LÃO PHẬT GIA NHẮM TRÚNG RỒI, PHẢI LÀM SAO

Chương 2: Ký ức tuổi thơ và gia pháp

Cỡ chữ:

Tôi chỉ hơi ngốc một chút, chứ không phải là kẻ ngốc thật. Hơn nữa tôi không phải bẩm sinh đã ngốc. Hồi nhỏ tôi sống với bà nội ở nông thôn, bị sốt cao nhưng lại bị lang băm trong làng làm chậm trễ, nên khả năng hiểu biết và phản ứng kém hơn một chút. Trước khi ba tôi mất tích, ông lên thành phố lớn làm thuê. Người trong làng nói ba tôi phạm tội rất nghiêm trọng, bị bắt rồi. Tôi không tin.

Sau khi bà nội qua đời, tôi ôm số tiền dành dụm từ lâu đến thành phố lớn tìm ba. Thành phố lớn quá, tôi cứ bị lạc đường mãi, sau đó được người tốt bụng đưa đến đồn cảnh sát. Tôi ở đó quen biết với tiểu thiếu gia đang làm mình làm mẩy, bỏ nhà đi bụi rồi bị tóm vào. Cậu ấy ngồi thu lu ở góc phòng ôm chân không nói tiếng nào. Tôi buồn chán quá liền bắt chuyện: “Cậu cũng không có ai cần sao?”

Tiểu thiếu gia oà lên khóc: “Cậu mới không ai cần ấy! Chú nhỏ của tôi giận tôi rồi, nhưng chú ấy sẽ đến đón tôi!”

Nhưng tôi thấy cậu ấy đang bốc phét, vì sắp 3 ngày rồi, chỉ có hai đứa chúng tôi chẳng ai đến nhận. Tôi rất hào phóng chia cho tiểu thiếu gia một viên kẹo nhặt được từ đống rác. Kết quả làm tiểu thiếu gia nôn thốc nôn tháo.

Tối hôm đó, chú nhỏ của cậu ấy đến thật. Hắn che một chiếc ô cán dài màu đen, diện một chiếc áo khoác đen cắt may tinh tế, dáng vẻ còn đẹp hơn cả ngôi sao trên tivi. Từ Tư Thận cụp mắt hỏi: “Tiểu thiếu gia biết lỗi chưa?”

Tiểu thiếu gia lúc này lại dở chứng không thèm nói chuyện, làm tôi sốt ruột c.h.ế.t. đi được. Tôi lau lau đôi bàn tay nhỏ lấm lem, sáp lại gần Từ Tư Thận lắc lắc vạt áo của hắn: “Cậu ấy biết lỗi rồi, chú mau đưa cậu ấy về nhà đi.”

Thấy có người bảo vệ mình, tiểu thiếu gia lại bắt đầu thút thít. Từ Tư Thận nhìn thấy mặt tôi cái nhìn đầu tiên thì sững người lại. Hắn đi tìm cảnh sát hỏi vài câu, rồi ngồi xổm xuống xoa đầu tôi, hỏi tôi có nguyện ý làm thư đồng cho tiểu thiếu gia không. Tôi có chút do dự. Tiểu thiếu gia bất mãn hừ một tiếng: “Cháu mới không cần tên ngốc làm thư đồng!”

Nhưng cậu ấy lại qua khe ngón tay lén nhìn phản ứng của tôi, rõ ràng là rất mong tôi đồng ý. Trước đây ba từng nói với tôi, đứa trẻ nhà chủ của ông trạc tuổi tôi, mỗi lần nhìn thấy cậu bé đó ông lại nhớ đến tôi, kiếm tiền cũng có động lực hơn. Tôi quá nhớ ba rồi. Có thể sống ở thành phố mà ba từng làm việc, tôi cũng cảm thấy rất hạnh phúc. Thế là tôi đồng ý.

Tôi tuy ngốc, nhưng làm thư đồng cho thiếu gia bao nhiêu năm nay, tôi vẫn rất đáng tin cậy. Cà rốt thiếu gia không thích ăn, đều do tôi ra sức tiêu diệt. Những cái rắm thiếu gia không chịu nhận, đều do tôi lớn tiếng nhận vơ. Nhưng thiếu gia vẫn luôn đề phòng tôi: “Tên ngốc này, cậu cứ nhìn chằm chằm Từ Tư Thận làm cái gì? Lão già đó có gì đẹp mà nhìn?”

