Tôi không yên tâm, đỡ cậu ấy vào trong rồi dặn cậu ấy đừng khóa cửa. Cậu ấy đỏ mặt gật đầu.
Tôi trở lại phòng khách, liền nhận được tin nhắn Cố Tử Thu gửi đến:
“[Đệt! Anh ơi, người bạn cùng phòng thứ tư luôn chưa thấy xuất hiện của bọn em, vậy mà lại là cái thằng ngu Liễu Dung đó!]”
“[Mày biết Liễu Dung à?]”
Cố Tử Thu:
“[Đương nhiên, em có mối thù không đội trời chung với nó. Nó có hóa thành tro em cũng nhận ra. Thằng ngu Liễu Dung này hồi nhỏ rất biết giả tạo, hại em phải gánh thay nó không ít tội. Lớn lên vậy mà vẫn ‘trà xanh’ như thế. Quả nhiên là c.h.ó không đổi được tật ăn phân.]”
Lời này làm tôi chợt nhớ ra Liễu Dung là ai. Cậu ta là con trai nhà hàng xóm của nhà tôi mười mấy năm trước. Năm đó hai nhà quả thực qua lại rất thân thiết. Tuy nhiên sau đó bọn họ chuyển đến thành phố khác phát triển, hai nhà liền đứt liên lạc. Tôi nhớ nhà họ Liễu có hai người con trai thì phải, con trai lớn tên là Liễu Thắng gì đó…
Đang suy nghĩ, trong phòng tắm đột nhiên truyền đến tiếng ‘bịch’ một cái. Tôi vội đứng dậy bước nhanh đến trước cửa phòng tắm gõ cửa:
“Vân Nhiên, sao vậy?”
Diệp Vân Nhiên không có cách nào trả lời tôi, tôi cũng không nghe thấy tiếng lòng của cậu ấy, nhất thời sốt ruột liền mở tung cửa ra. Vừa mở cửa liền thấy Diệp Vân Nhiên đang ngồi trên chiếc ghế nhỏ chuyên dùng để tắm cho cậu ấy, khom lưng đang nhặt thứ gì đó, cái mông trắng nõn nà đang chĩa thẳng về phía tôi.
Cảnh tượng này làm tôi nhìn mà mũi có hơi nóng ran. Diệp Vân Nhiên nghe thấy tiếng động, quay đầu lại nhìn thấy tôi thì có chút ngơ ngác.
Chồng sao lại vào đây rồi?
Tôi thấy cậu ấy không sao, lập tức ôm mũi đóng cửa lại, quay lưng chạy thẳng vào phòng tắm trong phòng ngủ. Hai phút sau cuối cùng cũng cầm m.á.u mũi thành công. Nhìn bản thân chật vật trong gương, đầu óc tôi trống rỗng, chỉ còn lại một mảng trắng lóa.
c.h.ế.t. tiệt! Cậu bé câm này nhìn thì gầy gầy nhỏ bé, không ngờ chỗ cần có thịt lại nhiều thịt thế. Khoan đã, tôi là một thẳng nam, tại sao lại có phản ứng với cậu ta? Chuyện này không ổn, mười phần thì hết mười phần không ổn rồi. Mặc dù tôi ế từ trong trứng nước 25 năm, nhưng tôi cực kỳ chắc chắn, xác định và khẳng định tôi là thẳng nam.
Thế nhưng hình ảnh trắng nõn trong đầu và m.á.u mũi chực chờ chảy ra bất cứ lúc nào lại làm tôi có hơi không chắc chắn nữa rồi. Đêm nay tôi bị mất ngủ luôn. Trợn mắt đến tận trời sáng, tôi cảm thấy cứ trồng cây chuối thế này mãi không được, thế là tôi bật ‘Tĩnh Tâm Chú’ lên nghe.
Một tiếng sau, tôi cảm thấy lòng mình tĩnh như nước, trong đầu đã không còn bóng dáng của bờ mông trắng nõn kia nữa. Tiếng lòng của cậu bé câm cũng không gây được ảnh hưởng gì đến tôi nữa. Tôi không có bất kỳ ý nghĩ gì với cậu bé câm, nên tôi tuyệt đối là trai thẳng.
Kể từ khi đợt học quân sự kết thúc, Diệp Vân Nhiên đã quay lại trường đi học. Tôi ngồi trong văn phòng làm việc mà lòng vòng khó tập trung, đấu tranh tư tưởng một hồi, tôi vẫn gửi tin nhắn cho Cố Tử Thu:
“[Vân Nhiên ở trường thế nào rồi? Có bị bắt nạt không?]”
