Vốn tưởng rằng khi tỉnh lại sẽ ở dưới địa ngục, xung quanh bày la liệt các loại khốc hình, tệ nhất thì cũng là bị tống vào ngục tối không thấy ánh mặt trời. Thế nhưng, ai có thể nói cho tôi biết, cái chuông bạc trên chân và sợi dây xích vàng quấn trên tay này rốt cuộc là chuyện gì thế?
Lớp lụa xanh trên người đã bị ai đó thay bằng một loại y phục mỏng tang, nhẹ bẫng, màu sắc vô cùng diễm lệ, mê hoặc lòng người. Tôi không nhìn thấy bộ dạng của bản thân trên giường lúc này, nhưng có lẽ trông chẳng khác nào một con yêu tinh mị hoặc chúng sinh, bị kẻ ái mộ kiểm soát ngay trong lãnh địa của hắn, không hề có chút sức phản kháng nào, đành phải bất lực mặc cho người ta tùy ý sắp đặt.
Sợi xích vàng cọ sát vào da thịt, xuyên qua lớp áo mỏng manh khiến tôi lạnh run. Chiếc chuông bạc nơi mắt cá chân theo mỗi nhịp giãy giụa của tôi phát ra những tiếng “đinh linh linh” trong trẻo, cào vào lòng người ngứa ngáy. Rèm che màu vàng bị một bàn tay thon dài rõ từng khớp xương chậm rãi xốc lên, tựa như người chủ nhân đang chờ đợi lễ vật tự mình dâng hiến.
Thẩm Nghị nhàn nhã ung dung nhìn tôi giãy giụa trong vô vọng. Đáy mắt sâu thẳm giấu một nụ cười như có như không. Đáng tiếc, có vùng vẫy thế nào cũng không thoát khỏi tấc vuông lãnh địa này. Cổ chân đang đá loạn bị hắn nắm lấy, nhiệt độ nóng bỏng từ lòng bàn tay hắn truyền đến, làm lồng ngực tôi nóng lên, nhịp tim cũng đập nhanh hơn vài nhịp.
Lòng tôi giật thót, nuốt nước bọt, chột dạ mở miệng:
“Thẩm… Thẩm Nghị, ngươi… ưm ưm…”
Còn chưa kịp để tôi nói hết câu, miệng đã bị người ta bịt kín, không khí trong lồng ngực hoàn toàn bị tước đoạt. Như là một sự trừng phạt, cánh môi bị hắn vừa dịu dàng lại vừa nhẫn nại gặm cắn, xé rách. Thẩm Nghị hệt như một con c.h.ó điên, giam chặt tôi trên chiếc sập. Hành động bất ngờ khiến tôi theo phản xạ đưa tay lên đẩy hắn ra. Thẩm Nghị cảm nhận được chút sức lực nhỏ bé như kiến bò của tôi, liền trực tiếp đảo tay ép chặt hai tay tôi lên đỉnh đầu, không hề bị ảnh hưởng mà tiếp tục động tác.
Đại não tôi trong phút chốc như ngừng hoạt động, tựa như một con rối gỗ mặc cho Thẩm Nghị bày bố. Mãi cho đến khi lớp y phục mỏng manh tinh xảo bị xé rách, một bàn tay to lớn luồn vào vòng eo, vuốt ve lên xuống mờ ám. Nhiệt độ nóng hổi áp sát làn da, thiêu đốt khiến thân thể tôi run rẩy, tôi mới sực tỉnh. Không phải chứ, tên nhóc này muốn làm gì vậy? Cái đầu ngày thường vốn chậm chạp của tôi bỗng chốc lóe sáng, ý thức được ý đồ của Thẩm Nghị. Tôi trợn tròn hai mắt, trong mắt tràn ngập vẻ hoảng loạn và mờ mịt.
Thẩm Nghị… hắn… hắn muốn bá vương ngạnh thượng cung! Hắn trước giờ chẳng phải luôn ghê tởm tôi sao? Thấy tôi là tránh còn không kịp, làm sao lại bị kích thích đến mức này? Huống hồ, đàn ông với đàn ông sao có thể…
Mắt thấy bản thân sắp không giữ nổi tiết tháo tuổi già, tôi liều mạng giãy giụa, trong đầu không ngừng gào thét gọi cái hệ thống lừa đảo kia.
