Sau khi ban bố vài nhiệm vụ liên quan đến Kỷ Thanh, hệ thống cũng không quên để ta đi quấy rối sư tôn nhà khác.
“Nhiệm vụ mới: Cùng chưởng môn Hợp Hoan Tông qua đêm.”
Ta thở phào một hơi. Sư tôn của Hợp Hoan Tông nổi tiếng là dễ câu dẫn, mấy lần nhiệm vụ liên quan đến hắn trước đây đều khiến ta hoàn thành một cách dễ như trở bàn tay. Đột nhiên, trước mắt ta xuất hiện một lọ thuốc.
“Hệ thống, ngươi có ý gì?”
Giọng nói bỉ ổi của hệ thống vang lên:
“Hệ thống lưu manh chúng ta qua đêm chưa bao giờ ăn chay.”
Ta… Ta hoài nghi hệ thống này không được thông minh cho lắm. Lại bảo ta đi dùng xuân dược trước mặt chưởng môn Hợp Hoan Tông. Đây chẳng phải là múa rìu qua mắt thợ sao?
“Yô, khách quý, cuối cùng cũng nhớ đến ta rồi sao?”
Chưởng môn Hợp Hoan Tông Hoành Tử Ngọc một thân hồng y, như không có xương nằm trên tháp, lười biếng nhấc mắt nhìn mỹ nhân yêu diễm trước mặt. Lòng bàn tay ta ứa mồ hôi, luôn có cảm giác chột dạ như vụng trộm sau lưng sư tôn.
“Ta muốn qua đêm ở chỗ ngươi.” Ta đi thẳng vào vấn đề.
Hoành Tử Ngọc sửng sốt một lát, không thể tin hỏi lại:
“Ngươi… qua đêm? Không thể nào?”
Hoành Tử Ngọc híp mắt đánh giá ta, đột nhiên cười như một con hồ ly:
“Đương nhiên có thể, ngươi cũng đừng có hối hận.”
Nghe lời này, ta lưu loát trèo lên giường nằm xem hắn. Thấy nói, “qua đêm” thì ngủ thế nào nhỉ? Hoành Tử Ngọc đứng dậy sửa sang lại y bào:
“Bản chưởng môn ra ngoài chuẩn bị một chút, sẽ quay lại ngay.”
Hoành Tử Ngọc ra khỏi cửa, lấy ra truyền tấn ngọc bội liên lạc với Kỷ Thanh đến nhận người. Trò cười, ngủ cùng Thẩm Tự Hòa, hắn không muốn sống nữa sao? Hắn hôm nay dám đụng Thẩm Tự Hòa một ngón tay, ngày mai liền bị Kỷ Thanh băm thành nhân thịt. Nghĩ đến việc Kỷ Thanh chơi trò nuôi dưỡng lâu như vậy, ngược lại tự biến củ cải trắng nhà mình thành một tên lưu manh, hắn liền muốn cười. Càng buồn cười hơn là, tên đồ đệ lưu manh này của Kỷ Thanh, trêu ghẹo khắp tất cả các sư tôn trong tu tiên giới, duy chỉ không dám đụng đến y. Nghĩ đến đây, trong đầu Hoành Tử Ngọc lóe lên một tia sáng. Nếu đã vậy, hắn sẽ giúp hai người họ một tay vậy.
Trên giường đợi nửa ngày vẫn không thấy Hoành Tử Ngọc quay lại, ta có chút kỳ lạ. Hắn không phải là bỏ chạy rồi chứ? Không nên a. Không phải đều nói người Hợp Hoan Tông cởi mở lắm sao? Nghĩ đến đây, ta đứng dậy lấy ra lọ thuốc hệ thống cho, bỏ vào trong ấm nước trong phòng. Một lúc sau, Hoành Tử Ngọc rốt cuộc cũng trở lại. Ta đứng dậy rót cho hắn một ly nước. Khóe môi Hoành Tử Ngọc ngậm cười, đột nhiên mở miệng:
“Thẩm Tự Hòa, có một bất ngờ, ngươi có muốn nghe không?”
Ánh mắt ta rơi vào tay hắn đang cầm ly nước, lơ đãng trả lời:
“Bất ngờ gì?”
Hoành Tử Ngọc nhích người ra, để lộ bóng người phía sau. Ta tức khắc sững sờ.
“Sư… Sư tôn…”
Hoành Tử Ngọc uống cạn ly nước, đổ thêm dầu vào lửa nói:
“Không tồi, thuốc là thuốc tốt. Kỷ Thanh, đồ đệ này của ngươi quả thật to gan, dám hạ xuân dược vào nước của ta, ta thoạt nhìn giống kẻ thể hư lắm sao?”
