SAU KHI ĐỨA EM TRAI NGỖ NGHỊCH TRỞ NÊN NGOAN NGOÃN

Chương 1: Đứa Em Trai Nổi Loạn

Cỡ chữ:

Hôm biết điểm thi đại học, tôi gọi điện hỏi thăm cậu em trai “trẻ trâu” của mình. Điện thoại đổ chuông rất lâu mới có người nghe máy. Tịch Duyệt còn chưa kịp mở miệng, đầu dây bên kia đã truyền đến tiếng chửi bới xối xả của bố nuôi:

“Đồ ngu! Đồ ngu, tao thấy mày đúng là đồ ngu! Tao giẫm một chân lên tờ giấy thi điểm còn cao hơn mày!”

Được rồi, giờ thì không cần hỏi cũng biết Tịch Duyệt thi được bao nhiêu điểm. Tịch Duyệt bất mãn cãi lại:

“Hừ, bố đừng tưởng con không biết, năm xưa thi đại học bố cũng chỉ được 438 điểm. Con chẳng qua là ‘thượng bất chính hạ tắc loạn’ thôi, bố đừng có ‘năm mươi bước cười một trăm bước’!”

Bố nuôi cười lạnh một tiếng, làm bộ muốn đánh nó, liền bị mẹ nuôi kéo lại:

“Ông đừng giận nữa, Tiểu Duyệt cũng đâu phải là không làm nên trò trống gì. Ông xem thành ngữ nó dùng ‘sống động y như thật’ kìa!”

Tịch Duyệt dương dương tự đắc:

“Vẫn là mẹ có mắt nhìn. Nói ra thì, môn Ngữ văn của con đúng là có hơi học lệch một chút.”

Bố nuôi nổi trận lôi đình:

“Ngữ văn thi được 66 điểm mà mày còn dám bảo là học lệch à! Tao lạy mày luôn! Sao tao lại đẻ ra cái thứ báo đời như mày cơ chứ!”

Tịch Duyệt lại chẳng thèm bận tâm:

“Bố, nhà mình có tiền, lại chẳng trông mong gì con đi học để tìm đường tiến thân, bố sốt ruột cái gì?”

“Mày nghĩ hay quá nhỉ! Tao sẽ không bao giờ giao công ty cho cái thằng tốt nghiệp cấp ba, một cục bột chiên c.h.ế.t. trôi như mày đâu! Nói ra không đủ mất mặt à!”

Tịch Duyệt giọng điệu nhẹ tênh:

“Chuyện này dễ ợt, đưa con ra nước ngoài ‘mạ vàng’ là được chứ gì.”

Bố nuôi nghe xong càng giận hơn:

“Một thằng dở hơi tiếng Anh được 13 điểm như mày mà dám vác mặt ra nước ngoài à?”

Tịch Duyệt im lặng một lát, dường như hất hất tóc:

“Không sao, con trai bố còn có khuôn mặt đẹp trai.”

Bố nuôi ném thẳng một món đồ về phía nó, sau tiếng “xoảng” là giọng điệu hận sắt không thể thành thép:

“Bây giờ tao cứ nhìn thấy cái đầu vàng khè của mày là tao lại sôi m.á.u! Đêm nay mày tốt nhất là mở mắt mà ngủ, nếu không tao cạo trọc đầu mày!”

Mắt thấy nhà cửa lại sắp gà bay c.h.ó sủa, tôi vội vàng lên tiếng can ngăn:

“Bố, bố đừng giận. Cùng lắm thì nhà mình học lại một năm.”

“Hừ, với cái ngữ nó thì học lại cũng chỉ tốn tiền!”

Tịch Duyệt cũng nổi cáu:

“Ông già, ông coi thường ai đấy hả!”

Bố nuôi trừng mắt:

“Sao, tao nói sai à? Với cái đầu chỉ để trang trí của mày, có chữa khỏi thì cũng chỉ biết chảy nước dãi thôi!”

Nói xong, bố nuôi tức đến mức thở hổn hển. Mẹ nuôi vội vàng vuốt lưng thuận khí cho ông, đồng thời quát Tịch Duyệt:

“Tiểu Duyệt, mau xin lỗi bố!”

Tịch Duyệt rất bướng bỉnh:

“Con không xin lỗi, cũng không học lại!”

“Được! Thích thì học không thích thì thôi! Tao nuôi mày đến tuổi trưởng thành là đã làm tròn nghĩa vụ rồi! Ngày mai tao sẽ khóa thẻ của mày, gửi mày đến Quảng Đông vào xưởng vặn ốc vít!”

“Làm thì làm! Con có vặn ốc vít thì cũng là đứa bảnh nhất xưởng!”

