Bùi Doanh tiến tới. Hắn chỉ có thể hôn ta. Hôn lên những giọt nước mắt rơi không ngớt của ta. Hôn lên khuôn mặt ướt đẫm của ta. Hôn lên trái tim đã tan chảy chẳng thể ghép lại hoàn chỉnh của ta. Nụ hôn của người yêu chính là liều thuốc. Từng là ta làm thuốc của hắn, nay hắn đã biến thành liều thuốc của ta.
Thẩm Thiện Chính là kẻ tinh ranh, chừa thời gian cho hai chúng ta, đến tối mịt mới mò về. Thấy đống quần áo trong chậu, nó liền chăm chỉ định giặt. Ta lập tức ngăn cản. Nó nghi hoặc bỏ xuống:
“Sư phụ, người khóc nhiều vậy sao? Con chỉ làm ướt có một cái áo khoác ngoài của tên khốn này thôi mà, sao mấy cái này đều ướt sũng thế?”
Nó quay sang chỉ trích Bùi Doanh:
“Ngươi cũng thật là, để mặc sư phụ ta khóc như vậy, không sợ khóc hỏng thân thể sao?”
Bùi Doanh hiếm khi không phản bác, chớp chớp mắt nhìn ra xa. Ta càng không dám chen lời, đỏ mặt cúi gằm xuống đất, chỉ muốn chuyện này mau qua đi.
May mà nó không gặng hỏi thêm. Bùi Doanh kéo ta vào phòng. Có lẽ vì nó lớn rồi, lại thấy hai chúng ta có dấu hiệu làm hòa, nó mới dám lên tiếng. Vậy mà nó dám lôi cái roi tre ta dùng để phạt nó ra, chỉ thẳng vào Bùi Doanh. Mấy năm nay nó cao lớn phổng phao, đã cao gần bằng ta rồi, nhưng đứng trước Bùi Doanh vẫn chỉ là một đứa trẻ. Nó lại không hề e sợ:
“Mấy năm nay đi đâu rồi? Sao không nói một tiếng? Lấy vợ chưa? Có người trong lòng chưa? Có hôn người khác như đã hôn sư phụ ta không? Ngươi không phải đã c.h.ế.t. rồi sao? Sao lại sống lại? Sống lại sao không đến tìm ta… với sư phụ? Ngươi thế này là có ý gì? Ngươi có biết mấy năm nay sư phụ ta ốm bao nhiêu trận không? Ngươi có biết ngài ấy khóc bao nhiêu lần không? Có biết bao nhiêu đêm ngài ấy không chợp mắt được không? Bùi Doanh, ngươi có biết đã bao nhiêu năm rồi không?! Ta đã mười lăm tuổi rồi!”
Giọng Thẩm Thiện Chính nghẹn ngào, hốc mắt hoe đỏ.
Ta sững người, kinh ngạc trước tâm tư quá đỗi tinh tế của nó. Từng câu từng chữ nó không cho Bùi Doanh cơ hội mở miệng, giống như muốn đem tất cả những tâm tư của ta mà nó nhìn thấy trong những năm qua, trút ra bằng sạch. Lúc mở miệng lại, giọng nó run run:
“Mấy năm nay ngươi sống có tốt không… Sư phụ ta rất nhớ ngươi… ta thì bình thường.”
Miệng nó lại chu ra hai dặm, cố nhịn để không rơi nước mắt. Bùi Doanh lại rơi lệ trước. Ta và Thẩm Thiện Chính đứng ngây ra. Thành thật mà nói, ta quen Bùi Doanh năm mười lăm tuổi, năm nay ta hai mươi bảy tuổi. Mười hai năm đằng đẵng, đây là lần đầu tiên ta thấy hắn khóc.
Thẩm Thiện Chính vứt roi tre đi, khóc to hơn cả Bùi Doanh:
“Sư phụ, hắn ăn vạ kìa!”
Lại một khoảng thời gian trôi qua, cuối cùng ta cũng gặp được đệ đệ của hắn, đương kim Thánh thượng Bùi Vũ Tăng. Năm xưa khi Lục hoàng tử Bùi Doanh đoạt ngôi, hắn mới tám tuổi, được Bùi Doanh giấu kỹ rồi đưa đi. Sau khi lên ngôi, không ngờ thế lực của Tam hoàng tử bén rễ quá sâu, khi phát hiện ra sự tồn tại của Bùi Vũ Tăng, lại xúi giục đứa trẻ 14 tuổi này. Thế là hai huynh đệ dứt khoát đóng kịch. Vở kịch này kéo dài ròng rã 5 năm trời, cuối cùng nhổ cỏ tận gốc.
Ta còn thắc mắc, thân phận Hoàng đế hấp dẫn nhường ấy, Bùi Vũ Tăng vậy mà thực sự vì tình huynh đệ mà có thể buông bỏ sao? Sau này mới biết, là Bùi Doanh chủ động đưa ra thân phận đó làm điều kiện trao đổi. Đi theo Bùi Vũ Tăng là Sở Vân Thư, vài năm không gặp, nàng đã lột bỏ vẻ ngây ngô thiếu nữ, được phong làm Hoàng hậu, quả thực mang theo vài phần khí chất mẫu nghi thiên hạ. Nay hai người đều thay đồ thường dân đến thăm chúng ta.
Thẩm Thiện Chính đi nấu cơm. Bùi Vũ Tăng ngồi trò chuyện với ta và Bùi Doanh. Nụ cười hắn ôn hòa, hình dáng quả thực có nét giống Bùi Doanh, mở miệng là một tiếng gọi ca ca vô cùng thân thiết. Cho đến khi hắn đứng dậy, thanh kiếm trong tay không cầm chắc, Bùi Doanh theo phản xạ đưa tay đón lấy. Nhưng cổ tay hắn vô lực, đón không vững, thanh kiếm rơi loảng xoảng xuống đất. Không chỉ ta, ngay cả Thẩm Thiện Chính cũng nhìn ra vấn đề. Tay phải của Bùi Doanh tàn phế rồi. Võ công trước đây của hắn rất cao cường, nếu không làm Hoàng đế mà làm ám vệ thì tuyệt đối cũng thuộc hàng thượng thừa. Nay tay phải bị phế, từ lúc nào vậy?
Ta nhìn chằm chằm cánh tay phải của Bùi Doanh mà xuất thần, không để ý ánh mắt Sở Vân Thư trừng Bùi Vũ Tăng. Bùi Vũ Tăng đã đứng dậy:
“Ca ca, đệ không ăn cơm nữa đâu, đệ và Vân Thư còn có việc khác, ngày khác gặp lại.”
Sở Vân Thư không biết vì sao có vẻ giận Bùi Vũ Tăng, cố duy trì nụ cười:
“Thẩm thần y, nhớ chăm sóc sức khỏe nhé. Ta đi đây.”
Ăn cơm là giả, đến thử dò xét mới là thật. Sau khi hai người rời đi, ta mới hậu tri hậu giác cảm thấy sống lưng lạnh toát. Ta bỗng thầm cảm tạ bản thân từng khám bệnh cho Sở Vân Thư hai lần, nhờ thế mà cứu được mạng hai chúng ta. Bùi Doanh đã rụt tay lại, bắt đầu bày đũa ăn cơm. Ta và Thẩm Thiện Chính không nhúc nhích, mồm hai thầy trò đều chu ra tận hai dặm. Bùi Doanh có chút bất đắc dĩ:
“Tay phải không xong thì còn tay trái, cùng lắm thì ta đi trồng rau, kiểu gì chẳng kiếm được tiền.”