Gần đây Bạch Tầng đặc biệt phơi phới sắc xuân. Sự thay đổi nhỏ nhặt này đã thu hút sự chú ý của nhiều kẻ ăn chơi trác táng ở kinh thành. Có người dò hỏi bóng gió, Bạch Tầng thuận nước đẩy thuyền, rụt rè nói: “Gần đây đang theo đuổi người ta, tiến triển vô cùng thuận lợi.”
Người đó tiếp tục gặng hỏi, tất cả mọi người trong phòng bao đều vểnh tai lên nghe. Mọi người đều muốn biết, nhân vật nào lại có thể khiến vị đại thiếu gia phóng túng này si tình đến mức này.
Bạch Tầng ra vẻ thần bí: “Các cậu không ai được tranh với tôi đâu đấy.” Mọi người liên tục đảm bảo, cậu ta mới kiêu hãnh hất cằm: “Là Bùi Tư Niệm đó.”
Câu nói này như một quả mìn nổ tung trong phòng, cả không gian rơi vào một sự tĩnh lặng c.h.ế.t. c.h.óc. Một lúc lâu sau mới có người khiếp sợ lên tiếng: “Là cái anh Bùi Tư Niệm mà tôi đang nghĩ đến sao? Là người mà từ nhỏ đến lớn bị mẹ tôi gọi là ‘con nhà người ta’, lải nhải đến mòn cả tai đó hả?”
Nghe vậy Bạch Tầng càng kiêu ngạo hơn, đôi mắt xinh đẹp híp lại, khóe môi khẽ nhếch, hiện ra một lúm đồng tiền nhỏ. Cho đến khi có người do dự: “Nhưng chưa từng nghe nói Bùi Tư Niệm thích đàn ông mà? Anh ta không phải vẫn còn một vị hôn thê sao?”
Bàn tay cầm ly rượu của Bạch Tầng khựng lại, trong lòng đã hoảng hốt không thôi, nhưng ngoài mặt vẫn cố cứng rắn: “Xùy, sao có thể.”
Có người lấy điện thoại ra, tìm được một bức ảnh chụp chung của Thạch Dao và Bùi Tư Niệm. Cả hai người đều cười rất rạng rỡ. “Thật đấy, nhà họ Bùi và nhà họ Thạch là chỗ quen biết nhiều đời, chuyện đính hôn từ bé của hai người họ đã sớm được quyết định rồi.”
Bạch Tầng nhìn bức ảnh đó, sắc mặt khó coi đến cực điểm. Bùi Tư Niệm trên ảnh trông cũng chỉ chừng ngoài hai mươi, thời điểm thiếu niên tuấn tú rực rỡ nhất đã khiến lòng cậu ta ngứa ngáy, tại sao cậu ta lại không có mặt chứ? Lúc Bùi Tư Niệm gặp được cô ta, thì cậu đang chuẩn bị thi chuyển cấp.
“Thế… anh Tầng, anh chắc chắn Bùi Tư Niệm có ý đó với anh không? Dù sao bao nhiêu năm qua chưa từng thấy bên cạnh Bùi Tư Niệm có người đàn ông nào.”
Bạch Tầng mặt không cảm xúc. Hỏi Bùi Tư Niệm có ý đó với cậu không á? Cậu làm sao mà biết được. Trước mặt Bùi Tư Niệm, cậu vẫn luôn là một cô gái mà!
Nhưng con hồ ly nhỏ sĩ diện nhất, cậu ta không thể thú nhận với đám anh em này rằng mình đã giả dạng làm một em gái ngọt ngào nửa tháng nay, thậm chí còn đi học cách nói kéo dài âm cuối. Vốn dĩ cậu dự định hôm nay sẽ đi thú nhận với Bùi Tư Niệm, nhưng bây giờ cậu lại nhụt chí rồi. Cậu quả thực không dám đánh cược xem sự yêu thích mà Bùi Tư Niệm dành cho cậu là vì cậu là một cô gái nhỏ xinh đẹp, hay vì cậu chính là cậu.
Bạch Tầng mang đầy tâm sự trở về nhà. Bùi Tư Niệm đã chuẩn bị xong cơm nước, đợi cậu ở nhà.
“Hôm nay đi đâu thế? Sao lại không vui?”
