Ngày hôm sau trên đường đi học về ký túc xá, tôi và Tạ Vũ đi ngang qua một siêu thị nhỏ, mua hai cây kem với hai hương vị khác nhau. Tôi cầm cây kem vị vani, cúi đầu cắn một miếng.
“Ăn chậm thôi kẻo bị lạnh.” Tạ Vũ dặn dò tôi.
Cậu ấy khoác tay lên vai tôi, đưa cây kem trên tay tới sát miệng tôi: “Nếm thử đi.”
Tạ Vũ của tôi có ngũ quan sắc sảo, không thể chê vào đâu được, còn đẹp hơn mấy nam diễn viên đang hot vài phần. Ngoại hình xuất chúng khiến những người xung quanh dù vô tình hay cố ý đều nhìn chằm chằm vào cậu ấy. Nhưng cậu ấy không thèm liếc mắt nhìn ai, chỉ chăm chú nhìn tôi, mang dáng vẻ nếu tôi không ăn thì cậu ấy sẽ không chịu thu tay lại.
Má tôi hơi nóng lên, cắn một miếng, gật đầu nói: “Cũng ngon đấy.”
“Rất ngọt đúng không?” Cậu ấy thu cây kem về, cắn ngay vào chỗ tôi vừa cắn, không hề khách sáo.
Tôi định nói gì đó rồi lại thôi. Trai thẳng sắt thép thật khiến người ta hết cách.
Đúng lúc này, từ phía sau có tiếng gọi chúng tôi lại:
“Tạ Vũ, lâu rồi không gặp.” Giọng nói trong trẻo lại mang theo vài phần quen thuộc.
Chúng tôi dừng bước quay đầu lại, nhìn thấy phía sau là một cậu nam sinh có khuôn mặt thanh tú. Tôi nhận ra nam sinh này tên là Cố Niên, từng là bạn cùng lớp của Tạ Vũ, mối quan hệ giữa hai người dường như cũng không tệ.
Hồi cấp ba tôi không học cùng lớp với Tạ Vũ, thỉnh thoảng đi ngang qua lớp cậu ấy, có thể thấy Cố Niên đang hỏi Tạ Vũ bài tập.
Tạ Vũ quay đầu nhìn cậu ta, giọng nói nhàn nhạt: “Có việc gì?”
Cố Niên nhìn bàn tay Tạ Vũ đang khoác trên vai tôi, trong mắt hiện lên một tia ghen tị lướt qua. Cậu ta nhìn tôi từ trên xuống dưới, không kiên nhẫn nói:
“Người kia ơi, cậu có thể tránh đi một lát được không? Tôi có vài lời muốn nói riêng với Tạ Vũ, cậu ở đây không tiện cho lắm.”
Tôi quay sang nói với Tạ Vũ: “Vậy tôi về ký túc xá đợi cậu trước nhé.”
Vừa định rời đi, Tạ Vũ đột nhiên nắm chặt lấy tay tôi. Tôi muốn rút ra, nhưng Tạ Vũ lại nắm chặt hơn, làm thế nào cũng không thoát ra được.
Cậu ấy lạnh nhạt ngước mắt lên, nói với nam sinh kia:
“Có chuyện gì thì nói ở đây đi. Hứa Tinh Hà là người bạn tốt nhất của tôi, chuyện của tôi không có gì là cậu ấy không thể nghe.”
Sắc mặt Cố Niên thay đổi, ánh mắt nhìn tôi có thêm vài phần thù địch. Cậu ta mím môi, hốc mắt hơi đỏ lên, mang theo một chút ý vị đơn thuần lại đáng thương:
“Tạ Vũ, tôi thích cậu từ lâu rồi, cậu có thể thử quen với tôi được không?”
Bàn tay tôi bị Tạ Vũ nắm lấy bất giác siết chặt.
Tạ Vũ nhíu mày: “Cậu nên hiểu rõ, tôi không thích đàn ông. Nếu điều cậu muốn nói là chuyện này, vậy thì chúng ta không có gì để nói cả.”
Cậu ấy kéo tôi chuẩn bị rời đi. Cố Niên cắn răng, bước lên một bước cản chúng tôi lại:
“Cậu cứ thử đi, nếu cậu thật sự không thể thích tôi, tôi nguyện lùi lại vị trí bạn bè, chúng ta vẫn sẽ như trước kia.”
Giọng Tạ Vũ vẫn nhạt nhẽo, không nghe ra cảm xúc gì:
“Tôi không chấp nhận một người bạn đã từng tỏ tình với mình. Sau này đừng liên lạc nữa.”
Tôi đứng bên cạnh nghe mà lòng bàn tay lạnh toát, trái tim như bị bóp nghẹt.
Bình luận lại hiện ra: “Người nào đó nói nặng lời thế, coi chừng làm vợ nhà mình sợ hãi đấy.”
“Đúng vậy đúng vậy, vợ vẫn đang đứng xem ở bên cạnh kìa, đến lúc không theo đuổi được vợ thì mới biết sốt ruột. Cảnh báo quá trình theo đuổi vợ sẽ trần ai lắm đây.”