KHỜ DẠI VƯƠNG PHI, GẢ CHO ĐIÊN QUÂN

Chương 5: Bức thánh chỉ tứ hôn

Cỡ chữ:

Cửa sổ chưa đóng, tuyết thổi tung vào phòng. Ta cuộn người ngồi trên ghế, rất muốn nghĩ thông suốt vài điều, nhưng đầu rất đau, tim cũng rất đau. Qua giờ Ngọ, Thẩm Vũ Châu thấy ta cứ ngây ngẩn không đáp lại hắn, liền ném lại hộp cơm, nói thêm vài câu gì đó. Ta không còn sức để nghe rõ, hắn liền phẩy tay áo bỏ đi.

Cơm nước một miếng cũng không ăn, lạnh ngắt thành một cục. Ta quay đầu nhìn ra ngoài sân, vài con chim bay ngang qua, rốt cuộc biến thành hình người. Thập Nhất hớn hở chạy vào phòng: “Lâm công tử, ta mang canh đến cho ngài đây!” Hắn cười hì hì: “Đây chắc là lần cuối cùng ta đến Thẩm phủ đưa canh cho ngài đó.”

Ta ngây ngẩn chớp mắt, bên tai văng vẳng chỉ toàn là bốn chữ “lần cuối cùng”. Tại sao lại thế này? Tống Cảnh Nguyên quả thực giống như Thẩm Vũ Châu nói, bắt đầu chán ghét ta rồi sao?

Ta đưa tay túm lấy tay áo Thập Nhất: “Nhờ ngươi đưa ta đi gặp Tống Cảnh Nguyên được không? Ta muốn gặp ngài ấy thêm một lần nữa. Muốn hỏi ngài ấy có phải chê ta ngốc không, muốn hỏi ngài ấy có phải chê cơ thể của ta không.”

Thập Nhất gãi đầu: “Chủ tử… ngài ấy sau khi ngài rời khỏi vương phủ thì đã vào cung rồi.” Hắn khổ não: “Ta cũng không rõ khi nào chủ tử mới về.”

Ta đờ đẫn gật đầu, cởi áo choàng ra dúi vào tay Thập Nhất: “Vậy phiền ngươi trả lại cái này cho Tống Cảnh Nguyên giúp ta. Thẩm Vũ Châu nói thứ này rất quý giá, là thuộc về Vương phi tương lai của Tống Cảnh Nguyên. Nếu sau này không còn gặp nhau nữa, ta cũng không thể cứ giữ mãi đồ của người khác được.”

Thập Nhất giật nảy mình, hoảng hốt nhìn trái nhìn phải, nhưng ngặt nỗi Thập Nhị đã theo chủ tử vào cung, không ai bày mưu tính kế cho hắn. Hắn dốc hết sức bình sinh nhét chiếc áo lại cho ta: “Trời lạnh, ngài mau khoác lại đi, nếu không chịu lạnh sinh bệnh, ta sẽ bị chủ tử đánh c.h.ế.t. mất!”

Ta còn chưa kịp phản ứng, Thập Nhất đã lẩm bẩm “xảy ra chuyện lớn rồi, xảy ra chuyện lớn rồi”, vội vã hỏa tốc trèo tường bỏ chạy.

Ta ôm chiếc áo choàng nặng trĩu, đứng cũng không được mà ngồi cũng không xong, không biết phải làm thế nào. Lần đầu tiên ta thấy chán ghét bản thân mình đến thế, chán ghét cái đầu óc sao lại không đủ dùng thế này. Không đếm xuể đã rớt xuống đất bao nhiêu hạt trân châu.

Nơi góc tường lại vang lên tiếng động, ta vừa ngẩng đầu lên thì cả người đã bị ôm trọn vào lòng.

“A Ý, có chuyện gì vậy? Sao lại khóc thành ra thế này?”

Nước mắt làm nhòe đi tầm nhìn được nhẹ nhàng lau đi. Ta nhìn gương mặt của Tống Cảnh Nguyên, có sốt ruột, có lo lắng, có bất an sợ hãi, duy nhất không hề có sự ghét bỏ hay chê bai. Ta vòng tay ôm lấy cổ hắn, tựa vào vai hắn khóc một lúc lâu.

“Tống Cảnh Nguyên, ngài có biết… ” Ta cắn môi, dùng giọng rất nhỏ nói hết câu: “…ta không giống những người khác.”

