muốn phóng túng một lần duy nhất trong đời. Ông đã sớm muốn xuống âm phủ để tìm kiếm người con gái mình hằng tâm niệm từ lâu.

Hoàng đế lôi đình đại nộ, ban cho hắn một “nam thê” để sỉ nhục.

Ngày đại hôn, Thẩm Nghị lần đầu tiên nhìn thấy con trai nuôi của Thái phó. Một thiếu niên mảnh khảnh, xinh đẹp lại hiền lành, nhút nhát hèn mọn. Dưới tay hắn bị bóp đến vành mắt đỏ hoe. Trái tim đã tĩnh lặng nhiều năm của hắn bỗng có chút xao động. Chỉ là thời cơ không đúng, Thẩm Nghị đành phải buông lời ác độc, để Tạ Thanh tránh xa hắn ra thì mới có thể an toàn hơn.

Cứ tưởng đó là một đóa hoa tơ hồng yếu ớt cần người chở che, kết quả lại là một chú mèo con hễ chạm vào là xù lông. Bề ngoài thì hung ác tàn nhẫn, nhưng sau lưng lại lén gửi một đống bạc lớn cho người nhà của hạ nhân. Mèo mù vớ cá rán, y đã vô tình g.i.ế.t sạch đám tai mắt mà hoàng hậu sắp xếp trong phủ. Chỉ là vị tiểu phu nhân nhà hắn có chút không an phận. Cứ chạy ra đống ăn mày nhặt về một “tình địch” nhỏ, lại chạy vào quân doanh nhặt thêm một “tình địch” lớn. Nếu không phải Tạ Thanh dặn dò gã ta là một nhân tài có thể sử dụng, ngày sau có thể trở thành chủ tướng, hắn đã sớm đem gã đi bán phứt cho xong!

Không những vậy, Tạ Thanh còn chạy ra khỏi phủ đi khắp nơi câu dẫn những gã đàn ông khác! Đã vậy thiếu niên ấy lại còn lớn lên với dung mạo đẹp mắt vô cùng, chỉ cần liếc nhìn một cái đã khiến người ta tâm thần nhộn nhạo. Nhìn thấy ánh mắt thèm thuồng nhỏ dãi của bọn chúng rơi trên người Tạ Thanh, Thẩm Nghị chỉ hận không thể móc mắt bọn chúng ra, chặt đứt những cái tay bẩn thỉu đang dám sờ soạng lung tung đó đi!

Nhưng hắn lại hiểu rất rõ tâm ý của chính mình, cũng thấu hiểu những tâm huyết và mọi sự hy sinh mà Tạ Thanh đã vì hắn mà bỏ ra. Thẩm Nghị nghĩ, y chính là vị hoàng hậu duy nhất trong lòng hắn.

Dưới sự thao túng của Thẩm Nghị, kinh thành không ai dám coi thường Tạ Thanh, hạ nhân vô lễ không ai dám đắc tội Tạ Thanh. Hắn hy vọng Tạ Thanh mãi mãi giữ được dáng vẻ vui vẻ, hạnh phúc, tự do tự tại này. Nếu Tạ Thanh ghét hắn, Thẩm Nghị cũng cố gắng không xuất hiện trước mặt y, tránh làm y phiền muộn. Chỉ những lúc không nhịn được nữa, đêm khuya mới lén leo lên giường tìm kiếm chút an ủi.

Thẩm Nghị vẫn luôn biết ân nhân thực sự của mình là ai, cũng biết rõ người mình thích là ai. Hắn biết Kỷ Nguyên là kẻ tâm cơ mạo nhận công lao, cũng thừa hiểu Kỷ Nguyên là thám tử do tàn dư tiền triều cử đến nằm vùng. Diễn kịch với Kỷ Nguyên chẳng qua chỉ là gặp dịp thì chơi, mục đích là để mê hoặc ả mà thôi. Ai ngờ Thẩm Nghị lại không hề hay biết những lời châm chọc, những trò bắt nạt và sỉ nhục ác ý mà Kỷ Nguyên dành cho Tạ Thanh.

Thẩm Nghị thực sự rất ghen tị với những người khác. Tạ Thanh không bao giờ cho hắn sắc mặt tốt, nhìn thấy hắn là sợ hãi, nhưng vừa quay đầu lại có thể tươi cười như hoa, nói cười vui vẻ với những kẻ khác. Có những lúc hắn không kiểm soát được bản thân đã buông ra vài lời nặng nề. Thẩm Nghị sợ Tạ Thanh hiểu lầm mối quan hệ giữa hắn và Kỷ Nguyên. Hắn nói cho Tạ Thanh biết y mới là thê tử của hắn, muốn nhân cơ hội này bày tỏ tâm ý của mình…

Thế nhưng y lại c.h.ế.t. rồi. Chẳng để lại cho mình một thứ gì cả. Cho dù Thẩm Nghị có g.i.ế.t sạch tất cả những kẻ làm phản, thì Tạ Thanh cũng chẳng bao giờ trở lại.

Tạ Thanh chia tiền cho hạ nhân, để lại thư tay dặn dò và tiền bạc cho đứa trẻ được y nhặt về, duy chỉ có Thẩm Nghị là y chỉ để lại một cỗ t.h.i t.h.ể lạnh lẽo. Thẩm Nghị sắp phát điên rồi. Hắn cướp lại tất cả những thứ mà Tạ Thanh để lại cho người khác. Cho đến khi hắn biết được, Tạ Thanh để lại cho hắn một túi độc dược lớn.

Thẩm Nghị vui mừng khôn xiết. Ngày qua tháng lại tích tụ dần, độc ngấm vào xương tủy, có lẽ như vậy là có thể đi gặp Thanh Thanh của hắn rồi.

Bình luận

vợ em lúm 21:44 08/07/2026
dcu m ơi?? sao nó SE k ra SE thế này??
Nhã uyên 09:21 07/07/2026
Vui