Nếu là trước đây, tôi có thể sẽ còn bám lấy anh ấy gặng hỏi cho bằng được đến khi anh thừa nhận mới thôi. Nhưng bây giờ thì không. Tôi rút điện thoại ra, ung dung chơi game. Bình luận dường như cũng nhận ra:
[Bình luận]: Nam phụ dạo này không những học được cách ngoan ngoãn mà còn không mảy may để tâm đến phản diện nữa rồi. Đây là thay lòng đổi dạ rồi sao? Thật ra lúc nam phụ không giở trò làm mình làm mẩy nhìn cũng thuận mắt phết. Nói thật thì nhan sắc này khó mà không thuận mắt.
Thật hiếm lạ, đây là lần đầu tiên Bình luận khen tôi. Đáng tiếc, tôi không cần. Chơi được một lúc, tôi nhận được lời mời kết bạn của Chu Thời Mộc. Tôi đồng ý, muốn xem cậu ta lại muốn xả rắm c.h.ó gì. Kết quả không ngoài dự đoán:
[Hứa Vọng, tôi không đùa đâu, tôi cần cậu chịu trách nhiệm với tôi.]
Tôi tức cười, đời này chưa thấy người nào như vậy. Nhưng lọt vào mắt Giang Ngư Bạch thì lại biến chất. Anh đạp phanh gấp, chiếc xe đỗ xịch bên lề đường. Anh hít sâu một hơi, như không thể nhẫn nhịn được nữa mà chất vấn:
“Cậu không có gì muốn nói với tôi sao?”
Tôi bị anh hỏi đến ngơ ngác, tắt màn hình, nghiêm túc suy nghĩ một hồi rồi dè dặt mở miệng:
“Ngại quá, làm phiền anh đến đón em rồi.”
“Thứ tôi cần không phải là lời xin lỗi của cậu.” Anh khựng lại, khàn giọng nói: “Tôi điều tra rồi, cậu không đi khám bác sĩ, cũng không uống thuốc. Tại sao lại lừa tôi?”
Tôi chột dạ quay mặt đi. c.h.ế.t. tiệt, sao anh ấy phát hiện nhanh thế?
“Anh, quá trình không quan trọng, quan trọng là bây giờ em không cần anh nữa.”
Tôi thấy mình nói rất có lý. Anh ấy lại đỏ hoe vành mắt, cắn răng nói:
“Là vì cậu ta sao? Tối qua cậu không về nhà là đi tìm cậu ta giúp cậu xoa dịu? Cậu ta làm tốt hơn tôi à? Bước tiếp theo có phải cậu định dọn đến ở nhà cậu ta luôn không? Giống như lúc trước cậu dọn đến nhà tôi đòi tôi xoa dịu ấy?”
Nhìn lồng ngực đang phập phồng kịch liệt của anh, tôi hiểu ra, anh ấy muốn tôi dọn ra khỏi nhà anh. Giang Ngư Bạch tốt nghiệp đi làm thì chuyển ra ngoài sống, là tôi nhân lúc anh không ở nhà, dụ dì Giang nói mật khẩu rồi lén dọn vào. Bây giờ nghĩ lại, hành vi đó đúng là trẻ con và không có chút ranh giới nào. Anh ấy không ném tôi ra ngoài đã là hiền lắm rồi.
“Anh nói đúng, em vừa hay cũng đang có ý định này. Thời gian qua cảm ơn anh đã chăm sóc.”
Hôm sau, tôi dọn ra khỏi nhà Giang Ngư Bạch.
[Bình luận] kinh hãi: Không phải chứ, tôi mới không xem một lát mà nam phụ dọn ra khỏi nhà phản diện rồi à? Cậu ta dọn đi rồi thì ai ép phản diện hắc hóa? Phản diện không hắc hóa thì làm sao cưỡng chế ái nữ chính? Làm sao thành chất xúc tác cho tình cảm của nam nữ chính?
Đọc đến đây, tôi nảy sinh cảm giác khó chịu với Bình luận. Tôi thì không nói làm gì, nhưng tại sao Giang Ngư Bạch phải trở thành vật hy sinh cho tình cảm của người khác?
[Bình luận] lo lắng trùng trùng: Trời ơi, cốt truyện không sụp đổ đấy chứ? Lầu trên, nam phụ chưa quan trọng đến mức đó đâu. Phản diện dạo này uống thuốc thường xuyên, hắc hóa chỉ là chuyện sớm muộn. Không hiểu sao tôi có dự cảm mãnh liệt: đối tượng cưỡng chế ái sau khi phản diện hắc hóa không phải là nữ chính! Có ý gì? Không phải nữ chính thì còn ai vào đây? Lẽ nào bên cạnh Giang Ngư Bạch còn người khác? Không thể nào!
Tôi không chuyển về nhà sống mà thuê một căn phòng bên ngoài, cách trường rất gần, coi như nhân cơ hội này học cách sống tự lập. Từ sau khi kết bạn WeChat, Chu Thời Mộc như ma ám bám riết lấy tôi. Tôi đi đâu cậu ta đi đó, đuổi cũng không đi. Lâu dần, trong trường bắt đầu đồn đại chuyện tôi và cậu ta đang yêu nhau.
Tôi đập mạnh quả bóng rổ xuống đất. c.h.ế.t. tiệt, tôi đã nói dạo này cậu ta sao cứ bám lấy tôi âm hồn bất tán, hóa ra là muốn tạo tin đồn để hại tôi. Tôi phải đi tìm cậu ta tính sổ.
Tống Phi cười mờ ám:
“Cẩn thận chút, đừng có tính sổ lên tận giường nhé.”
“Mày có bệnh à!”
Chu Thời Mộc vừa từ thư viện ra đã bị tôi tóm gọn. Xông lên liền bóp cổ cậu ta mắng đồ bỉ ổi. Chu Thời Mộc toàn thân cứng đờ, má còn hơi nóng. Vãi, một người cao gần 1m9 mà yếu ớt thế này à? Tôi sợ hãi lập tức buông tay.
“Cậu không c.h.ế.t. đấy chứ?”
Cậu ta lại ấn tay tôi xuống:
“Đừng dừng, cậu bóp thích lắm.”
Tôi chán ghét thấy buồn nôn:
“Còn nói kiểu đó, mẹ nó tôi đấm c.h.ế.t. cậu!”
“Đến đấm c.h.ế.t. tôi đi.”
Trong lúc đùa giỡn, tôi nhìn thấy Giang Ngư Bạch ở cách đó không xa. Anh xách cặp da, mặc âu phục, bên cạnh là hiệu trưởng và chủ nhiệm. Mấy người họ chắc đang bàn chuyện. Anh ấy cứ thế xuyên qua đám đông, chằm chằm nhìn tôi và Chu Thời Mộc đùa giỡn, ánh mắt u ám. Giây tiếp theo, tôi nhận được tin nhắn của anh:
[Cậu cũng sẽ vứt bỏ cậu ta như vứt rác vậy sao?]
Tôi không biết trả lời thế nào, dứt khoát làm lơ. Bình luận lại nhảy lên, tôi nhắm mắt không muốn xem nữa.