Ta đặt tên cho nó là Thiện Chính, Thẩm Thiện Chính, từng chút một dạy nó quy củ. Nó thông minh hơn ta, học rất nhanh, học quy củ nhanh, học bốc thuốc cũng nhanh.
Vào mùa xuân nó đã có thể tự mình lên trấn trên mua sắm, giá mua lại còn thấp hơn giá ta thương lượng. Số tiền thừa nó mua vải vóc. Dù sao cái tuổi lớn vọt, cái tuổi thích làm đẹp cũng nên có áo mới mặc. Nhưng nó lại may theo kích thước của ta, chu mỏ cãi cố:
“Chẳng may làm sai kích cỡ thôi!”
Đầu mùa hạ, ta đưa nó đi một chuyến đến kinh thành. Nó rất nhanh hòa nhập với đám ăn mày, lúc về mang theo một tin tức:
“Sư phụ, người biết không, nghe nói Sở Quý phi có thai rồi. Muốn sinh hạ Hoàng tử làm đứa con đầu lòng của tân hoàng, đến lúc đó chắc chắn sẽ ăn mừng, dược liệu vải vóc chắc chắn đều đặc biệt rẻ. Đến lúc đó chúng ta lên kinh thành mua nhiều một chút, chắc chắn sẽ kiếm được bộn tiền.”
“Đây quả thật là tin tốt.”
“Cái gì mà Quý phi này phi tần nọ sinh đẻ, sư phụ…”
Nó chọc chọc ta. Ta “ừ” một tiếng. Hôm đó về ta phát sốt, ốm một trận liệt giường, cả người gầy rộc đi.
Cuối thu, Sở Quý phi hạ sinh hoàng tử, thăng làm Sở Hoàng Quý phi. Thẩm Thiện Chính nói kinh thành khắc ta, lần nào đi ta cũng bị ốm, nên lần này nó vác theo hai cái tay nải to tự mình đi. Nó dặn dò ta đủ thứ, sống động hệt như một ông cụ non. Ta dặn dò nó không nhiều, nó đều đã ghi nhớ cả.
“Biết rồi, Thiện Chính, thiện lương và chính trực. Sư phụ, con đều nhớ kỹ rồi.”
Nó quả thực nhớ kỹ. Khi về lại dẫn theo một người.
“Sư phụ, lần này con cứu được một người về, mau khen con đi!”
Khi nhìn thấy khuôn mặt người đó, ta suýt nữa ngất xỉu. Bùi Doanh mặc một thân tiện phục, không che giấu được sự uy nghiêm của bậc đế vương. Bị thương là giả, tìm ta mới là thật. Miếng ngọc bội giắt bên hông Thẩm Thiện Chính quá mức c.h.ói mắt, là muốn chống đỡ thể diện nên đem theo, đó là thứ Bùi Doanh tặng ta năm xưa.
Ta đón hắn vào nhà. Lời chúc mừng chần chừ không nói ra khỏi miệng, cuối cùng lôi từ trong tủ ra một bộ đồ trẻ con, là cái ta may trong thời gian bị ốm, đưa cho hắn:
“Ngài đừng chê.”
Mãi không thấy nhận lấy. Nam nhân đối diện cứ bất động nhìn ta như vậy. Hồi lâu, hắn rời tầm mắt, giọng nói có chút khàn khàn:
“Thẩm Trác, có thời gian may y phục cho hoàng tử, lại không có thời gian viết thư cho trẫm sao?”
Ta biết Bùi Doanh lần này nén giận mà đến, không dám lên tiếng. Một năm rồi, thấm thoắt đã qua một năm rồi.
Ngôi nhà nhỏ của ta hiện giờ còn tồi tàn hơn căn ở kinh thành, nhưng thắng ở chỗ rộng rãi, hàng xóm xung quanh đông đúc náo nhiệt. Bùi Doanh nhắm mắt đứng rất lâu, hầu kết lăn lộn vài lần mới lại mở miệng:
“Ngươi định làm kẻ câm điếc vĩnh viễn sao?”
Từ gian ngoài truyền đến mùi thơm thức ăn, Thẩm Thiện Chính thò cái đầu nhỏ vào:
“Sư phụ, cơm xong rồi.”
Một bữa cơm ăn không biết mùi vị. Bùi Doanh lấy cớ bệnh tật, lại cắm rễ ở chỗ ta thêm vài ngày. Lần này hắn không đòi nằm sát cạnh ta nữa. Tinh thần sắc diện trông tốt hơn trước, dù sao cũng là người làm cha rồi, chín chắn hơn xưa.