“Hệ thống! Hệ thống! Đừng có giả c.h.ế.t. nữa! Xảy ra lỗi rồi! Rõ ràng là truyện ngôn tình sao tự dưng lại biến thành truyện đam mỹ rồi? Nam chính đã bắt đầu táy máy tay chân với ta rồi này! Ngươi cũng đâu có nói diễn cốt truyện còn phải cống hiến cả thể xác nữa! Mau giải thích cho ta! Mau ra đây! Hệ thống! Không cần thương lượng gì hết, điểm tích lũy ta cho ngươi tất! Á! Quần áo bị xé rách hết rồi, ngươi mau giật điện cho hắn ngất đi! Đừng… đừng… Ta tha thứ cho ngươi rồi, mau cứu ta! Aaa hệ thống!”
Hệ thống trong đầu vẫn cứ làm lơ tiếng tru tréo của tôi, tựa như nó chưa từng xuất hiện. Thẩm Nghị dễ dàng cạy mở hàm răng đang mím chặt của tôi, cảm giác ngứa ngáy truyền đến từng chút một khiến tôi không kìm được mà ứa nước mắt. Nếm được chút tư vị ngọt ngào, động tác của hắn ngày càng trở nên hung bạo, thậm chí còn làm những chuyện quá đáng hơn.
“Khoan… Đợi đã!”
Cánh môi bị hôn đến mức tê rần của tôi cuối cùng cũng tìm được kẽ hở, cất lời ngăn cản hắn:
“Không muốn bị thương thì đừng có lộn xộn.”
Giọng Thẩm Nghị trầm thấp khàn khàn, trong lời nói tràn ngập dục vọng khiến người ta kinh hãi.
Không biết đã trôi qua bao lâu, đầu tôi bị ép phải ngửa lên, đôi mắt thất thần mở to, đến cả đầu ngón tay cũng đang run rẩy. Làn da trắng nõn bị cọ xát đến đỏ ửng. Thân thể không ngừng run rẩy nhè nhẹ, miệng vẫn cứ lẩm bẩm trong vô thức:
“Được rồi… Được rồi…”
Thẩm Nghị nhìn thấy bộ dạng đáng thương này của tôi, bất giác khẽ cười một tiếng:
“A Thanh, vẫn còn sớm mà.”
Sau đó, hắn dịu dàng hôn đi những giọt nước mắt chực trào của tôi, lưu luyến hôn lên khóe mắt đỏ ửng quyến rũ. Nội tâm tôi không ngừng khóc thét, thực sự không còn mặt mũi nào đối diện với cảnh tượng trước mắt, lại càng căm hận phản ứng vô thức của cơ thể mình.
Thẩm Nghị không hổ danh là một con cẩu độc thân hơn hai mươi năm, hậu quả là cuối cùng tôi vậy mà lại ngất đi. Trước khi ngất đi, tôi vẫn còn nghĩ: Cẩu hệ thống c.h.ế.t. tiệt, đừng để ta tóm được, nếu ta mà tóm được ngươi, thì ngươi thảm rồi! Cho nên, tôi chìm vào giấc ngủ mê mệt, hoàn toàn không để ý đến lúc này khuôn mặt Thẩm Nghị đầy vẻ chán ghét, nhưng dưới đáy mắt lại là một mảnh dịu dàng vô hạn. Hắn gắt gao ôm chặt tôi vào lòng, hệt như sợ tôi sẽ bỏ chạy mất.
Chỉ là, tất cả những điều này đều đã bị một cái hệ thống hèn mọn, đáng khinh đang nấp ở một xó xỉnh nào đó trong đầu tôi ghi lại. Khoảnh khắc Thẩm Nghị rũ mắt nhìn tôi, ánh mắt chấp niệm bệnh hoạn đó khiến cả hệ thống cũng kinh hãi không dám hó hé một tiếng. Nó cũng chẳng hiểu vì sao mọi chuyện lại diễn biến tới mức này. Hệ thống đỉnh cấp chỉ đành rúm ró trốn vào một góc, thầm cầu nguyện cho ký chủ gặp nhiều may mắn.
Bị hành hạ cả một đêm, mãi đến buổi trưa hôm sau tôi mới tỉnh dậy, đầu óc vẫn còn váng vất. Tôi theo phản xạ muốn lật người, kết quả là không cẩn thận kéo phải vết thương trên người, đau đến nhe răng trợn mắt. Mọi ký ức của đêm qua trong nháy mắt ùa về. Hàng loạt những hình ảnh khiến người ta xấu hổ tràn ngập trong tâm trí.
