ÁC ĐỘC NAM PHỤ MỖI NGÀY ĐỀU MUỐN CHIA TAY

Chương 6: Thụ chính xuất hiện

Cỡ chữ:

Từ ngày đó, tần suất Tiêu Mộc đến nhà tôi ngày càng nhiều hơn. Trước kia còn cách dăm ba bữa, bây giờ ngày nào cũng như ở lì nhà tôi vậy. Vừa tan làm là theo đuôi tôi, tôi ban đêm hưng phấn ban ngày uể oải, dưới mắt đều xuất hiện quầng thâm nhàn nhạt. Phòng Gia An đối với một trong số ít người bạn là tôi đây vô cùng lo lắng.

“Có phải dạo này công việc mệt mỏi quá không.” “Hay là tối nay tan làm đến nhà tôi đi, tôi biết chút thủ thuật xoa bóp, hoặc là đến nhà cậu cũng được.”

Dù chọn cách nào thì kết cục cuối cùng chẳng phải đều giống nhau sao. Tôi uyển chuyển từ chối Phòng Gia An, đánh trống lảng sang chuyện khác. Mong sao ngóng sao, cuối cùng tôi cũng chờ được nhân vật thụ chính. Toàn Lương quả không hổ là nhân vật chính, lớn lên xinh đẹp trắng trẻo, chỉ đứng đó chẳng làm gì cũng đã thu hút không ít ánh nhìn. Trong nguyên tác, Tiêu Mộc yêu cậu ta từ cái nhìn đầu tiên. Ngay ngày Toàn Lương nhận việc, anh ta thậm chí quên luôn cuộc hẹn với nguyên chủ, chủ động đề nghị đưa Toàn Lương về nhà.

Đến giờ tan làm, tôi cẩn thận liếc mắt về phía văn phòng của Tiêu Mộc. Tiêu Mộc đang bước ra ngoài văn phòng, mà Toàn Lương tình cờ đứng ngay ngoài cửa văn phòng anh ta. Tầm nhìn của hai người giao nhau, nhịp thở của tôi cũng theo đó mà ngưng đọng. Nhưng Tiêu Mộc chỉ nhìn cậu ta đúng một cái rồi liền dời mắt đi, bước về phía vị trí của tôi.

“Đi thôi, về nhà.”

Buổi tối nằm trong lòng Tiêu Mộc tôi run rẩy, cả người đều đang kháng cự.

“Thả lỏng chút đi.” “Không muốn, tôi mệt lắm.”

Tôi nằm liệt trên giường giả c.h.ế.t.. Tôi nhân cơ hội này cuộn mình vào trong chăn, Tiêu Mộc chui không lọt đành phải ôm tôi cách một lớp chăn. Thấy anh ta bị lạnh run rẩy, tôi lại có chút không đành lòng, hé chăn ra một khe hở nhỏ. Tiêu Mộc vừa chui vào là tôi hối hận ngay, cái người lúc nãy chưa được xoa dịu xong, lúc này đang bừng bừng sức sống chào hỏi tôi. May mắn là Tiêu Mộc không có ý định tiếp tục, khiến tôi hơi yên tâm một chút. Cảm nhận nhiệt độ bên cạnh, tôi do dự hỏi thăm về nhân viên mới nhận việc hôm nay.

“Anh thấy cậu ta thế nào?”

Tiêu Mộc ngay cả mắt cũng không mở.

“Ai cơ?”

Tôi nhớ lại vóc dáng và diện mạo của Toàn Lương, miêu tả chi tiết lại một lượt. Tiêu Mộc không biết đã cúi đầu từ lúc nào, chuyên chú nhìn tôi.

“Thế này là nhớ kỹ rồi sao, vậy bước tiếp theo, có phải nên tìm người điều tra tư liệu của Toàn Lương rồi không.”

Tôi chờ đợi phản ứng của Tiêu Mộc.

“Nhớ kỹ phết nhỉ, sao hả, em để ý cậu ta rồi à?”

Cốt truyện dường như đang phát triển theo một hướng kỳ quái. Vốn dĩ nhân vật thụ chính trong mắt Tiêu Mộc đáng yêu động lòng người, kiên cường dũng cảm có thể gánh vác một phương, hiện tại qua miệng anh ta lại thành một kiểu hình dung khác.

“Cái người đó vừa lùn vừa ốm, gầy như cột điện mọc thêm hai cánh tay, nhìn một cái là thấy không có sức lực rồi.” “Hơn nữa lớn lên chẳng có chút nam tính nào, hoàn toàn không thể so sánh với tôi được có biết không.”

Những ngày sau đó, chỉ cần tôi nhắc đến bất kỳ chuyện gì liên quan đến Toàn Lương, chắc chắn không thoát khỏi hình phạt. Chưa được mấy ngày eo của tôi đã chịu không nổi nữa, chân cũng mỏi đến phát đau, hận không thể cả ngày nằm bẹp trên giường không xuống đất. Mặc dù Tiêu Mộc sẵn lòng duyệt phép cho tôi, nhưng cứ ở mãi trong nhà cũng không phải là cách. Suy đi tính lại, tôi quyết định thường xuyên lượn lờ bên cạnh Toàn Lương, kéo sự chú ý của Tiêu Mộc lên người cậu ta. Dù chiêu này có rủi ro khá cao nhưng tôi nguyện ý thử nghiệm.

Tôi bắt đầu thường xuyên bắt chuyện với Toàn Lương, chia sẻ đồ ăn vặt với cậu ta, đến buổi trưa đi ăn với Tiêu Mộc cũng dắt Toàn Lương theo cùng. Cuối cùng kế hoạch của tôi cũng chớm thấy hiệu quả. Có một buổi nghỉ trưa, Tiêu Mộc chủ động hẹn Toàn Lương ra ngoài. Tôi bám theo họ dọc đường, nhìn họ đi vào lối thoát hiểm rồi nhanh c.h.óng mò tới, áp tai vào khe hở của cánh cửa. Cuộc đối thoại của hai người từ phía bên kia truyền đến.

“Cậu tên là Toàn Lương đúng không.” “Vâng, anh tìm tôi có việc gì ạ.” “Có một việc quan trọng muốn hỏi cậu, cậu đang độc thân phải không.” “Vâng đúng vậy, xin hỏi câu hỏi này có liên quan đến công việc không ạ.”

Tim tôi thắt lại, đến hít thở cũng quên luôn, dồn toàn bộ sự chú ý vào khe hở chật hẹp đó. Xem ra là chuẩn bị tỏ tình với Toàn Lương rồi. Tiêu Mộc dường như không nghe thấy câu hỏi của cậu ta.

“Vậy cậu biết Hà Lộ có đối tượng đang hẹn hò rồi chứ.”

Toàn Lương có chút chần chừ.

“Chưa, chưa từng nghe cậu ấy nói qua.”

Hành lang rơi vào khoảng lặng ngắn ngủi.

“Vậy bây giờ tôi cho cậu biết cậu ấy có rồi.”

Giọng của Tiêu Mộc giống như bị nặn ra từ kẽ răng vậy.

“Bạn trai cậu ấy là tôi, biết rồi thì sau này tránh xa cậu ấy ra một chút.”

Bình luận

iuu ah nhìuu 22:06 01/07/2026
úii, hay vi chi eoo