Hắn đẹp mà. Hắn là người đẹp nhất mà tôi từng thấy từ khi lớn đến giờ. Từ Tư Thận trăm công nghìn việc, bình thường ít khi về biệt thự ngủ, nhưng chỉ cần Từ Tư Thận ở biệt thự, ánh mắt tôi sẽ bất giác hướng theo hắn. Thực ra lúc Từ Tư Thận không ở biệt thự, tôi cũng lén dùng máy tính bảng của thiếu gia tìm kiếm tin tức xem hắn đang làm gì. Nhưng vì tôi đã học được cách xóa lịch sử duyệt web (hehe), nên thiếu gia không biết.

“Tên ngốc, cậu đừng thấy Từ Tư Thận ngày nào cũng vest xịn giày da, ra vẻ đạo mạo, thực ra chú ta chẳng phải thứ tốt đẹp gì đâu. Thước kẻ đánh tôi dài như thế, to như thế, chú ta đánh mà mắt không thèm chớp. Chú ta cướp hết mọi thứ thuộc về ba tôi, còn không cho tôi ra nước ngoài thăm ông ấy, cũng không cho tôi liên lạc. Người này chính là tâm địa đen tối, m.á.u lạnh!”

Tôi biết thiếu gia rất nhớ ba, nhưng tôi luôn cảm thấy trong chuyện này có hiểu lầm. Từ Tư Thận không phải người như vậy. Tôi xem trên tin tức, hắn đã quyên góp rất nhiều thứ cho trại trẻ mồ côi, còn định kỳ chia nhà chia xe, tổ chức nghỉ phép có lương cho nhân viên tập đoàn. Hắn đối với tôi cũng rất tốt. Hắn không bao giờ gọi tôi là “tên ngốc”, hắn gọi tôi là Mạch Mạch. Mỗi lần đi tiếp khách về, Từ Tư Thận đều gói đồ ngọt ngon lành cho tôi, nhưng tôi không dám nói với thiếu gia. Vì mỗi lần cho đồ ngọt, Từ Tư Thận đều bảo tôi tự ăn đi, hắn bảo thiếu gia không xứng.

Thiếu gia càng nói càng tức: “Nói chung, tên ngốc à, cậu phải nhớ cậu là thư đồng của tôi, cậu không được phản bội tôi!”

Tôi ngoan ngoãn gật đầu: “Biết rồi, biết rồi.”

Tôi là thư đồng do chính Từ Tư Thận chọn cho thiếu gia mà, lúc quan trọng, tôi phải dũng cảm bảo vệ thiếu gia. Năm đi cùng thiếu gia học lại lớp 12, lúc đó cậu ấy lấy mình và Thẩm Châu làm nguyên mẫu để viết chút truyện… kiểu mà nhìn vào tôi sẽ đỏ mặt ấy. Bị giáo viên phát hiện, đòi gọi phụ huynh. Mới hai hôm trước thiếu gia vừa bị ăn gia pháp vì cúp học đi quán nét, Từ Tư Thận còn bảo thiếu gia mà gây chuyện nữa thì sẽ tống cậu ấy ra nước ngoài. Tôi lo thiếu gia ra nước ngoài rồi tôi sẽ không có chỗ để đi, nên chủ động gánh tội thay. Khi đến phòng Từ Tư Thận, tôi cố ý mặc chiếc quần dày nhất, sẵn sàng chuẩn bị ăn đòn.

Từ Tư Thận ánh mắt tối sầm lại: “Mạch Mạch thích con trai?”

Tôi biết diễn kịch thì phải diễn cho trót, rất dứt khoát gật đầu. Từ Tư Thận bật cười, dùng đầu gối tách hai chân tôi ra, dùng lực mạnh mẽ kéo tôi ngồi bắt chéo lên đùi hắn: “Thích kiểu nào?”

Tôi chưa kịp nghĩ xong câu trả lời thì ngoài cửa truyền đến một tràng tiếng bước chân hoảng loạn. Thiếu gia đập cửa rầm rầm: “Từ Tư Thận! Đồ là do cháu viết, chú có gì thì cứ nhắm vào cháu, đừng đánh tên ngốc!”

