“Ừm.”
Sau khi cùng Lương Giản Đình về nhà, chuyện gặp giáo sư Bùi dần dần bị tôi quên lãng. Nói chung cũng không phải việc gì quan trọng. Hơn nữa điều khiến tôi lo lắng nhất đã không còn, tôi còn từng cho rằng Lương Giản Đình thực sự thích giáo sư Bùi kia, vậy tôi làm gì còn cơ hội. Nay biết anh không thích giáo sư Bùi, vậy thì chẳng phải tôi vẫn còn rất nhiều cơ hội sao. Lửa gần rơm lâu ngày cũng bén, hơn nữa chúng tôi còn đang trong quan hệ như thế này cơ mà. Vui mừng hớn hở kể cho Chu Hạ nghe kế hoạch của tôi, người bình thường vốn nói rất nhiều nay lại im lặng.
“Cậu sao vậy, cậu vẫn còn có thành kiến với Lương Giản Đình sao, hay là cậu không ưa anh ấy.”
“Không phải, cậu cảm thấy anh ta tốt thì tốt thôi, tôi chỉ muốn nói là, cậu chưa từng nghĩ rằng anh ta có khả năng cũng thích cậu sao, thực ra cậu chỉ cần nói một câu em thích anh, hai người chắc chắn thành đôi luôn.”
“Không thể nào.”
“Chu Hạ, tôi biết chúng ta là bạn tốt, cho nên cậu chắc chắn cảm thấy tôi phương diện nào cũng giỏi, nhưng tôi thực sự không có ưu tú đến thế đâu, Lương Giản Đình cũng không phải người có điều kiện kém cỏi gì, anh ấy sao có thể thích tôi dễ dàng như vậy được.”
Chu Hạ im lặng một hồi, cuối cùng vẫn quyết định từ bỏ ý định tiếp tục bàn bạc việc này với tôi.
“Được rồi được rồi, vậy thì cậu cứ từ từ mà theo đuổi chồng cậu đi, tôi thực sự nể hai người rồi đấy.”
“Hehe, tôi sẽ cố gắng.”
Kể từ lần đó, tôi vẫn đến trường nghe giảng tiết của Lương Giản Đình, thỉnh thoảng tan làm liền dứt khoát đến văn phòng anh ngồi chờ, làm những việc riêng của tôi. Giáo sư Bùi kia tôi không gặp lại nữa, có điều tôi cũng chẳng để tâm lắm đến sự xuất hiện của anh ta, đằng nào tôi chỉ cần biết Lương Giản Đình không thích người này là được. Chỉ là tôi chẳng thể ngờ nổi, tốt nghiệp được đôi ba năm rồi mà tôi vẫn bị người ta chặn đường xin phương thức liên lạc.
Hôm ấy tôi cũng như mọi khi, đem theo cuốn sổ tay phác thảo đến nghe tiết của Lương Giản Đình. Tôi không muốn sinh viên của anh ấy biết mối quan hệ của chúng tôi, nên không để anh hết giờ cùng tôi đến văn phòng, mà mỗi người đi một ngả. Ai ngờ tôi vừa mới chuẩn bị đi, một nam sinh liền chặn ngay trước mặt tôi.
“Bạn học, tôi chú ý đến cậu một thời gian rồi, tôi rất thích cậu, không biết cậu có thể cho tôi xin phương thức liên lạc, cũng cho tôi một cơ hội được theo đuổi cậu không.”
Nói thật thì, loại chuyện này đặt vào vài năm trước tôi vẫn còn có thể đối phó được, mấy năm nay bên cạnh chẳng xuất hiện kẻ theo đuổi nào cả, nhất thời tôi còn không kịp phản ứng. Đợi đến khi tôi nhận ra người ta muốn xin thông tin liên lạc, điện thoại của đối phương đã đưa tới ngay trước mặt tôi rồi.
“Bạn học, rất xin lỗi, chúng tôi, chúng ta không phù hợp, hơn nữa tôi cũng đã tốt nghiệp rồi, lại còn có đối tượng rồi, cho nên không thể cho cậu được.”
“Vậy sao, làm phiền rồi.”
Chân trước vừa mới giải quyết xong phiền toái, còn chưa kịp thở phào, chân sau ngoảnh lại đã chạm phải ánh mắt của Lương Giản Đình. Hình như vì anh ở trong văn phòng không đợi được tôi, cho nên đặc biệt chạy ra tìm tôi. Ai ngờ lại vừa vặn bắt gặp cảnh này. Tôi định giải thích với anh, nhưng Lương Giản Đình trực tiếp quay người, sải bước đi thẳng về văn phòng của mình. Bề ngoài trông có vẻ như đang tức giận, nhưng lại giống như không tức giận cho lắm. Anh ấy có lẽ đã nghe thấy tôi từ chối đối phương rồi nhỉ, cho nên mới không tra hỏi tôi, chắc chắn là vậy.
Tôi rảo bước đuổi theo Lương Giản Đình, lẳng lặng bám gót anh trở về văn phòng. Dù rằng trông anh có vẻ ít nói, tổng thể cảm giác có chỗ nào đó không thích hợp, nhưng ngẫm lại thường ngày anh dường như cũng thế này, ngay tức khắc tôi liền yên tâm. Khoảnh khắc tôi nhận ra Lương Giản Đình thực sự không bình thường, là lúc buổi tối tôi tắm xong xuôi chuẩn bị bước ra thì Lương Giản Đình lại bất thình lình đẩy cửa xông vào. Tôi sững sờ, dẫu sao bình thường anh ấy đều là kiểu người rất rành mạch ranh giới, thông thường không bao giờ có chuyện tôi chưa ra ngoài anh ấy đã tự tiện xông vào thế này. Nhưng hôm nay.