Hai người đều là tính cách nóng nảy như pháo thăng thiên, vừa châm liền nổ, lại rất cứng đầu. Cãi vã ầm ĩ một trận cũng chẳng giải quyết được gì. Tôi khuyên can cả buổi cũng không được. Bố nuôi đe dọa không bao giờ muốn quản thằng nghịch tử Tịch Duyệt này nữa. Tôi cứ tưởng ông chỉ nói lẫy, không ngờ ông nói được làm được.

Ngày hôm sau, bố mẹ nuôi trực tiếp đóng gói Tịch Duyệt ném đến nhà tôi, bảo tôi quản giáo. Nhìn thấy cậu thiếu niên đứng bên ngoài với mái tóc nhuộm vàng, sụn tai bấm ba chiếc khuyên màu đen, tôi thoáng chốc hoảng hốt. Ngay cả ở cái thời đại mà phong cách “trẻ trâu” lên ngôi của tôi, tôi cũng chưa từng sành điệu như nó.

Tịch Duyệt một tay đút túi quần, tay kia kéo chiếc va li màu đen in hình đầu lâu. Ánh mắt nó vừa lạnh lùng vừa nôn nóng, giống hệt một con c.h.ó sói bị cưỡng ép lôi ra khỏi lồng. Thấy vẻ mặt sững sờ của tôi, nó cười nhạo một tiếng, huých vai qua người tôi đi thẳng vào phòng khách.

Nó tùy ý đẩy chiếc va li ra, lại tiện tay ném “bịch” cái ba lô lên ghế sô pha, lúc này mới quay đầu lại. Khóe môi nó nhếch lên một độ cong đầy cợt nhả:

“Định quản giáo em thế nào đây? Người anh trai tốt của em.”

Hai chữ “anh trai” được gọi ra một cách đầy cố ý và khiêu khích. Âm cuối kéo dài, giống như đang trào phúng mối quan hệ anh em bị chắp vá gượng ép này, hoặc cũng là để nhắc nhở tôi: Thực ra tôi chẳng có tư cách gì để quản nó.

Tôi không giận, ngược lại còn mỉm cười. Ánh mắt tôi rơi trên mái tóc vàng c.h.ói lọi của nó:

“Màu đẹp đấy, tự pha à?”

Tịch Duyệt rõ ràng sững người lại. Chắc nó nghĩ tôi sẽ mắng nó không ra thể thống gì, hoặc bảo nó giống mấy tên lưu manh. Nhưng tôi thì không. Bản thân tôi cực kỳ rành rẽ tâm lý của thiếu niên nổi loạn, thừa biết cách nắm thóp những đứa trẻ bất hảo như nó.

Tôi biết bây giờ tôi nói gì cũng chỉ kích động tâm lý chống đối của nó. Vì vậy, trước tiên tôi phải cho nó thấy rằng, tôi nhìn nhận con người thật của nó. Tôi tôn trọng nó chứ không phải muốn cải tạo nó.

Tịch Duyệt híp mắt nhìn chằm chằm tôi vài giây, đột nhiên cũng cười. Nó nhích lại gần một bước, mùi thuốc lá nhàn nhạt phả vào mặt tôi:

“Giả vờ làm người tốt gì chứ?” Nó hạ thấp giọng: “Ông ấy không nói cho anh biết sao? Em hút thuốc, đánh nhau, không lo học hành.”

“Có nghe nói.” Tôi thản nhiên ngắt lời nó, giơ tay ấn lọn tóc vểnh lên của nó xuống. “Nhưng em cũng có ưu điểm của em. Ví dụ như em chơi trò chơi điện tử rất cừ, tối qua anh có xem em phát sóng trực tiếp, thao tác đỉnh lắm.”

Biểu cảm của Tịch Duyệt nháy mắt cứng đờ. Chắc nó không ngờ một người anh trai ‘hờ’ như tôi lại còn xem nó phát sóng trực tiếp giữa đêm. Tôi xoay người đi ra cửa bếp rót nước cho nó.

Nó đi theo sau lưng tôi, nghiến răng nghiến lợi hỏi:

“Tịch Vân, anh đang giám thị em đấy à?”

“Không phải giám thị.” Tôi đưa cốc nước ấm cho nó, mỉm cười: “Là tìm hiểu.”

Tịch Duyệt chằm chằm nhìn cốc nước mà không nhận, cứ như sợ tôi bỏ thuốc độc vậy, thần sắc phức tạp. Tôi cũng không bực, đặt cốc nước lên chiếc bàn nhỏ bên cạnh, lấy điện thoại ra mở Liên Quân:

“Tiểu Duyệt, làm một ván không?”

Bình luận

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!