Tôi theo bản năng nhìn ra cửa, cửa đã bị Từ Tư Thận khóa trái từ lâu. Người đàn ông này không hề bị ảnh hưởng bởi động tĩnh bên ngoài, hắn đưa tay giữ lấy gáy tôi, ép cái đầu đang phân tâm của tôi quay về phía hắn: “Nói thật cho thúc thúc biết, rốt cuộc là ai viết?”

Tôi tuy sợ nhưng vẫn kiên quyết: “Cháu viết.”

Từ Tư Thận cầm xấp giấy kia lên, tuần tự dẫn dụ: “Cháu chứng minh kiểu gì là do cháu viết?”

Hắn nhướng mày, chọn hai câu đọc lên: “Anh có chút tà ác muốn bắt nạt cậu, liếm mở đôi môi cậu, linh hoạt luồn vào trong, tùy ý mút mát khuấy đảo…” “Cháu biết làm không mà nói là cháu viết?”

Tôi có chút sốt ruột kéo áo hắn: “Cháu biết!”

Từ Tư Thận gằn từng chữ: “Chứng minh thế nào?”

Miệng của Từ Tư Thận trông đỏ đỏ mềm mềm, giống như món thạch vải tôi thích ăn vậy. Tôi cố gắng nhớ lại nội dung Từ Tư Thận vừa đọc, bắt chước làm theo. Hồi lâu sau, tôi ngẩng đầu lên, mặt Từ Tư Thận đã bị tôi bôi đầy nước miếng. Tôi chột dạ lau cho hắn: “Cháu đã nói là cháu biết mà.”

Từ Tư Thận nắm lấy cổ tay tôi, ánh mắt rơi trên môi tôi trở nên u ám: “Đúng là biết làm… nhưng có thể ‘biết’ hơn một chút nữa.”

Giây tiếp theo, hắn đột ngột ôm lấy eo tôi nhấc lên, đôi môi hung ác nhưng đầy kiềm chế áp xuống. Tôi bị hắn hôn cho choáng váng, nhưng ngoài ý muốn là rất thoải mái. Ngoài cửa, giọng thiếu gia gào muốn vỡ cả giọng, Từ Tư Thận rốt cuộc cũng buông tha tôi, giọng khàn khàn hỏi: “Thích không?”

Tôi ngây ngốc gật đầu. Từ Tư Thận cười rất đẹp: “Lần sau còn muốn hôn thúc thúc không?”

“Muốn ạ.”

Từ Tư Thận có vẻ khổ não: “Nhưng chỉ những người yêu nhau mới được hôn như vậy thôi, làm sao bây giờ?”

Tôi muốn hôn miệng hắn, nhưng tôi lại không thể phản bội thiếu gia. Lúc này não tôi xoay chuyển cực nhanh: “Vậy chúng ta lén lút hẹn hò sau lưng thiếu gia chẳng phải là được rồi sao?”

Lúc tôi đi ra, thiếu gia kéo tôi kiểm tra từ đầu đến chân cẩn thận: “Sao mặt cậu đỏ thế, miệng cũng sưng lên rồi? Từ Tư Thận vả miệng cậu à? Đệch! Ông đây phải liều mạng với chú ta!”

Tôi sợ hãi vội vàng ngăn cậu ấy lại: “Chú ấy không đánh tôi, hôn tôi chứ không phải đánh tôi, hơn nữa lúc đầu là tôi chủ động chứng minh…”

Thiếu gia hồ nghi nhìn tôi: “Thật không? Thước kẻ có lôi ra không?”

“Thước kẻ…” Tôi lắc đầu. Trong quần Từ Tư Thận quả thực có một thứ cứng cứng cấn vào tôi, nhưng hắn không lôi ra thước kẻ. Tôi vốn tưởng an ủi được rồi, không ngờ thiếu gia càng tức hơn: “Đệt! Hóa ra cái thước kẻ của Từ Tư Thận chỉ dùng để đánh tôi thôi à?”

Kỳ lạ thay, sau khi phát hiện Từ Tư Thận không đánh tôi, thiếu gia càng chăm gọi tôi gánh tội thay khi làm chuyện xấu hơn. Cái thứ tuýp đồ hại tôi chịu tiếng oan đó, đã bị Từ Tư Thận tịch thu.

Bình luận

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!