TUYẾT TAN RỒI, MỘC MỘC TRỞ VỀ NHÀ THÔI

CHƯƠNG 7: Tuyết Tan, Anh Đưa Em Về Nhà

Cỡ chữ:

— “Bùi Mộc?” — Giọng nói của Hạ Thốn từ xa vọng lại gần — “Cậu không sao chứ? Mấy ngày nay sao cứ thẫn thờ như người mất hồn vậy?”

 

Tôi nặn ra một nụ cười:

— “Tôi không sao.”

 

Hạ Thốn không tin, lại cho tôi nghỉ làm sớm để về nhà với Hy Hy. Anh ấy đâu biết rằng trong nhà bây giờ làm gì còn ai nữa.

 

Tôi lang thang hết con phố này đến con phố khác quanh khu trọ, không muốn bước chân về nhà. Buổi chiều tà với bầu trời xám xịt, tuyết lớn rơi đầy trời, phố xá vắng lặng, dường như cả thế giới này chỉ còn lại trơ trọi một mình tôi.

 

Tôi muốn về nhà, nhưng không muốn về cái căn nhà lạnh lẽo không có một bóng người kia. Mắt tôi chua xót, sưng tấy lên đau nhức. Bất tri bất giác, tôi đã đi đến cạnh cây cầu từ lúc nào. Tôi đứng ngẩn người ra đó, dường như tai mình đang xuất hiện ảo giác:

— “Mộc Mộc… Bùi Mộc!”

 

Tôi ngơ ngác quay đầu lại, chưa kịp nhìn rõ đã bị ôm chầm lấy bởi một vòng tay vô cùng mãnh liệt. Bên tai tôi truyền đến giọng nói run rẩy:

— “Đừng làm điều dại dọt! Anh sai rồi, là lỗi của anh, tất cả đều là lỗi của anh! Anh đón em về nhà, về nhà họ Bùi!”

 

Giọng nói của Bùi Hy cũng vang lên ngay bên cạnh:

— “Ba ơi, con nhớ ba lắm!”

 

Nước mắt trào ra còn nhanh hơn cả nỗi tủi thân.

— “Chỉ vì Bùi Hy, mà đến cả tôi anh cũng muốn đón về sao?” — Tôi lắc đầu, những giọt nước mắt to như hạt đậu không ngừng lăn dài — “Anh đã kết hôn rồi, tôi không cần!”

 

Người đang ôm chặt lấy tôi chợt cứng đờ. Anh buông tay ra, cái bóng đổ dồn trên người tôi từ từ hạ thấp xuống.

 

Anh… vậy mà lại quỳ một gối xuống lớp tuyết trắng!

 

Anh ngẩng đầu nhìn tôi, ánh mắt ấy khiến trái tim tôi run lên bần bật. Tôi quá quen thuộc với ánh mắt này rồi…

— “Bùi Tầm Châu, anh…”

— “Anh nhớ ra rồi.” — Khóe mắt anh đỏ hoe, anh nắm lấy bàn tay tôi — “Em đừng nói gì cả, nghe anh nói trước đã. Kết hôn là giả, bao cao su cũng là anh tùy tiện mua. Lúc đó anh vừa nhìn thấy em đã lại yêu em từ cái nhìn đầu tiên lần nữa, anh chỉ muốn tùy tiện mua thứ gì đó để có cớ tiếp cận em. Là do não anh có vấn đề.”

 

— “Mấy năm anh mất trí nhớ, đám chú bác họ hàng kia lúc nào cũng nghĩ cách nhét Omega vào bên cạnh anh, ngoài miệng thì nói là quan tâm anh. Bọn họ nắm giữ cổ phần của công ty, lòng muông dạ thú rõ như ban ngày. Tạ Trúc là người của bác cả, sau khi bị anh thuyết phục thì đồng ý kết hôn giả để mê hoặc bọn họ. Giữa anh và cậu ta chẳng có mối quan hệ nào cả.”

 

— “Bác cả đã bị hạ bệ rồi, những kẻ còn lại — những kẻ đã khiến em phải chịu khổ, anh sẽ không tha cho một ai hết! Cùng anh về nhà có được không, Mộc Mộc?”

 

Bùi Tầm Châu nói một mạch hết những lời trong lòng, ánh mắt gần như là van lơn, rồi lại đưa mắt liếc nhìn Bùi Hy đứng cạnh. Bùi Hy dùng giọng nói non nớt cất tiếng hỏi tôi:

— “Con có thực sự phải quỳ xuống không ba?”

 

Bùi Tầm Châu khẽ kéo áo Bùi Hy. Cô bé thở dài một hơi, vứt con búp bê đang ôm trong tay xuống đất, đầu gối vừa mới khuỵu xuống đã bị tôi vội vàng đỡ lấy:

— “Con làm cái gì vậy?”

— “Ba ơi, cha lớn bảo con nói với ba là: Tờ giấy xét nghiệm là do chú Trần ngốc nghếch làm nhầm, cha không có đi lăng nhăng với ai hết. Ba đi về nhà với cha con con nhé?”

 

Tôi đứng sững sờ tại chỗ, một lúc có quá nhiều thông tin khiến tôi không tiêu hóa kịp. Bùi Tầm Châu thấy tôi không có phản ứng, bàn tay đang nắm lấy tay tôi càng siết chặt hơn, gấp gáp nói:

— “Là anh, anh là tên khốn nạn! Mất trí nhớ xong lại làm ra toàn những chuyện không bằng cầm thú! Cho nên, cùng anh về nhà đi em, để anh dùng cả đời này bù đắp cho em được không? Em quên rồi sao?” — Khóe mắt Bùi Tầm Châu đỏ ửng — “Chúng ta chỉ còn lại có nhau thôi.”

 

Bùi Hy bất mãn thò đầu vào tranh công:

— “Còn có cả Hy Hy nữa!”

 

Nước mắt lăn dài trên gò má Bùi Tầm Châu. Tôi chưa từng nhìn thấy anh khóc bao giờ.

— “Mộc Mộc, anh thật sự rất nhớ em. Chúng ta về nhà, có được không?”

 

Trái tim tôi run rẩy, nghẹn ngào mở lời:

— “Vậy sau này anh còn mắng em nữa không?”

— “Mãi mãi không bao giờ.”

— “Còn bỏ rơi em nữa không?”

— “Nếu lại để xảy ra chuyện như vậy, anh thực sự sẽ tự sát mất!”

 

Tôi vội vàng lấy tay bịt miệng anh lại, kéo anh đứng dậy rồi nhào thẳng vào lòng anh:

— “Bùi Tầm Châu, em cũng rất nhớ anh.”

 

Tuyết lớn xung quanh dần dần ngừng rơi. Trận tuyết lạnh lẽo trong lòng tôi, cuối cùng cũng sẽ không bao giờ rơi xuống nữa.

 

[TOÀN VĂN HOÀN]

 

Bình luận

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!