“Ừm?” Tống Cảnh Nguyên nhíu mày, dường như nhất thời không hiểu chữ “không giống” này là chỉ cái gì.

Ta đành phải bổ sung thêm: “Ta so với những nam nhi khác… có dư ra một…”

“Ta biết.”

Hắn nói hắn biết! Ta mở to mắt nhìn Tống Cảnh Nguyên, cố gắng nắm bắt lấy một tia ghét bỏ trong ánh mắt hắn. Thật may là vẫn công cốc.

Tống Cảnh Nguyên đặt một nụ hôn lên trán ta: “Sáu năm trước ta đã biết rồi. Là chính miệng A Ý nói cho ta nghe.”

“Sáu năm trước?” Ta lẩm bẩm nhắc lại câu nói này. Trong biển ký ức hỗn độn điên cuồng muốn dấy lên chút gợn sóng, đáng tiếc vẫn là một mảnh bùn nhão nhoét.

“Thích A Ý. Cho dù là dáng vẻ như thế nào cũng thích.”

Sóng gió được vuốt phẳng, nhưng nhịp tim lại lỡ một nhịp. Cánh tay ngang hông siết chặt lại, nụ hôn từ trán dần dần rơi xuống đôi môi.

“Các người đang làm cái gì vậy?”

Thẩm Vũ Châu thở hổn hển, tóc tai hơi rối, rõ ràng là chạy một mạch đến. “Hạ nhân nói nhà có trộm ta còn không tin, không ngờ Tân vương ngài lại to gan lớn mật đến thế! Giữa thanh thiên bạch nhật, chạy đến phủ đệ của người khác, quyến rũ vị hôn thê tương lai của người khác!”

“Vị hôn thê tương lai?” Tống Cảnh Nguyên kéo ta ra sau lưng che chở, nhẹ nhàng nhướng mắt nhìn Thẩm Vũ Châu. Đó là một ánh mắt lạnh lẽo đến rợn người mà ta chưa từng thấy bao giờ. “Nếu ta nhớ không lầm, Thẩm công tử vẫn chưa định thân với A Ý phải không? Lấy đâu ra cái gọi là phu nhân tương lai?”

“Thẩm gia ta từ lâu đã nói muốn cưới em ấy rồi!”

“Em đồng ý rồi sao?” Tống Cảnh Nguyên trầm giọng hỏi ta.

Ta lắc đầu: “Ta đã nói là không thành thân với hắn rồi.”

“Lâm Chí Ý!” Thẩm Vũ Châu nắm chặt nắm đấm. “Ngươi không thành thân với ta, lẽ nào hắn lại đi cưới ngươi chắc? Ngươi quên thân phận Vương gia của hắn rồi sao? Hắn làm sao có thể cưới một người như ngươi…”

Chát! Thẩm Vũ Châu bị một quyển sách ném từ xa tát mạnh một cái.

“Ta rốt cuộc cũng biết tại sao A Ý lại khóc đến đỏ cả mắt.” Tống Cảnh Nguyên tức giận bật cười. “Thẩm gia các người đúng là giỏi lắm!”

Thẩm Vũ Châu quệt m.á.u khóe miệng, chắn trước mặt Tống Cảnh Nguyên: “Ngài dựa vào cái gì mà mang em ấy đi? Dù cho bệ hạ có ưu ái ngài, dù ngài có quyền thế đến đâu, chẳng lẽ không sợ mang tiếng ỷ thế ức hiếp, cưỡng đoạt vợ người để cho người trong thiên hạ phỉ báng sao?”

Tống Cảnh Nguyên tung một cước đạp văng Thẩm Vũ Châu ra xa: “Cưỡng đoạt? Ta mang Vương phi của ta đi thì là loại cưỡng đoạt gì?”

Ta nghe mà ngẩn người, ngoan ngoãn để Tống Cảnh Nguyên dắt tay đi ra ngoài. Gần ra khỏi viện, Tống Cảnh Nguyên quay đầu lại nhìn Thẩm Vũ Châu đang lảo đảo bò dậy định đuổi theo, mỉm cười nói:

“Quên nói cho ngươi biết, ta đã thỉnh thánh chỉ của bệ hạ. Không lâu nữa sẽ cưới A Ý làm thê tử.”

Bình luận

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!