Ta chưa từng gặp ai như vậy. Lúc đó ta vừa tỉnh lại sau giấc ngủ say, cuộn mình trong bụi cỏ sâu trên núi tắm nắng. Gió núi mang theo hơi thở xa lạ phất qua lớp vảy. Ta uể oải ngoi đầu lên, lại chạm phải một đôi mắt sáng ngời đáng kinh ngạc.
Người nọ xách theo giỏ tre, quần áo dính đầy bùn đất nhưng lại cười rạng rỡ hơn cả nắng hạ: “Rắn nhỏ, ngươi nhìn chằm chằm ta lâu như vậy, muốn đánh lén à?”
Tss tss… Không phải, ta chỉ muốn nhìn ngươi thôi.
Ta liều mạng uốn éo cơ thể bị hắn tóm chặt, hắn lại nhe răng cười: “Nên g.i.ế.t để ngâm rượu, hay là lột da ăn thịt đây?”
Đường đường Đằng Xà ta đây lại bị một tên dã đạo sĩ xem như con mồi mà trêu chọc! Ta nhe răng dọa hắn. Hắn hoàn toàn không để tâm, xách ta lên ngắm nghía: “Thôi bỏ đi. Vừa nhỏ vừa gầy… mang về nuôi béo rồi hẵng tính.”
Hắn ném ta vào giỏ tre, mang về một gian nhà tranh lọt gió, còn đặt cho ta một cái tên ngốc nghếch là Tiểu Bạch. Ta có tên mà! Tên ta là Bạch Lê! Ta thè lưỡi tss tss phản đối. Đáng tiếc phản đối vô hiệu, hắn không hiểu tiếng rắn.
Ban đầu hắn hay mang bánh bao bánh nướng đến nhét cho ta ăn. Đồ ngốc, rắn chỉ ăn thịt thôi có hiểu không hả?! Ta đói meo, thừa dịp hắn ngủ gà ngủ gật bỏ trốn mười mấy lần nhưng lại bị bắt về. Hắn véo c.h.óp đuôi ta cười độc ác: “Còn chạy nữa ta đánh gãy đuôi ngươi.”
Sau này hắn có vẻ khôn ra, mang cá nướng thơm lừng tới cho ta ăn. Đó là lần đầu tiên ta ăn thứ đồ ngon đến thế. Tss tss, ngon quá, muốn nữa.
Ta đã sớm phát hiện người tên Hứa Niệm này toàn thân đều ấm rực. Bàn tay ấm, lồng ngực càng ấm. Trời càng lạnh ta càng muốn dán sát vào hắn. Ta chui vào cổ áo hắn, áp lên ngực hắn cọ cọ thoải mái vô cùng. Nhưng hắn lại hự một tiếng lôi cổ ta ra:
“Nam nữ thụ thụ bất thân, để ta xem ngươi là đực hay cái.”
Tên khốn nạn trời đánh! Hắn dám… “Hai cái, cũng đáng yêu phết!”
Xong rồi, ta dơ bẩn rồi. Ta không còn thiết sống nữa.
Nhưng hắn còn dám túm ta đi tắm chung, bảo là “hai người không ai nợ ai”. Ai thèm không nợ hắn! Hắn có gì đáng xem chứ?! Ta tức giận rúc vào đống quần áo của hắn. Nhưng tiếng nước rào rào hòa với tiếng khăn chà xát trên da thịt lại khiến toàn thân ta nóng ran, đầu óc mê muội. Cuối cùng ta vẫn không nhịn được lén nhìn hắn.
Sau đó ta mới hiểu ra, ta thành niên rồi. Ta bước vào thời kỳ động dục. Và đối tượng khiến ta động dục lại là Hứa Niệm. Ta sao có thể có cảm giác với một nam nhân chứ? Nhiều ngày liền ta cố tình tránh xa hắn.
Cho đến một ngày tuyết rơi mùa đông. Đằng Xà chúng ta tuy không ngủ đông nhưng lại rất sợ lạnh. Ta do dự mãi, cuối cùng đến tối đi ngủ vẫn chui vào trong chăn của Hứa Niệm. Cứ tưởng không chạm vào người hắn thì sẽ ổn. Nhưng hắn cứ xằng bậy ôm gọn ta vào lòng.