Cố Tử Thu trả lời rất nhanh:
“[Cậu ấy vẫn ổn, chỉ là cái thằng ngu Liễu Dung đó đến kiếm chuyện hai lần đều bị em chửi cho lùi bước. Không đúng, sao tự nhiên anh lại hỏi chuyện này? Anh không phải có ý đồ gì với cậu ấy đấy chứ? Anh ơi, cậu ấy bằng tuổi em, anh đã 25 rồi, anh định trâu già gặm cỏ non à? Hơn nữa cậu ấy còn là em trai nuôi của anh, đồ cầm thú!]”
Cút! Những lời nó nói tôi không thích nghe, nên tôi quyết định chặn nó và cắt sinh hoạt phí của nó.
Cố Tử Thu:
“Anh, sao anh lại chặn em?”
“Ủa, tin nhắn rác gì thế này?”
Chặn! Chặn!
Hôm nay là Tết Trung thu. Chiều hôm qua đón Diệp Vân Nhiên học xong tiết cuối, cậu ấy nằng nặc kéo tôi đi siêu thị cùng, mua một đống đồ lớn. Sáng sớm hôm nay thức dậy, cậu ấy đã bắt đầu hì hục trong bếp.
“Anh Trường Chu, cảm ơn anh thời gian qua đã chăm sóc em, em làm bánh trung thu cho anh ăn nhé.”
Muốn có được trái tim của một người đàn ông, trước tiên phải có được dạ dày của anh ấy. Chồng đã thích những món mình nấu rồi, hôm nay mình phải dùng bánh trung thu ngon vô địch vũ trụ để công lược chồng! Như vậy sau này cứ đến Tết Trung thu, chồng sẽ chỉ muốn ăn bánh do mình làm thôi.
Tôi nhớ lại khoảng thời gian trước cậu bé câm nấu ăn quả thực rất ngon, điều này khiến tôi cực kỳ mong chờ bánh trung thu hôm nay.
“Ừm, để anh giúp em một tay.”
Bận rộn cả buổi sáng, bánh trung thu cuối cùng cũng xong. Cố Tử Thu cũng dẫn bạn cùng phòng là Kỷ Ngạn Thần đến ăn chực.
“Ngon quá! Vân Nhiên, tay nghề của cậu cũng đỉnh quá rồi. Anh, không ngờ anh lại có phúc đến thế.”
Tôi đá nó một cái:
“Ăn xong mau cút đi.”
Cố Tử Thu né tránh điêu luyện:
“Anh, anh thế này là trọng sắc khinh em nha.”
Cố Tử Thu rốt cuộc là học cái thành ngữ sứt sẹo này từ ai vậy?
Đing Đoong! Đing Đoong! Tôi mở cửa, người đứng ngoài cửa chính là người đàn ông rất giống Diệp Vân Nhiên, người mới chuyển đến ở căn hộ bên cạnh gần đây.
Tôi chưa kịp lên tiếng, người đàn ông đã mở miệng nói ngay:
“Tôi là anh trai của Diệp Vân Nhiên.”
Ngừng khoảng 2 giây, anh ta lại bổ sung thêm:
“Anh ruột.”
Tôi đóng sầm cửa lại. Đồ thần kinh. Thời buổi này sao lại có người đi đến tận nhà nhận vơ em trai thế không biết.
Người ngoài cửa không hề bỏ cuộc, vẫn kiên trì ấn chuông cửa. Diệp Vân Nhiên nghe thấy tiếng bèn đi ra:
“Anh Trường Chu, ai vậy ạ?”
Tôi mặt không đổi sắc:
“À, bọn lừa đảo đấy, không cần để ý đâu.”
Nhưng cuối cùng người đó vẫn được tôi thả vào, chủ yếu là vì anh ta cứ ấn chuông cửa liên tục, phiền phức quá.
“Tôi tên là Liễu Thắng,”
Người đàn ông tự giới thiệu với Diệp Vân Nhiên:
“Cũng là anh trai ruột của em.”
Diệp Vân Nhiên nghe vậy thì mặt ngơ ngác.
Liễu Thắng thấy hai chúng tôi có vẻ không tin, bèn rút ra mấy tờ giấy kết quả xét nghiệm ADN:
“Những thứ này đều có thể chứng minh tôi là anh trai ruột của em.”
“Tôi luôn cảm thấy không thể gần gũi nổi với đứa em trai Liễu Dung kia, thậm chí còn rất chán ghét. Cho đến khi gặp em.”
“Ngay từ lần đầu gặp mặt, tôi đã biết giữa tôi và em nhất định có mối liên hệ nào đó. Cho nên tôi…”
Tôi ngắt lời anh ta, hỏi:
“Cho nên hôm nay anh đến là muốn đưa em ấy về sao?”
