Thiếu gia nhận được tin nhắn của tôi, trong đêm cấp tốc chạy về. Sáng sớm tôi đã bị thiếu gia mặt mày bụi bặm lay tỉnh: “Tên ngốc, cậu đoán xem tôi nhìn thấy gì?”
Tôi dụi dụi đôi mắt nặng trĩu, mơ màng hỏi: “Gì cơ?”
“Vừa nãy trên hành lang tôi đụng mặt chú ấy, cổ áo sơ mi chú ấy chưa cài, tôi phát hiện trên xương quai xanh chú ấy có mấy vết hôn rõ mồn một!”
Tôi lập tức tỉnh táo lại. Đó chắc là, có lẽ là, đại khái là do tôi hôm qua làm ra. Thiếu gia bỗng nhíu mày, sáp lại cảnh giác ngửi ngửi. Tôi nắm chặt lấy chăn: “Sao vậy?”
“Kỳ lạ, sao mùi trên người cậu lại hơi giống mùi của Từ Tư Thận vậy?”
Hôm qua dính dấp lâu quá rồi. Trong lòng tôi chột dạ: “Hôm qua tôi giúp cậu che giấu, ở cùng chú ấy hơi lâu.”
May là thiếu gia cũng không nghĩ nhiều, tự mình nói tiếp: “Từ Tư Thận và đại tiểu thư nhà họ Triệu – Triệu Minh là có hôn ước. Tôi gần đây không nhận được tin Triệu tiểu thư về nước. Vết hôn mới như vậy, chỉ có thể chứng minh chú ta có người bên ngoài rồi!”
Lần này đến lượt tôi ngẩn người: “Từ Tư Thận còn có hôn ước sao?”
“Hôn ước này định từ hồi nhỏ, nhưng giờ hai người đều đến tuổi kết hôn rồi, phía nhà họ Triệu vẫn có ý định liên hôn. Từ Tư Thận mà thật sự liên hôn, sau này có sự trợ giúp của nhà họ Triệu, tôi mà vào công ty, muốn lung lay vị trí của chú ta thì khó lắm. Tôi phải tìm được bằng chứng chú ta ngoại tình!”
Tôi im lặng một lúc, giọng có chút run rẩy: “Thiếu gia… hay là đừng dùng từ ‘ngoại tình’ đáng sợ như thế, đại khái là ý đó thôi…”
Thiếu gia là đang nghiêm túc. Vì chuyện này mà dạo này không thèm lén trốn đi tìm Thẩm Châu nữa. Thiếu gia không biết từ đâu kiếm được lịch trình của Từ Tư Thận, còn thuê một chiếc xe cũ kĩ không mấy nổi bật, ngày nào cũng lôi tôi đi theo dõi. Liên tục mấy ngày, Từ Tư Thận không đi họp, thị sát thì cũng đang trên đường đi họp, thị sát. Thấy thiếu gia rình rập vất vả thế này, tôi cũng hơi không đành lòng, muốn trực tiếp thú nhận với cậu ấy cho rồi.
Nhưng hôm nay thiếu gia bỗng nhận được tin nhắn, sắc mặt chấn động: “Bắt được rồi! Từ Tư Thận lái xe đưa một người phụ nữ đến khách sạn!”
Xe chúng tôi đỗ bên đường, chạy tới nơi thì vừa hay nhìn thấy một người phụ nữ xinh đẹp, dịu dàng bước xuống từ xe Từ Tư Thận. Hai người xuống xe vừa đi vừa trò chuyện, tương tác rất tự nhiên, cùng nhau bước vào sảnh khách sạn. Tôi cúi gằm mặt. Thiếu gia ngồi trong xe vậy mà cũng không lên tiếng. Ngực tôi nghẹn ứ khó chịu: “Thiếu gia, cậu vui không?”
Thiếu gia đấm mạnh một cú vào vô lăng, sa sầm mặt mũi: “Vui cái rắm! Người phụ nữ đó là Triệu Minh! Đệt! Thằng cháu nào cung cấp tình báo sai lệch cho ông, người ta Triệu Minh rõ ràng về nước từ lâu rồi! Đáng lẽ tôi phải nghĩ ra sớm hơn, Từ Tư Thận người biết tính toán cân nhắc như vậy, sao có thể từ bỏ đồng minh tốt như nhà họ Triệu được, chắc chắn đã chủ động ra tay từ sớm rồi. Hai người họ bây giờ e là đã ở bên nhau rồi!”
