“Sao tao chưa từng thấy mày nhỉ? Có phải mày là đứa thối tha đã báo cảnh sát không?”
Nghe giọng nói thì chính là gã vừa chửi bới ban nãy.
Tôi nhận ra ánh mắt của Chu Diễn dường như vẫn luôn nhìn chằm chằm vào tôi.
Ở khoảnh khắc này, nó khiến tôi nhớ đến một bức ảnh chế trên mạng mà tôi từng xem: “Tôi sẽ luôn nhìn chằm chằm vào cậu, luôn luôn.”
Đây đúng là bộ truyện vườn trường mất phong độ nhất mà tôi từng thấy, dù nam chính tôi cũng mới gặp mỗi tên này.
Tôi không nói gì, gã kia rõ ràng có chút mất kiên nhẫn, bước chân nặng nề tiến về phía tôi.
Bị ánh đèn đường lướt qua, trên mặt gã lộ ra vài phần hung dữ, đặc biệt ngu xuẩn.
Chu Diễn bước lên hai bước vượt qua gã, hờ hững nói:
“Tao cũng muốn biết là thằng c.h.ó nào báo cảnh sát, làm hỏng việc của chúng ta. Vốn dĩ hôm nay tao và bọn mày đã phân thắng bại rồi, nhưng chắc không phải cậu ta đâu.”
Tôi vừa vặn bước đến dưới ngọn đèn đường, ánh sáng rực rỡ khiến tôi bất giác nhìn về phía Chu Diễn.
Không hổ là nam chính, tự chửi bản thân mà mặt không biến sắc.
Khoảnh khắc tôi quay đầu lại, ánh mắt Chu Diễn chợt nảy lên, hắn nhìn tôi chằm chằm bằng giọng khàn khàn, yết hầu cuộn lên, khẽ nói:
“Tôi thấy cậu ta trông không giống loại người đó.”
Gã kia quan sát tôi một lát rồi dừng bước:
“Đúng là không giống.”
Gã chưa dứt lời, khoảng cách giữa Chu Diễn và tôi đã bị thu hẹp xuống chưa đầy một mét.
Lần này tôi đã nhìn rõ biểu cảm của Chu Diễn, tôi cứ có cảm giác quái lạ thế nào ấy, đặc biệt là ánh mắt này của hắn, nhìn thế nào cũng thấy không đúng.
Ánh mắt hắn thoạt nhìn rất “đói khát”.
Nhưng hệ thống lại bảo không có vấn đề gì:
“Cậu đừng có la lối om sòm với tôi, sau này có lúc cậu sẽ phải rên rỉ om sòm đấy.”
Tôi thật hận bản thân sao không hỏi thêm một câu, đợi đến khi tôi hiểu ra ý nghĩa câu nói này thì đã quá muộn.
Chu Diễn ba bước gộp làm hai bước đến bên cạnh tôi, lơ đãng nói:
“Cậu cũng là học sinh trường trung học số 1 của chúng tôi à? Sao trước đây tôi chưa từng gặp cậu?”
Lúc nói chuyện, tầm mắt hắn luôn rơi trên mặt tôi, nhìn vào nốt ruồi nơi khóe mắt tôi.
Ánh mắt này của hắn làm tôi hơi khó chịu, nhưng nhìn kỹ lại chẳng thấy gì lạ. Tôi theo bản năng đưa tay lên xoa khóe mắt:
“Sao, sổ hộ tịch học sinh đăng ký trong não cậu à? Tôi đáng lẽ đã về nhà từ lâu rồi, đều tại cậu nửa đêm đánh nhau còn cướp điện thoại của tôi làm liên lụy đến tôi, bây giờ cậu còn ở đây điều tra hộ khẩu, đúng là có bệnh.”
Đôi mắt Chu Diễn tối sầm lại, không biết có nghe lọt lời tôi nói hay không, biểu cảm trên mặt không chút thay đổi, ánh mắt vô thức rơi xuống môi tôi.
