Lần gặp lại thiếu gia đã là 3 tuần sau. Tôi nhận được tin nhắn của Tào Du, cậu ta và thiếu gia đang cùng nhau chơi trò cá cược trên bàn rượu. Thiếu gia không phải tính thích cờ bạc, sao lại chơi trò cá cược đó với Tào Du? Cho đến khi tôi nhìn thấy vật thế chấp, là một chiếc nhẫn ngón tay cái màu cam khá cũ. Tôi từng xem qua một bức ảnh thiếu gia giấu kỹ, chiếc nhẫn này rất giống chiếc nhẫn mà ba cậu ấy đeo trong ảnh. Tôi xin địa chỉ rồi chạy vội đến.
Lúc tôi đến, chắc họ vừa chơi xong một ván. Thiếu gia thua. Tào Du dẫn theo mấy tên công tử bột đang hùa nhau chế nhạo. Thiếu gia nhìn chằm chằm ly chất lỏng màu cam trên bàn, sắc mặt trắng bệch. Tào Du thấy tôi bước vào phòng VIP, nụ cười càng đắc ý hơn. Tôi biết, cậu ta muốn tôi tận mắt chứng kiến thiếu gia bẽ mặt.
“Chơi cá cược phải chịu thua chứ! Từ Minh, mày chẳng lẽ là loại không gánh vác nổi?”
Đám bạn bên cạnh Tào Du đều ức hiếp thiếu gia nhà tôi, khiến tôi đau lòng c.h.ế.t. đi được. Thế là tôi đẩy đám đông vây xem ra, cầm lấy ly rượu kia uống cạn một hơi: “Giang Mạch!”
Thiếu gia dường như có chút tức giận, tôi nặn ra một nụ cười an ủi với cậu ấy: “Thiếu gia đừng sợ, tôi uống thay cậu.”
“Tên ngốc, trong rượu có thuốc!”
Thần sắc Tào Du từ mờ mịt trở nên cực kỳ phức tạp. Cậu ta không còn che giấu sự không cam lòng và ghen tị trong mắt nữa: “Từ Minh, đôi khi tao thật sự rất ghen tị với mày. Rõ ràng mày căn bản không xứng đáng có được những thứ này!”
“Bà nội mày chứ!”
Thiếu gia giận dữ công tâm, đấm một cú thật mạnh vào mặt Tào Du, hai người lập tức lao vào đánh nhau, khung cảnh vô cùng hỗn loạn. Tôi muốn giúp thiếu gia, nhưng có một ngọn lửa bùng cháy trong cơ thể, thiêu đốt lục phủ ngũ tạng của tôi. Ý thức tôi bắt đầu mờ mịt. May là trước khi đến tôi đã báo cho Thẩm Châu, cậu ấy đã đến kịp thời, có cậu ấy, thiếu gia sẽ không chịu thiệt.
Tôi lảo đảo chạy ra ngoài, cơ thể nóng rực. Tôi cảm giác mình sắp c.h.ế.t. rồi, nhưng lại đang cực kỳ khao khát điều gì đó. Thiếu gia nói trong rượu có thuốc, là thuốc độc sao? Vậy tôi chắc sẽ c.h.ế.t. đi? Trước khi c.h.ế.t., tôi rất muốn nghe lại giọng nói của Từ Tư Thận.
“Mạch Mạch?” Đầu dây bên kia truyền đến giọng nói có chút mừng rỡ của Từ Tư Thận.
Tôi chạy vào nhà vệ sinh móc họng, đột nhiên không còn sức lực nào nữa. Tôi mở đại một phòng trống, co ro trong bóng tối: “Chú ơi, cháu khó chịu quá.”
Giọng Từ Tư Thận biến đổi: “Em đang ở đâu? Đừng cúp máy, tôi qua ngay!”
Dược tính làm ý thức tôi hỗn loạn, nói năng lộn xộn, căn bản không lý giải nổi suy nghĩ: “Chú ơi cháu sắp c.h.ế.t. rồi… Chú ơi cháu biết chú sắp kết hôn rồi… nhưng làm sao bây giờ, xin lỗi cháu hư quá, cháu vẫn thích chú, chỉ thích chú, trên toàn thế giới cháu thích chú nhất…”
Khi khôi phục lại ý thức, tôi đã nằm trên giường bệnh bệnh viện.