Ta thu dọn phòng lớn nhường cho hắn, rồi cùng Thẩm Thiện Chính chen chúc trên một chiếc giường nhỏ. Ta dặn nó gần đây thu dọn đồ đạc, chúng ta phải chuyển nhà. Thẩm Thiện Chính không hỏi, tròng mắt đảo quanh mấy vòng, không biết đã hiểu nhầm chuyện gì mà mấy ngày sau thái độ với Bùi Doanh rất tệ.
Bùi Doanh rốt cuộc là Hoàng đế, không thể ở lại quá lâu. Huống hồ ta không nói chuyện, Thẩm Thiện Chính lại nói móc quá cay độc, lần nào cũng chọc hắn tức đến lật bàn, ta kéo cũng kéo không nổi. Bùi Doanh rời đi vào buổi sáng. Ta và Thẩm Thiện Chính buổi chiều đã thu dọn xong đồ đạc khởi hành.
Vừa ra khỏi cửa đã đụng mặt một toán binh mã từ xa. Ta bảo Thẩm Thiện Chính:
“Xem ra gần đây có đại sự xảy ra, hai ta đừng để lạc nhau.”
Ngẩng đầu lên liền nhìn thấy Bùi Doanh đi tới. Thẩm Thiện Chính bị người ta dẫn đi. Bùi Doanh nhìn mặt ta, lại nhìn tay nải trên người ta, bật cười thành tiếng, giống như đã dự liệu trước:
“Thẩm Trác, lại định trốn? Lần này trốn đi đâu? Đi bao lâu? Một năm, hai năm, mười năm? Ngươi định cả đời này không muốn gặp trẫm nữa sao?”
Gió lạnh cuối thu thổi khiến mặt Bùi Doanh hơi ửng đỏ. Đáy mắt hắn có phẫn nộ, có mịt mờ, cuối cùng cũng hỏi ra miệng:
“Có thể nói cho trẫm biết tại sao không? Trẫm đã làm gì khiến ngươi chán ghét đến vậy, thà dọn nhà hết lần này đến lần khác cũng không muốn gặp trẫm? Chẳng phải chúng ta từng là những người bạn tốt nhất sao? Thẩm Trác, ngươi bị bệnh gì rồi sao? Ngươi gặp phải chuyện gì rồi?”
Ta vẫn cúi đầu không nói. Ta phải mở miệng thế nào đây? Nói với hắn là vì lúc ngài phát sốt đã vô tình hôn ta? Vì sau lần đó ta thỉnh thoảng lại nằm mơ thấy ngài? Vì nhận ra mình bắt đầu thích ngài? Vì muốn độc chiếm ngài? Vì không thể chịu đựng nổi việc nhìn ngài ở bên người khác, nên mới bỏ trốn sao?
Bùi Doanh cuối cùng cũng suy sụp:
“Thẩm Trác, ngươi nghe không hiểu tiếng người có phải không?”
Hắn bóp chặt cằm ta, những ngón tay dùng sức. Khoảnh khắc đó ta không hề nghi ngờ rằng nếu hắn dùng thêm chút sức nữa, cằm ta sẽ bị bẻ nát. Nhưng khi nhìn thấy đôi mắt hơi đỏ của ta, hắn bỗng nhiên bắt đầu run rẩy. Hồi lâu, hắn tránh ánh mắt của ta, buông tay ra. Chắc là gió lạnh quá, ta thấy đáy mắt hắn đỏ ửng:
“Thẩm Trác, đi theo ta. Ngươi muốn gì ta cũng có thể cho.”
Bùi Doanh ngay cả bản thân hắn cũng không để ý, cách xưng hô của hắn đã từ “trẫm” chuyển thành “ta”. Hắn cũng không nhận ra tại sao tính chiếm hữu trong vô thức của hắn đối với ta lại mạnh mẽ đến khó hiểu như vậy.
“Vàng bạc châu báu, quyền lực, ngươi không cần phải như trước đây bị truy sát chạy trốn nữa. Bất cứ thứ gì, ngươi dám muốn, ta liền dám cho!”
Giọng Bùi Doanh bị gió thổi vỡ vụn.
Nhìn Thẩm Thiện Chính đang không ngừng vùng vẫy ở đằng xa, nhìn hàng binh mã dài thườn thượt, ta biết bản thân hết cách rồi. Ta phải trốn? Trốn mấy lần? Trốn đi đâu? Có điểm dừng không? Ta đột nhiên không còn muốn trốn tránh nữa, nhìn thẳng vào đôi mắt Bùi Doanh. Hắn dường như vĩnh viễn không thể hiểu nổi, người đứng trước mặt hắn lúc này đang làm một chuyện trái với luân thường đạo lý đến mức nào.
Ta hạ quyết tâm, thở dài một hơi:
“Bùi lang, thứ ta muốn, ngài cho không được. Thứ ta muốn là tình yêu. Tình yêu thuần túy, tình yêu duy nhất.”