Tôi ngẩn người xốc chăn lên nhìn, trên người kín mít những vết hồng ban mờ ám, thậm chí ngay cả trên đầu ngón tay cũng có. Mọi chuyện đêm qua hoàn toàn không phải là một giấc mơ! Tôi khóc không ra nước mắt, mặc dù Thẩm Nghị không làm đến bước cuối cùng, nhưng sự trong trắng của tôi cũng đã tan tành rồi!
Ngay lúc tôi đang ôm chăn chôn đầu khóc rống, bên tai chợt truyền tới một tiếng gọi lanh lảnh:
“A cha! Cha tỉnh rồi!”
Nhìn theo hướng âm thanh phát ra, bên mép giường không biết từ lúc nào đã có một thiếu niên tuấn tú đang nhoài người, ngẩng khuôn mặt ngây thơ trong sáng, cười híp mắt nhìn tôi. Tôi nghi hoặc hỏi:
“Ngươi là…”
“Con là Kế nhi đây! A cha không nhớ con sao?” Thiếu niên mất mát rũ mắt xuống, tỏ vẻ đáng thương vô cùng.
Tôi ma xui q.u.ỷ khiến thế nào lại đưa tay ra vuốt ve mái tóc mềm mại của nó. Thẩm Kế giống hệt như một con mèo nhỏ ngoan ngoãn cọ cọ vào lòng bàn tay tôi. Tôi lúc này mới phản ứng lại, phát hiện đây chính là đứa con ngoan của mình. Xem ra sau khi tôi rời đi, Thẩm Nghị đã nuôi dạy Thẩm Kế rất tốt. Đứa trẻ như củ khoai tây nhỏ trắng trẻo mũm mĩm ngày nào, giờ đây đã trưởng thành một thiếu niên phong độ nhẹ nhàng rồi.
Tôi bất giác sững người. Bản thân chỉ mới rời đi có một tháng, vậy mà không chỉ Thẩm Nghị, cả Thẩm Kế cũng đã thay đổi quá nhiều. Giống như nghe thấy tiếng lòng của tôi, cái hệ thống đã giả c.h.ế.t. từ lâu cuối cùng cũng chịu lên mạng.
“Ký chủ, một tháng ngài rời đi đó, thời gian của tiểu thế giới đã trôi qua ba năm rồi.”
Nghe được giọng nói đã quá quen thuộc này, tôi nghiến răng kèn kẹt:
“Hệ thống! Ngươi cút ra đây! Ta đảm bảo sẽ không đánh c.h.ế.t. ngươi!”
Hệ thống yếu ớt lên tiếng:
“Ký chủ không muốn biết giá trị hắc hóa của nam chính sao?”
Tôi nhướn mày:
“Bao nhiêu rồi?”
Hệ thống vui vẻ giơ ngón tay cái lên với tôi:
“Giá trị hắc hóa ban đầu là 99, bây giờ đã giảm xuống 67 rồi! Ký chủ giỏi quá!”
Tôi xoa cằm suy tư một phen. Nếu chỉ ngủ một giấc mà có thể giảm nhiều như vậy, thế thì ngủ thêm vài giấc nữa chẳng phải lập tức có thể về nhà sao? Phát hiện ra mình đang nghĩ cái gì, lại còn là cái tư thế sói hổ đó, mặt tôi lập tức đỏ bừng. Khóe mắt liếc thấy một vết đỏ sẫm trên sàn nhà, đó là vết m.á.u chưa kịp dọn dẹp. Lẽ nào Thẩm Nghị bị thương?
Tôi nhíu mày hỏi Thẩm Kế:
“Thẩm Nghị đâu?”
Thẩm Kế chăm chú nhìn tôi, qua vài giây mới ngoan ngoãn trả lời:
“Phụ hoàng có việc đang bận. Nghĩ rằng a cha có lẽ sắp tỉnh rồi, nên để Kế nhi đến cùng a cha dùng bữa.”
Phụ hoàng? Thẩm Kế đã được phong làm thái tử rồi ư? Nhưng Thẩm Kế có phải con ruột của Thẩm Nghị đâu.