Bạch Tầng tủi thân lao vào lồng ngực Bùi Tư Niệm, dè dặt hỏi: “Anh sẽ luôn thích em chứ?”
Vì thân hình cậu ta quá cao lớn, Bùi Tư Niệm có chút không chống đỡ nổi, nhưng anh vẫn cười híp mắt xoa đầu cậu ta: “Đương nhiên rồi.”
Bạch Tầng lén thở phào một hơi. Nhưng Bùi Tư Niệm lại đổi giọng: “Nhưng anh ghét nhất là bị lừa dối, em không có gì giấu anh đúng không?”
Cơ thể Bạch Tầng cứng đờ, ấp úng không biết nên nói gì. Bùi Tư Niệm lại cười hiền hòa: “Em chỉ là một con hồ ly nhỏ, thì có gì giấu anh được chứ?”
Bạch Tầng hoàn toàn không dám nói lung tung nữa, chỉ có thể cố gắng duy trì vỏ bọc ngoan ngoãn hiểu chuyện của mình, cầu mong Bùi Tư Niệm có thể thương xót cậu thêm một chút. Cậu đã quyết định rồi. Có lẽ so với Thạch Dao, cậu không có lợi thế về giới tính, nhưng cậu nhất định sẽ dẻo miệng lấy lòng hơn Thạch Dao, để Bùi Tư Niệm thương yêu mình hơn.
Tất nhiên, con hồ ly nhỏ trước mặt người ngoài vẫn rất giữ sĩ diện, luôn muốn thể hiện vị thế độc tôn của mình ở chỗ Bùi Tư Niệm.
“Ây da, anh Tầng, hình như Thạch Dao về nước rồi.”
Bạch Tầng nghe câu này xong là muốn c.h.ế.t. luôn rồi. Nhưng cậu vẫn cố chống đỡ: “Thì sao chứ?”
“Bên phía nhà họ Thạch có động tĩnh rồi, phỏng chừng sắp có tin hỉ đến nơi.”
Ly rượu trong tay Bạch Tầng trong nháy mắt bị bóp nát, ngoài mặt vẫn điềm tĩnh: “Thế à?”
Có người cân nhắc từ ngữ: “Anh Tầng, lỡ như… em nói là lỡ như thôi nhé, Bùi Tư Niệm và Thạch Dao kết hôn, thì… anh sẽ biến thành tình nhân mất.”
Bạch Tầng cắn chặt răng, giả vờ như không màng thế sự: “Các cậu tưởng tôi thật lòng với Bùi Tư Niệm sao?” Trong lòng cậu thầm rơi lệ: “Đương nhiên là thật rồi, không thể thật hơn được nữa. Nếu có ngày nào Bùi Tư Niệm không cần mình nữa, mình sẽ tìm một cái cây treo cổ t.ự t.ử!”
Trong phòng lập tức vang lên tiếng ồ à trêu chọc: “Hóa ra là vậy, vẫn là anh Tầng nhà ta biết chơi nha.”
Bạch Tầng tiếp tục cứng miệng: “Tất nhiên rồi, các cậu đều nói Bùi Tư Niệm là đóa hoa cao ngạo, nhưng anh ấy rất thích tôi, thiếu tôi là không sống nổi, anh ấy chiều chuộng tôi nhất.”
Lời bốc phét nói được một nửa, cửa phòng mở ra, con hồ ly nhỏ sĩ diện và Bùi Tư Niệm bốn mắt nhìn nhau. Chưa kịp tranh giành với Thạch Dao, đã bị Bùi Tư Niệm tung một cước đá bay.
Nhưng may mắn là con hồ ly nhỏ vận khí tốt, trong mệnh có quý nhân phù trợ. Ra ngoài mượn rượu giải sầu thế mà cũng gặp được mẹ chồng. Cũng may cậu có một khuôn mặt xinh đẹp, có thể khiến mẹ chồng nhìn một cái là nhận ra trong đám đông, và chủ động đề nghị đưa cậu về nhà.
Aiz, nửa đời trước của con hồ ly nhỏ sống quá khổ cực, ông trời cũng không nỡ nhìn cậu tiếp tục cô đơn nữa. Cuối cùng cũng để con hồ ly nhỏ gặp được người đàn ông tựa như thợ săn, luôn chan chứa bóng hình cậu trong mắt, sẵn sàng yêu thương và chiều chuộng cậu cả đời.
Toàn văn hoàn.