Kỷ Thanh nghe vậy sắc mặt càng thêm xanh mét, nghiến răng nghiến lợi nói:
“Cút ra ngoài.”
Hoành Tử Ngọc đặt ly xuống đi ra ngoài, trước khi đi còn hướng ta cười gian xảo:
“Hảo hảo tận hưởng nhé.”
Nhìn vẻ mặt khó coi của Kỷ Thanh, trong lòng ta hoảng sợ cực kỳ. Lại sắp bị đánh nở hoa mông rồi. Kỷ Thanh từng bước từng bước đi về phía ta, cầm lấy ấm nước trên bàn, rũ mắt nhìn ta:
“Trong ấm còn bao nhiêu, ngươi uống bấy nhiêu.”
Nghe vậy, ta thật sự sợ rồi. Thật sự uống hết thì còn ra thể thống gì nữa, không phải bạo thể mà c.h.ế.t. thì cũng là vì cái kia mà c.h.ế.t.. Ta rụt người vào góc giường. Kỷ Thanh lạnh lùng nhìn ta một cái, thấy ta không nhúc nhích, khóe môi nhếch lên một nụ cười dịu dàng. Nhưng nụ cười đó nhìn sao cũng thấy vi hòa, giống như không phải xuất phát từ thật lòng.
“Thôi bỏ đi, dạy không nghiêm là lỗi của thầy. Ngươi và ta, mỗi người một nửa.”
Nói xong, y ngửa đầu rót một ngụm, rồi hôn lên môi ta. Ta theo bản năng nuốt xuống. Đợi đến khi một ấm nước uống hết, ta đã bị Kỷ Thanh hôn đến mơ hồ, mất đi thần trí, ngay cả việc bị y đưa về tông môn lúc nào cũng không biết. Toàn thân ta nóng hổi, từ sâu bên trong dâng lên một luồng trống rỗng và ngứa ngáy, theo bản năng cọ xát loạn xạ trên người Kỷ Thanh. Y bế ta vào hồ nước nóng. Chẳng mấy chốc ta và y đã quấn lấy nhau. Đến cuối cùng, ta ý loạn tình mê hướng y đòi hỏi:
“Sư… Sư tôn, ta khó chịu…”
Mặt trời lặn mặt trăng lên. Mãi đến khi dược hiệu hoàn toàn tiêu tan, ta cảm giác cả người đều bị Kỷ Thanh làm cho tàn phế rồi. Toàn thân đau nhức, hai chân mềm nhũn đến mức đứng không nổi. Một nơi nào đó truyền đến cơn đau trướng khó nói. Nghĩ đến những hình ảnh đó, vành tai ta đỏ bừng. Ta và sư tôn, ngủ… ngủ với nhau rồi sao?
Tuy nhiên, ta còn chưa kịp nói gì, hệ thống đã bùng nổ trước.
“Nhục nhã! Ngươi là ký chủ tệ nhất mà ta từng dẫn dắt trong sự nghiệp hệ thống của ta! Lại bị chính sư tôn của mình đè! Nhà người ta đều là đệ tử đè sư tôn, đến chỗ ngươi vậy mà lại bị đè! Ra khỏi cánh cửa này, đừng có nói ngươi là ký chủ do bổn hệ thống dẫn dắt!”
Hệ thống mắng xong liền đăng xuất với tốc độ ánh sáng. Rõ ràng chuyện này đã gây cho nó một đả kích không nhỏ. Vậy mà quên mất luôn việc trừng phạt nhiệm vụ đêm qua của ta thất bại. Kỷ Thanh ngồi một bên lạnh lùng đánh giá ta, cho dù đã hành hạ ta thành ra như vậy, y vẫn chưa nguôi giận. Nhìn ánh mắt của y, ta quả quyết làm nũng:
“Sư tôn… Eo đau quá…”
Kỷ Thanh lạnh lùng trầm mặc, vùng vẫy hồi lâu, băng sương dưới đáy mắt cũng tan ra, tay xoa lên eo ta, thần sắc mang theo chút bất đắc dĩ:
“Lần sau còn dám tùy tiện hạ dược người ta nữa không?”
Đầu ta lắc như trống bỏi:
“Không dám nữa, không bao giờ dám hạ dược người khác nữa.”
Y cúi người lại gần, ánh mắt đầy ẩn ý nhìn ta:
“Hạ dược thì được, nhưng đối tượng chỉ có thể là ta.”