“Tỉnh rồi à? Có chỗ nào không thoải mái không?”
Tôi men theo âm thanh từ từ nâng mắt lên, tầm nhìn mờ ảo dần dần sắc nét, dừng lại trên khuôn mặt đẹp trai quá đáng của Từ Tư Thận. Tôi nhìn hắn lẩm bẩm: “Cháu chưa c.h.ế.t. sao?”
“Không có, đã truyền dịch xong rồi.”
Tôi mới biết trong rượu hóa ra là loại thuốc đó. Ký ức dần ùa về, tôi ý thức được lúc đó tôi vừa khóc lóc thảm thiết trong điện thoại vừa nói cái gì, liền lặng lẽ kéo chăn lên cao, che kín mít mặt mày. Từ Tư Thận bật cười trầm thấp: “Mạch Mạch có thể cho thúc thúc cơ hội nói vài câu không?”
Dưới lớp chăn, tôi khẽ run rẩy.
“Vừa nãy trong lúc chờ em tỉnh lại, tôi đã nhớ lại hơn 30 năm cuộc đời, những khoảnh khắc khiến tôi may mắn vì không bỏ lỡ. Một là 20 năm trước cứu được một đứa trẻ, hai là đưa em về nhà.”
Mũi tôi đột nhiên cay xè.
“Tôi không và sẽ không kết hôn với Triệu Minh. Đương nhiên, nếu em sẵn sàng cho tôi một danh phận, chúng ta lúc nào cũng có thể ra nước ngoài đăng ký kết hôn.”
Tôi vén một góc chăn, hít mũi: “Nhưng kết hôn với em không có ích gì, em chẳng cho anh được cái gì cả.”
Từ Tư Thận dịu dàng lau nước mắt cho tôi: “Mạch Mạch, em là chốn nương tựa độc nhất của tôi. Năm xưa đại ca xảy ra chuyện, tôi còn trẻ đã phải gánh vác cả thương trường nhà họ Từ, đâu đâu cũng lừa lọc dối trá, vô số áp lực phức tạp ngày đêm đè nén. Nhưng chỉ cần ở cạnh em một lúc, dường như tôi có thể dịu lại được. Mỗi ngày nhìn em vui vẻ cầm thìa nhỏ ăn đồ ngọt, đôi mắt sáng lấp lánh ríu rít nói chuyện với tôi, đối với tôi đó đều là liệu pháp chữa lành tốt nhất. Đời người không dài, tôi sẽ không mang bản thân ra làm quân cờ giao dịch, tôi chỉ muốn ở bên cạnh người mình thích.”
Từ Tư Thận trải lòng mình ra, từng lớp từng lớp bộc bạch chân tâm với tôi.
“Mạch Mạch, khoảng thời gian này không có em, tôi vô cùng nôn nóng. Một gã hơn 30 tuổi đi dỗ dành em mới ngoài 20, nói khó nghe thì là ‘trâu già gặm cỏ non’, nhưng tôi chính là không muốn buông tay. Trước đây tôi tưởng em thích Từ Minh, tôi ghen phát điên lên được. Nói ra không sợ em cười, cái ngày em nói muốn dọn về trường, tôi còn không dám xuất hiện. Tôi sợ tôi thật sự không nhịn được mà dùng thủ đoạn cưỡng ép kiểm soát em, giam cầm em…”
Từ Tư Thận nhẹ nhàng nắm lấy tay tôi, từng chữ từng câu vô cùng nghiêm túc: “Mạch Mạch, em đối với tôi quan trọng hơn những gì em nghĩ rất nhiều.”
Tôi sắp khóc cạn nước mắt của cả cuộc đời rồi. Nằm trong vòng tay Từ Tư Thận, tôi muốn giơ cả hai tay cảm tạ ông trời đã cho tôi gặp Từ Tư Thận năm 10 tuổi, cho tôi có được Từ Tư Thận năm 22 tuổi.