Tôi cau mày:
“Cậu làm gì vậy?”
Thật sự rất kỳ lạ, trong lòng tôi cứ thấy rờn rợn, tôi hỏi hệ thống:
“Nam chính nhà mi có phải có bệnh tâm thần gì không?”
Hệ thống khẳng định chắc nịch:
“Dữ liệu của hắn rất bình thường, chỉ là người hơi háo sắc thôi.”
Đây là điều có thể nói cho tôi biết sao?
Chu Diễn thu hồi ánh mắt, như thể chưa từng nghe ra sự bất mãn trong giọng điệu của tôi, vẫn tiếp tục hỏi:
“Vậy cậu là học sinh mới chuyển đến à? Nếu cậu từng học ở trường số 1, không thể nào tôi không có ấn tượng.”
Tôi nghe ra sự khao khát trong giọng điệu của hắn, có chút khó hiểu nhìn hắn một cái.
Hệ thống hiếm khi chủ động lên tiếng:
“Hắn cảm thấy cậu trông quá thu hút, có cảm giác nguy cơ.”
Nhưng nữ chính còn chưa xuất hiện, bây giờ hắn đã lo tôi quyến rũ nữ chính sao? Lo xa cũng hơi xa quá rồi đấy.
Hệ thống không thèm để ý đến tôi nữa.
Bên này, Chu Diễn vẫn đang không ngừng gặng hỏi tôi:
“Cậu chuyển đến từ khi nào vậy?”
Nể mặt 900 tệ kia cũng không được, vốn dĩ tôi đã chẳng có kiên nhẫn gì:
“Cậu phiền quá đi! Tôi trả lời câu hỏi thì cậu có cho tôi tiền không?”
Mắt Chu Diễn sáng rực lên, như thể tìm thấy đột phá khẩu nào đó, gật đầu liên tục:
“Có, một câu hỏi 1.000 tệ!”
Cái này thì tôi hoàn toàn không thể tiếp tục lạnh lùng được nữa, nghe đến tiền là tôi đã muốn cười rồi:
“Được thôi thiếu gia, cậu muốn hỏi gì cứ hỏi tự nhiên, tôi tuyệt đối biết gì nói nấy, không giấu giếm. Tôi học trường số 1, tháng trước mới chuyển đến.”
Chu Diễn gật đầu, khẳng định:
“2.000 tệ. Cậu tên gì? Lớp nào? Cậu thích ăn gì? Có kiêng kỵ gì không? Cậu có hứng thú với thứ gì? Cậu thích người như thế nào?”
Nhiều câu hỏi như vậy, trong lòng tôi xao động, vội vàng nói:
“Cậu xem chúng ta đứng mỏi thế này, tìm chỗ nào ngồi nói chuyện đi, hỏi thêm mấy câu nữa là kiếm đủ học phí đại học luôn rồi.”
Khi hệ thống truyền tống tôi vào đây, nó thiết lập cho tôi thân phận trẻ mồ côi không cha không mẹ. Dù hiện thực cũng vậy, nhưng tôi thật sự không hiểu, tôi vừa phải đi học thi đại học, vừa phải làm thêm kiếm tiền, đến khi lên đại học lại còn phải phân tâm đi quyến rũ nữ chính… tác giả dùng bộ phận nào để nghĩ ra cái cốt truyện này vậy?
Nhưng không quan trọng, bây giờ quan trọng nhất là tên to đầu dễ lừa Chu Diễn này không chút do dự đồng ý:
“Hay là đến nhà tôi đi? Tôi về nhà lấy tiền cho cậu.”
Hắn nhấn mạnh hai chữ “lấy tiền”, khóe môi cong lên trông có vẻ tâm trạng rất tốt.
Tôi cảm thấy hơi sai sai, nhưng nghĩ không ra thì bỏ qua vậy, dù sao tôi cũng là một thằng đàn ông, hắn có thể làm gì được chứ? Đi thì đi!
“Được thôi, vậy chúng ta đi bây giờ luôn đi.”