Ta áp vào làn da ấm áp của hắn, đuôi rắn trong vô thức quấn lấy eo hắn, một luồng nhiệt khô nóng đột nhiên chạy dọc từ xương sống lan khắp toàn thân. Lớp vảy bong tróc rơi lả tả, tứ chi vươn dài, ta hóa thành hình người.
Ta đứng hình. Ánh trăng chiếu qua khe cửa sổ rọi lên khuôn mặt say ngủ của hắn, lông mi hắt xuống những bóng râm vụn vỡ. Ma xui q.u.ỷ khiến thế nào, ta đưa tay sờ lên yết hầu của hắn, rồi lại rụt về như chạm phải điện.
“Hứa Niệm…” Ta lên tiếng, cố gắng gọi tên hắn.
Hắn trở mình, vòng tay ôm ngang eo ta, hơi thở nóng bỏng phả vào sườn cổ. Toàn thân ta run rẩy dữ dội, không kìm được mà ôm hắn chặt hơn. Muốn cắn hắn… Muốn khảm sâu vào m.á.u thịt hắn… Muốn…
Nhưng trạng thái hình người của ta không duy trì được bao lâu thì biến mất. Tu vi của ta chưa đủ. Ta chán nản cuộn tròn trong ngực hắn.
“Tiểu Bạch, Hứa Niệm ta chưa từng có bạn bè. Bầu bạn bên cạnh ta cũng chỉ có mình ngươi thôi.”
Có một ngày hắn uống say bí tỉ, xoa xoa đầu ta thì thầm: “Kiếp này hai ta vĩnh viễn ở bên nhau nhé, sống c.h.ế.t. không rời, được không?”
Ngay khoảnh khắc đó, ta cảm thấy cả thế giới bừng sáng. “Được!” Ta nóng lòng đáp lại hắn. Nhưng hắn đã say khướt ngủ thiếp đi.
Về sau, khi mũi tên độc của lang yêu xuyên thủng bụng ta, hắn ôm ta khóc xé ruột xé gan. Ta bị thương rất nặng, chỉ còn thoi thóp. Hứa Niệm ngày đêm tận tâm chăm sóc, bón thuốc, vận công trị thương cho ta. Nhưng hơi thở của ta lại ngày càng yếu dần. Ta sắp không trụ nổi nữa. Cố chút sức tàn mở mắt nhìn hắn lần cuối. Nhưng trong cơ thể bỗng trào dâng một luồng sức mạnh kỳ diệu.
Cơ thể ta biến hóa không kiểm soát, thân hình to lớn, mọc sừng, mọc bốn vuốt… Đột nhiên ta bay vút lên không trung, hất tung cả căn nhà cỏ, lao thẳng lên chín tầng mây! Đằng Xà vượt qua tử kiếp sẽ hóa rồng! Ta vậy mà lại thành công rồi!
Ta hưng phấn bay lượn một vòng trên trời. Nhưng lúc ta hạ phàm quay lại mặt đất, Hứa Niệm đã biến mất. Rõ ràng đã nói sống c.h.ế.t. không rời, hắn lại thất hứa.
Ta phát điên tìm hắn hết năm này qua năm khác. Nhưng hắn… cứ như bốc hơi khỏi thế gian, mặc cho ta lật tung tứ hải bát hoang, cũng không còn một dấu vết. Khi ta dần buông xuôi, tưởng rằng hắn đã c.h.ế.t., đã chuyển kiếp, thế gian này không còn người đó nữa… thì hắn lại xuất hiện.
“Chu Nguyên Cẩm?!” Ta bóp vai hắn, giọng nói run rẩy. Hắn cố tỏ ra bình tĩnh, ta lại suýt chút nữa cắn nát răng.
Hứa Niệm, ngươi trốn ta trăm năm, giờ còn dám đi thi hộ để lừa ta? Tốt! Rất tốt! Có một câu ta vốn muốn hỏi ngươi từ lâu rồi. Ta từ từ rút kim tiên ra: “Hứa Niệm, ngươi cứ đợi đấy!”
Toàn văn hoàn.