Tôi không ngờ ngày hôm sau mình lại tiếp tục gặp Bùi Tầm Châu. Vẫn khung giờ đó, vẫn là loại bao cao su siêu mỏng đó. Khi tôi thực hiện quy trình nhận thẻ, thanh toán và trả lại thẻ cho anh như cũ, thì từ trên đầu bỗng truyền đến một giọng nói trầm thấp:
— “Đúng rồi, cậu tên là gì? Cậu là Omega sao? Tôi không có ý gì khác đâu, chỉ là Omega tốt nhất nên thu lại mùi hương trên cơ thể mình đi, đặc biệt là với người có ngoại hình như cậu. Alpha xấu ngoài xã hội nhiều lắm. Tất nhiên, tôi không phải loại người đó, tôi chỉ cảm thấy… thực sự là chúng ta đã từng gặp nhau ở đâu đó rồi mới đúng.”
Cơ thể tôi cứng đờ, sống mũi không tranh khí mà thấy cay cay. Tôi rất muốn nói rằng tôi tên là Bùi Mộc, có một tên khốn mất trí nhớ trước kia lúc nào cũng thích gọi tôi là “Mộc Mộc”, thích nhất là ôm tôi vào lòng, thích cắn lên tuyến thể của tôi dù cho tôi và anh đều là Alpha.
Anh từng nói anh sẽ yêu tôi cả đời. Anh từng hứa sau khi cha mẹ qua đời sẽ hôn khô nước mắt cho tôi, hứa rằng mỗi ngày sinh nhật sau này, ít nhất chúng tôi vẫn còn có nhau.
Thế nhưng tối qua, tôi rất rõ anh sẽ ở cạnh ai, sẽ làm những gì.
Trước kia tôi từng hy vọng anh khôi phục ký ức bao nhiêu, thì tại thời điểm biết tin anh sắp kết hôn, tôi lại mong anh đừng bao giờ nhớ lại bấy nhiêu. Bởi vì anh thực sự đã đối xử với tôi muôn phần tốt đẹp, yêu tôi đến mức chẳng thể tìm ra nửa điểm sai sót. Nếu anh khôi phục ký ức, anh sẽ còn đau khổ hơn cả tôi. Đối mặt với tất cả những chuyện đã xảy ra này, anh phải làm sao đây? Tôi không dám nghĩ tới.
Vì vậy tối qua, ở gần khu nhà trọ, tôi đã mua một cái bánh kem nhỏ giá rẻ có mùi vị tầm thường, nuốt xuống lớp kem ngọt đến phát ngấy và ước một điều ước đắng chát trong lòng: Tôi mong Bùi Tầm Châu mãi mãi không phải buồn phiền, mãi mãi đừng khôi phục ký ức.
Đối mặt với câu hỏi của anh, tôi cố gắng ép giọng mình thấp xuống, mở miệng nói:
— “Tôi chưa từng gặp anh. Chuyện riêng tư của tôi cũng không liên quan đến anh.”
Bùi Tầm Châu ngẩn người ra một lúc:
— “Xin lỗi, đã mạo phạm rồi.”
Lúc anh rời đi, anh cửa hàng trưởng Hạ Thốn vừa vặn từ phòng chứa đồ bước ra. Anh ấy nhìn theo bóng lưng người kia rời đi, nhíu mày nhìn mất mấy giây:
— “Bùi Mộc, vị khách kia sao lại trông giống Hy Hy nhà cậu thế nhỉ? Trùng hợp thật đấy.”
Bàn tay đang dọn dẹp đồ đạc của tôi chợt khựng lại. Tôi cúi xuống nhìn đứa bé con đang bám lấy ống quần mình, chớp chớp mắt nhìn tôi.
Đúng vậy, sao lại có thể giống nhau đến thế chứ?
— “Cậu thật sự không quen biết tôi sao?”
Bùi Tầm Châu lại tới. Thế nhưng khí trường lần này lại trở nên khác hẳn hai lần trước. Đôi mắt anh hơi nheo lại, ánh nhìn nóng rực đến mức như muốn khoét một lỗ trên người tôi:
— “Cậu phải biết rằng, điều tra danh tính của một người mà tôi hứng thú chẳng phải việc gì khó khăn cả.”
Hơi thở của tôi bất giác ngưng lại trong giây lát, ngón tay giấu trong tay áo khẽ siết chặt, giọng nói có phần thiếu tự tin:
— “Không quen chính là không quen, không được sao?”