“Anh đang vội tắm sao, vậy tôi ra ngoài trước nhé.”
Tôi cầm lấy đống quần áo bẩn vừa thay chuẩn bị đi ra ngoài, ai dè lúc đi sượt qua người Lương Giản Đình lại bị anh dùng tay cản lại, trực tiếp đẩy tôi ngược trở lại. Lưng đập vào rìa bồn rửa mặt, Lương Giản Đình rất nhanh c.h.óng đã áp sát lấy tôi, chặn đứng trước mặt tôi, triệt để chặn đứt đường thoát của tôi.
“Sao vậy, sao tự dưng lại thế này, có chuyện gì muốn nói với tôi sao.”
Lương Giản Đình chỉ rủ mắt nhìn tôi, cảm xúc dưới đáy mắt vô cùng phức tạp, tựa như đang tức giận, lại mang chút đau khổ, thậm chí giống như đang tự trào phúng bản thân mình hơn.
“Hôm nay em cho cậu ta chưa.”
“Cái gì cơ.”
“Cái tên tới tìm em xin phương thức liên lạc kia, em đã cho chưa.”
“Em không nói với cậu ta em là gì của tôi sao.”
Lương Giản Đình vừa nói, đột nhiên ghé sát lại cắn nhẹ lên c.h.óp mũi tôi, tuy không đau nhưng cảm giác rất kì cục.
“Hay là em cảm thấy tôi già rồi, khiến em không thấy thú vị nữa, muốn trải nghiệm khoái cảm của người trẻ.”
“Bảo bối, tôi đã nói người làm sai chuyện có phải nên nhận hình phạt không.”
Trong đầu tôi đều là Lương Giản Đình rốt cuộc đang nói cái gì vậy. Vừa rồi anh ấy gọi tôi là gì cơ. Cách xưng hô bảo bối thế này, là thứ có thể xuất hiện giữa chúng tôi sao. Bất thình lình, tôi nghe thấy một tiếng động khẽ vang lên trên bồn rửa mặt, ngoảnh mặt lại mới phát hiện Lương Giản Đình không biết từ lúc nào đã tháo mắt kính xuống, tùy tiện quăng lên bồn rửa tay.
“Anh sao vậy.”
Khoảnh khắc tôi xoay đầu lại, đôi môi lập tức bị Lương Giản Đình chiếm đoạt, lời chưa kịp nói hết đều bị anh nuốt trọn. Nụ hôn này, hoàn toàn không giống với bất cứ nụ hôn nào trước đó, mang theo chút hương vị trừng phạt, hoảng loạn và cả nỗi oan ức. Hệt như anh ấy đang lo sợ tôi sẽ thình lình bốc hơi vậy. Lương Giản Đình cũng thích tôi sao, hóa ra chuyện hôm nay thực chất là do anh đang ghen. Anh ấy không muốn thấy tôi đứng cùng người khác, cũng chẳng muốn thấy tôi đưa phương thức liên lạc cho người ta, anh ấy sợ tôi sẽ yêu người khác.
Tôi vội vàng vỗ vỗ vai Lương Giản Đình, một phần là vì tôi sắp nghẹt thở rồi, một phần là tôi muốn kiểm chứng suy đoán của mình. May mà anh ấy vẫn chưa triệt để mất lý trí, dưới động tác của tôi, cuối cùng anh ấy cũng buông tôi ra. Tôi gục trên vai anh thở hổn hển. Đợi nhịp thở bình ổn lại đôi chút, tôi mới ngẩng đầu áp sát Lương Giản Đình.
“Lương Giản Đình, giáo sư Lương, anh có phải là đang thích tôi không.”
Nói thật, lúc hỏi câu này tôi vẫn có chút căng thẳng, sợ rằng tất cả chỉ là ảo mộng của tôi, anh căn bản không thích tôi, lại lo mình chỉ đang tự mình đa tình. Nhưng Lương Giản Đình lại bỗng nhiên khẽ cười thành tiếng, sau đó bế bổng tôi lên. Tôi kinh hô một tiếng, vội vòng tay ôm lấy cổ anh, mãi đến khi bị đặt lên thành bồn rửa mặt, tôi cũng không chịu buông tay.
“Giờ em mới nhận ra sao, thật ra nhà họ Lương căn bản chẳng cần phải liên hôn thương mại gì sất, ba mẹ tôi cũng chưa từng hối thúc tôi, bản thân tôi càng không thích cái loại tình cảm bị sắp đặt sẵn này.”
“Cho nên em nói xem, vì sao lần đầu nhìn thấy em, tôi lại đồng ý.”
“Cái gì, nhà họ Lương vậy mà không cần sao.”
“Vậy tại sao anh lại xuất hiện trong số những đối tượng xem mắt của tôi.”
Kỳ thực thời điểm Lương Giản Đình xuất hiện khá muộn, trước anh tôi đã gặp gỡ rất nhiều người, sớm đã kiệt quệ tinh thần rồi. Nói thẳng ra, nếu anh là người xuất hiện đầu tiên, tôi có lẽ đã gạch tên anh ngay từ vòng gửi xe. Thứ nhất là vì nghề nghiệp của anh, thứ hai là dáng vẻ khi Lương Giản Đình không cười thực sự quá chừng nghiêm túc, khiến người ta e sợ. Ấy vậy mà thời cơ anh xuất hiện lại cứ vừa vặn như thế, sớm một chút muộn một chút đều không thành.
“Anh cố tình sao.”
“Đúng thế bảo bối, kỳ thực tôi đã gặp em từ trước rồi, vào cái lúc em đang đi xem mắt với đối tượng thứ n nào đó chẳng rõ, chúng ta đã từng chạm mặt.”