Liễu Thắng nhìn về phía Diệp Vân Nhiên, kiên định nói:
“Đúng vậy, tôi muốn đưa em ấy về nhà họ Liễu, với thân phận thật sự là thiếu gia nhà họ Liễu.”
Diệp Vân Nhiên vẫn giữ vẻ mặt đờ đẫn, chưa kịp phản ứng lại. Nhưng tôi đã nghe thấy tiếng lòng của cậu ấy:
Hóa ra mình cũng có người nhà sao?
Diệp Vân Nhiên vốn không phải bị câm bẩm sinh. Sau khi cậu ấy sinh ra, một đôi vợ chồng thấy nhà họ Liễu giàu có nên đã nảy sinh ý đồ xấu, đem con trai của mình hoán đổi với Diệp Vân Nhiên. Bọn họ mang Diệp Vân Nhiên về nhà rồi muốn hạ độc c.h.ế.t. cậu, nhưng không ngờ cậu mạng lớn vẫn còn sống, chỉ là bị câm thôi.
Một lần không thành, bọn họ cũng không dám ra tay lần nữa, đành phải miễn cưỡng nuôi dưỡng cậu. Chờ đến khi Diệp Vân Nhiên lớn hơn một chút, bọn họ bắt đầu sai bảo cậu làm việc, dù sao không phải con ruột của mình nên sai bảo cũng chẳng thấy xót.
Một ngày nọ, bọn họ không biết lấy từ đâu ra chút nấm dại, xào ăn xong thì không may trúng độc tử vong. Từ đó Diệp Vân Nhiên trở thành trẻ mồ hôi, được đưa vào viện phúc lợi. Khi lớn hơn, cậu ấy vừa đi học vừa đi làm thêm, từng bước tự mình nỗ lực thi đỗ đại học.
Một cốt truyện vô cùng m.á.u c.h.ó, nhưng lại là trải nghiệm đích thực của Diệp Vân Nhiên. Tôi rất mừng vì sau khi trải qua những điều đó, Diệp Vân Nhiên vẫn giữ được tiếng lòng tràn đầy sức sống như vậy. Tôi cũng rất mừng vì mình có thể nghe thấy tiếng lòng của cậu ấy.
Nhà họ Liễu chuẩn bị sang bên này phát triển nên đã chuyển đến đây từ trước. Nơi vợ chồng nhà họ Liễu ở vẫn là căn biệt thự cạnh nhà tôi. Khi chúng tôi đưa Diệp Vân Nhiên sang đó, bọn họ đang lo lắng đứng chờ ở cửa. Cùng chờ đợi còn có Liễu Dung vừa nhận được tin báo đã vội vàng chạy về.
Diệp Vân Nhiên vừa xuống xe, phu nhân nhà họ Liễu đã lao tới:
“Con chính là con trai của mẹ, Nhiễm Nhiễm đúng không? Giống, quá giống! Giống mẹ mà cũng giống bố con. Nhiễm Nhiễm, những năm qua con đã phải chịu khổ rồi.”
Diệp Vân Nhiên có chút luống cuống nhìn sang tôi. Tôi lên tiếng giải vây thay cậu ấy:
“Dì Liễu, chân của Vân Nhiên vẫn chưa khỏi hẳn, chúng ta đừng đứng đây nữa, vào trong ngồi trước đã.”
Liễu Dung lúc này lên tiếng:
“Bố mẹ, anh Vân Nhiên đã trở về rồi, chúng ta nên vui mừng mới phải.”
Liễu Thắng hừ lạnh một tiếng:
“Chúng tôi đúng là nên vui mừng, nhưng trong đó không bao gồm cậu đâu.”
“Anh có ý gì?”
“Ý là thiếu gia thật đã trở về rồi, kẻ mạo danh như cậu cũng nên cút đi chứ?”
“Em…”
Liễu Dung đỏ hoe mắt:
“Anh nói đúng. Nếu anh Vân Nhiên đã trở về, vậy em thực sự nên rời đi.”
Liễu phu nhân quay đầu lại quát lớn:
“Liễu Thắng, con đang nói bậy bạ gì thế? Dung Dung cũng là em trai ruột của con. Từ nay về sau ba đứa các con phải hòa thuận sống chung với nhau, biết chưa?”
Liễu Thắng không thể tin nổi:
“Mẹ, mẹ vậy mà vẫn muốn giữ cái kẻ mạo danh Liễu Dung này lại nhà chúng ta sao?”
“Nó là em trai ruột của con, không phải kẻ mạo danh gì cả!”