Sinh nhật 23 tuổi của tôi, Từ Tư Thận nói đưa tôi đi gặp một người. Là ba, là ba của tôi, Giang Vân Khang. Tóc ba không còn đen và mềm mại như trong trí nhớ nữa, mà biến thành đầu đinh cứng ngắc điểm bạc. Tôi không thông minh, nhưng cũng biết đó là bộ dạng giống những phạm nhân ra tù trên tivi. Nhưng không sao, vòng tay ba ôm tôi vẫn ấm áp, đôi bàn tay vẫn đầy sức mạnh, tôi vẫn yêu ba. Thiếu gia nhìn thấy ba tôi cũng nghẹn ngào: “Chú Khang…”
Ba mắt cũng đỏ lên vì cười: “Thiếu gia lớn rồi.”
Tôi mới biết, hóa ra ba tôi trước kia làm quản gia ở nhà họ Từ, thiếu gia chính là đứa trẻ của gia đình chủ mà ba tôi nhận chăm sóc. Từ Tư Thận nói ba tôi đi tù thay cho ba của thiếu gia – Từ Trạch Diệu. Nhưng ba nói ba không hối hận, vì Từ Trạch Diệu trước khi sa ngã đã từng cứu mạng ba. Từ Tư Thận và ba nói chuyện rất lâu, tôi trốn ngoài cửa nghe lén.
Từ Tư Thận hỏi ba có trách hắn không. Ba nói: “Tôi chỉ cần Mạch Mạch vui vẻ, bây giờ tôi rất vui vẻ.”
Từ Tư Thận đề nghị để ba ở lại biệt thự, sau này sẽ ở bên cạnh tôi lâu dài, không cần phải chịu cảnh chia cách hai nơi. Nhưng ba không chịu, ba muốn về lại làng của chúng tôi, đó là nơi có cội nguồn. Lúc đi, ba xoa đầu tôi: “Tiểu Mạch, ba sẽ nhanh c.h.óng an cư ở làng, dựng lại cái tổ ấm nhỏ của chúng ta. Nhỡ ngày nào đó Mạch Mạch chịu ấm ức, sống không vui, lúc nào cũng có thể quay về. Ba mãi mãi ở nhà đợi con.”
Tôi mang toàn bộ số tiền gom góp được những năm qua đưa hết cho ba. Châm ngôn của Mạch Mạch điều thứ nhất: Bản thân có thể keo kiệt, nhưng đối với người mình yêu thương nhất định phải hào phóng!
Đêm ba rời đi tôi không khóc, thiếu gia lại khóc rất dữ dội, vì ba để lại một bức thư, ông nói rất nhiều chuyện mà chúng tôi không biết. Ví dụ như Tào Du là con rơi của Từ Trạch Diệu. Ví dụ như ba của thiếu gia – Từ Trạch Diệu và mẹ của cậu ấy là liên hôn, sự phát triển những năm đầu của tập đoàn nhà họ Từ phần lớn nhờ vào sự hậu thuẫn từ bên nhà ngoại cậu ấy. Nhưng Từ Trạch Diệu đã ngoại tình từ lâu, mẹ của Tào Du còn sinh ra Tào Du trạc tuổi Từ Minh. Mẹ thiếu gia qua đời vì u uất sinh bệnh. Mất đi sự trói buộc, Từ Trạch Diệu lại bị người ta tính kế, nghiện ma túy. Đến bước đường cùng, ông ta thậm chí lên kế hoạch bắt cóc Từ Minh mới 3 tuổi, định dùng con trai ruột uy hiếp nhà ngoại để lấy tiền. Cuối cùng là Từ Tư Thận liều mạng cứu Từ Minh 3 tuổi ra. Lúc Từ Tư Thận mắng ông ta không xứng làm cha, Từ Trạch Diệu lại thản nhiên nói: “Dù sao tôi cũng còn một đứa con trai nữa.”
Từ trước đến nay, Từ Tư Thận không cho phép thiếu gia tìm Từ Trạch Diệu, cũng không cho liên lạc, thực chất là để bảo vệ cậu ấy. Những sự thật này đối với một đứa trẻ mà nói là quá tàn nhẫn, Từ Tư Thận thà bị thiếu gia oán hận, hiểu lầm, cũng không muốn cho thiếu gia biết sự thật. Nhưng ba nói thiếu gia đã trưởng thành rồi, trọng trách của nhà họ Từ sớm muộn gì cũng phải do cậu ấy và Từ Tư Thận cùng gánh vác, những sự thật giấu giếm hơn mười năm này, hãy cứ nói ra đi.
“Chú nhỏ!” Thiếu gia khóc nước mũi tèm lem, muốn chạy qua ôm Từ Tư Thận.
Từ Tư Thận lấy tay chắn trán cậu ấy lại, ghét bỏ nói: “Ngại quá, chú không ôm sinh vật nào khác ngoài vợ chú.”
Thiếu gia lại tủi thân quay sang ôm tôi, tôi rất nể mặt cậu ấy, vừa nhiệt tình dang rộng vòng tay, liền bị Từ Tư Thận sa sầm mặt kéo giật lại bên cạnh. Tôi kéo ống tay áo hắn nhẹ nhàng đung đưa, giọng mềm nhũn khuyên: “Chú ôm cậu ấy một cái đi mà~ Cháu cũng không giận đâu.”
Từ Tư Thận hừ lạnh một tiếng: “Em thì rộng lượng quá nhỉ. Thằng nhóc thối muốn ôm thì đi tìm chồng mình mà ôm.”
Tôi mở to mắt: “Chú… chú biết à?”
Từ Tư Thận cười bóp bóp mũi tôi: “Chứ sao, nhìn hai người các người diễn say sưa lắm.”
Toàn văn hoàn.