Bùi Tầm Châu chống hai tay lên bàn, cơ thể hơi ngả về phía trước, ánh mắt lộ vẻ sắc bén:
— “Bùi Mộc.”
Tim tôi trật đi một nhịp. Có lẽ sự sợ hãi của tôi thể hiện quá rõ ràng, Bùi Tầm Châu thở dài một hơi rồi lùi người lại:
— “Căng thẳng cái gì? Tôi còn có thể ăn thịt cậu chắc? Nói ra có thể cậu sẽ thấy hơi khó tin, nhưng tôi bị mất trí nhớ. Tôi đã quên mất một đoạn ký ức rất dài. Tôi quả thực không nhớ ra cậu, hai ngày trước cũng không phải đang trêu đùa cậu. Tôi biết cậu không muốn để ý đến tôi, cậu oán hận tôi vì kể từ lúc tôi được tìm về nhà họ Bùi, cậu đã bị đuổi ra khỏi nhà.”
Tôi ngẩn người, trong lòng thở phào nhẹ nhõm. Quả nhiên là những người họ hàng kia đã nói với Bùi Tầm Châu như vậy. Dù sao thì chính bọn họ là những kẻ đã đuổi tôi đi. Khi đó, một kẻ quen được nuông chiều từ bé như tôi chỉ biết đỏ mắt khóc lóc ầm ĩ:
— “Các người không sợ sau khi Bùi Tầm Châu khôi phục ký ức sẽ trở mặt với các người sao?”
— “Nực cười! Khả năng nó nhớ lại vốn dĩ đã rất thấp. Đợi đến lúc gạo đã nấu thành cơm, dù nó có nhớ ra mày thì đã làm được gì?”
Họ hàng nhà họ Bùi vốn không thích tôi, từ khi tôi còn nhỏ đã như vậy. Tuy tôi là một Alpha, nhưng lại là một Alpha mang gen kém cỏi duy nhất của gia tộc. Cơ thể tôi xưa nay ốm yếu, chỉ số thông minh cũng không cao, làm việc gì cũng không đạt được tiêu chuẩn tinh anh trong lòng họ.
Sau khi Bùi Tầm Châu — thiếu gia thật, một Alpha cấp S được tìm về, mọi sự kém cỏi của tôi bỗng nhiên đều có lời giải thích hợp lý. Bọn họ gây áp lực, cho rằng tôi không xứng đáng được ở lại nhà họ Bùi. Cha mẹ cương quyết bảo vệ tôi, kết quả thỏa hiệp cuối cùng chính là công khai khôi phục thân phận cho Bùi Tầm Châu với bên ngoài, xóa bỏ danh phận của tôi, nhưng vẫn lén lút nuôi dưỡng tôi trong nhà.
Ban đầu là cha mẹ bảo vệ tôi, sau khi cha mẹ qua đời thì đổi thành Bùi Tầm Châu bảo vệ tôi. Bọn họ không hiểu vì sao Bùi Tầm Châu lại làm như vậy, cho đến khi phát hiện ra bí mật tình yêu giữa hai chúng tôi. Bọn họ mắng tôi quyến rũ Bùi Tầm Châu, nói tôi không biết xấu hổ. Nhưng năm đó, rõ ràng là Bùi Tầm Châu ỷ vào việc anh thông minh hơn tôi, chính anh là người đã dỗ dành tôi lên giường trước.
Không sao cả, chỉ cần tôi có thể ở lại bên cạnh Bùi Tầm Châu là tốt rồi. Thế nhưng không ngờ sau đó lại xảy ra tai nạn xe cộ, dẫn đến chuyện mất trí nhớ này.
— “Sao không nói gì?” — Bùi Tầm Châu đánh giá tôi — “Cậu có oán hận tôi cũng là chuyện bình thường. Nhưng có lẽ, chúng ta có thể làm quen lại từ đầu thì sao?”
Tôi né tránh ánh mắt anh, kiên quyết một mực phủ nhận:
— “Tôi không hiểu anh đang nói cái gì.”
Bùi Tầm Châu hơi nhíu mày, ánh mắt trở nên phức tạp:
— “Cậu ghét tôi đến vậy sao? Ngay cả việc thừa nhận quen biết tôi cũng không muốn?”