Tôi đờ đẫn nhìn chằm chằm cửa lớn khách sạn. Tôi cảm thấy tim mình không được khỏe, giống như bị lên men vậy, chua xót đến sủi bọt. Đã ở bên nhau rồi sao? Từ Tư Thận sẽ hôn cô ấy như hôn tôi sao? Tôi và thiếu gia ủ rũ về nhà, buổi tối chơi game cũng không suôn sẻ.
Tôi hỏi thiếu gia: “Khi nào thì sẽ thấy tim chua xót vậy? Ghen á? Ghen nghĩa là gì?”
Thiếu gia quăng điện thoại: “Chính là người cậu thích lại đi thích người khác, cậu sẽ ghen. Sao thế? Tên ngốc nhà chúng ta thích ai rồi?”
Tôi lắc đầu. Tôi có lẽ là thích Từ Tư Thận rồi, nhưng giờ biết Từ Tư Thận có hôn ước, tôi càng không có cách nào nói ra được nữa.
Buổi chiều, có bưu kiện của tôi gửi đến, là một đôi khuy măng sét tôi đặt làm riêng cho Từ Tư Thận từ ba tháng trước, tốn mất khoản tiền khổng lồ 2 vạn của tôi. Ba tháng trước là sinh nhật tôi, Từ Tư Thận hỏi tôi muốn quà gì. Tôi bây giờ chẳng thiếu gì cả, chỉ là thỉnh thoảng vẫn nhớ ba. Từ Tư Thận xoa đầu tôi bảo “sẽ được gặp thôi”. Đúng ngày sinh nhật, hắn tặng tôi nguyên một bộ laptop chơi game cấu hình đỉnh nhất mà ngay cả thiếu gia cũng không có. Ba nói làm người phải biết ơn. Tháng này là sinh nhật Từ Tư Thận, tôi cũng rất dụng tâm chuẩn bị một món quà phù hợp với hắn.
Từ Tư Thận nói gần đây trong tay có một dự án lớn đang chuẩn bị, rất ít khi về biệt thự, gọi điện thoại cho hắn cũng hiếm khi kết nối được, lúc hắn gọi lại cho tôi có khi chưa nói được mấy câu đã bị gọi đi mất. Tôi lén xem tin tức, dự án mới của tập đoàn nhà họ Từ là hợp tác với nhà họ Triệu. Ngày công bố dự án, thiếu gia vốn không hứng thú, nhưng nghe nói bên nhà họ Thẩm – Thẩm Châu sẽ đi, thế là thiếu gia dẫn tôi đi cùng. “Hôm nay cậu đến không có nhiệm vụ yểm trợ.” Cậu ấy vỗ đầu tôi, “Chỉ cần ăn no là được.”
Hội trường được trang hoàng xa hoa, lộng lẫy. Từ Tư Thận trông gầy đi một chút, nhưng vẫn điềm tĩnh thong dong, nhất cử nhất động đều mang khí tràng riêng. Ánh mắt và chủ đề của tất cả mọi người đều xoay quanh hắn. Tôi đặc biệt tự hào, bưng một đĩa bánh quy nhai nhóp nhép.
Hai cô gái bên cạnh đang buôn chuyện: “Thấy đôi khuy măng sét Tiên sinh họ Từ đeo không? Đó là khuy măng sét ngọc bích 8 chữ số mà Triệu Minh đấu giá được ở nhà đấu giá Christie’s tháng trước, hóa ra là tặng cho Từ tiên sinh. Hôm nay sếp Từ đeo vào dịp này, cưng chiều quá đi! Chậc chậc, đúng là tình yêu của người có tiền, cũng không biết đám cưới của hai người này sau này sẽ hoành tráng đến mức nào, cảm giác sắp rồi đấy.”
Tôi nhai bánh quy không nổi nữa, mũi bỗng nhiên hơi cay cay. Đôi khuy măng sét hồng ngọc của tôi hình như không tặng đi được rồi.
Thiếu gia cũng không vui. Lúc Thẩm Châu giới thiệu thiếu gia ở nơi công cộng, cậu ta dùng từ “bạn bè” chứ không phải “bạn trai”, hai người họ cãi nhau rồi. Tôi đưa đôi khuy măng sét hồng ngọc cho thiếu gia. Hai người chúng tôi tóm lại cũng phải có một người vui vẻ chứ? Thiếu gia đờ đẫn ôm đôi khuy măng sét, lén quay đầu lau khóe mắt, lại mắng tôi là “tên ngốc”.