Ngày hôm sau tỉnh dậy đã là buổi chiều. Mở mắt ra, tôi phát hiện mình đang nằm trên chiếc giường lớn quen thuộc. Đây không phải nhà bố tôi, mà là nhà của Giang Ngư Bạch. Vãi thật, anh ấy nhân lúc tôi ngủ say lén lôi tôi về đây làm gì? Chẳng lẽ anh ấy vẫn muốn nhốt tôi vào tầng hầm? Nghiệp chướng a!
Nghĩ đến đây, tôi lóp ngóp bò dậy khỏi giường, vớ đại quần áo mặc vào, định bụng nhân lúc anh không có nhà lén chuồn đi. Ai ngờ vừa xuống lầu đã đụng ngay Giang Ngư Bạch. Anh bưng cháo trắng và đồ ăn phụ, từng bước ép sát tôi, đáy mắt mơ hồ mang theo sự hưng phấn:
“Vọng Vọng, em vội vàng muốn đi đâu vậy? Đừng nói với tôi là em đi tìm Chu Thời Mộc. Nói cho em một tin tốt, cậu ta đã bị bố mẹ tống ra nước ngoài rồi. Sau này e là em không gặp được cậu ta nữa đâu.”
Tôi lùi không thể lùi nữa, lưng dán sát vào bức tường lạnh ngắt:
“Anh, anh bình tĩnh lại nghe em giải thích…”
Anh múc một thìa cháo đưa đến miệng tôi, giọng điệu dỗ dành:
“Ngoan, ăn nhiều một chút, lát nữa cũng phải ngoan ngoãn ăn đấy nhé.”
[Bình luận]: Á đù, là cái “ăn” mà tôi đang nghĩ tới sao? Dù sao đều là cháo, ăn cái gì mà chẳng là ăn!
Tôi bị ép ăn hết cháo. Giang Ngư Bạch cười đầy ẩn ý:
“Thế này mới ngoan chứ. Lát nữa thưởng thêm cho em một chút.”
Đây còn là cái gã phản diện cấm dục lạnh lùng nữa sao? Cái độ phản diện này cuốn quá rồi đấy!
[Bình luận]: Đứa nhóc háo sắc hạnh phúc c.h.ế.t. mất!
Giang Ngư Bạch đặt bát cháo xuống, rồi vác tôi về phòng ngủ. Sau vài trận giằng co, tôi khóc lóc cầu xin:
“Anh, em sai rồi, em thực sự biết lỗi rồi, em sẽ không chạy nữa.”
Kết quả tôi càng khóc anh ấy càng hưng phấn:
“Không, em không sai, là anh sai. Dạy dỗ em vài lần nữa thì em mới nhớ đời.”
Xong việc, tôi ngủ li bì một ngày một đêm. Tất nhiên Giang Ngư Bạch cũng chẳng khá hơn là bao, điển hình của việc “tổn hại địch một ngàn, tự tổn thương mình tám trăm” (cả hai đều mệt mỏi).
Sau đó qua miệng Tống Phi, tôi biết được chuyện Chu Thời Mộc bị tống ra nước ngoài. Tống Phi cảm thán:
“Vẫn là anh trai mày lợi hại, hơi ra tay một chút mà Chu Thời Mộc đã bật bãi rồi. Tao khuyên mày sau này ngoan một chút, đừng chọc cho ổng phát điên nữa, nếu không hậu quả thê thảm lắm đấy.”
Tôi xoa xoa cái mông:
“Không cần đợi sau này, bây giờ đã thê thảm lắm rồi. Hu hu hu, rồi sẽ có một ngày tao phải bắt ổng nếm thử tư vị bị đè.”
[Bình luận]: Tiếc là Chu Thời Mộc hết vai sớm quá, vốn còn muốn xem bọn họ đọ sức. Thật ra tôi cũng khá thích Chu Thời Mộc, đẹp trai lại thâm tình. Yêu thầm nam phụ lâu như vậy, vất vả lắm mới tìm được cơ hội tiếp cận, mắt thấy sắp tỏ tình đến nơi. Kết quả bị phản diện tâm cơ dùng một cuộc điện thoại tiễn ra nước ngoài. So thủ đoạn với phản diện, cậu ta vẫn còn non lắm. Có gì đâu mà tiếc, cậu ta có tốt thế nào nam phụ cũng không thích. Phản diện lại là cái hũ giấm, nam phụ đáng thương lại sắp bị “phạt” nặng rồi. Ồ hô.
Một tháng sau, tôi nhìn căn hầm mà rơi vào trầm tư. Đột nhiên có chút tò mò không biết bên trong rốt cuộc có gì. Giang Ngư Bạch từ phía sau ôm lấy tôi:
“Anh và cậu ta, em thích ai hơn?”
Tôi mềm nhũn hai chân dựa vào lồng ngực ấm áp của anh, dở khóc dở cười giải thích:
“Giữa em và cậu ta không có chuyện gì cả. Anh có thể đừng lấy cậu ta làm cớ để giày vò em nữa được không?”
“Không được.”
Nửa đêm tỉnh dậy, Bình luận đang cảm thán:
[Bình luận]: Phản diện chuẩn bị tầng hầm lâu như vậy, kết quả nam phụ nhíu mày một cái thôi đã không nỡ nhốt vào rồi. Thật tốt, kết cục như vậy tốt cho tất cả mọi người, ngoại trừ fan CP đẩy thuyền phản diện và nữ chính. Haha.
(Hoàn toàn văn)