Chu Diễn trông có vẻ tâm trạng càng tốt hơn:
“Vào đi, tôi đi lấy tiền cho cậu.”
Đây là câu Chu Diễn nói khi bảo tôi vào nhà. Không cần hắn nói, tôi nhanh c.h.óng thay giày rồi theo sau hắn.
“Vào phòng tôi đi, tôi lấy tiền cho cậu, cậu đứng ngoài đợi không tiện lắm.”
Nam chính này cũng ngoan ngoãn lịch sự phết đấy chứ.
Tôi không có ý kiến gì liền bước theo vào.
Chu Diễn chỉ vào chiếc giường lớn trong phòng:
“Cậu ngồi đó đi, phòng tôi không có ghế, tôi đi lấy tiền cho cậu.”
Hắn nói vậy, giọng điệu bất giác mang theo vài phần vui vẻ.
Lạ thật, biệt thự lớn thế này, trang hoàng xa hoa thế này, trong phòng lại không có nổi một cái ghế sao? Hệ thống, đây là lần đầu tiên mi nói đúng, có điều gì đó không bình thường ở đây.
Tôi trầm tư:
“Giống như một tên biến thái.”
“Cậu đang nói tôi sao?”
Tôi giật mình, không biết từ lúc nào đã nói thốt ra thành tiếng.
Chu Diễn đang dựa vào cửa, trên tay cầm một chiếc thắt lưng da, cười như không cười nhìn tôi. Những ngón tay thon dài trắng trẻo của hắn vuốt ve chiếc thắt lưng, khóe miệng mang theo một nụ cười nhạt:
“Tôi có chỗ nào làm không tốt khiến cậu không thoải mái sao? Hay là có hiểu lầm gì với tôi?”
Tôi tính toán trong đầu, bình thường khi sếp hỏi câu này, đa phần là bảo tôi đi c.h.ế.t. đi:
“Cậu nghe nhầm rồi.”
Chu Diễn nhướng mày, không nói tin cũng không nói không tin:
“Được, bây giờ bắt đầu trả lời câu hỏi của tôi.”
Hắn sải bước đi tới ngồi cạnh tôi:
“Cậu tên gì?”
Nghĩ đến việc một câu hỏi được 1.000 tệ, tôi không chút do dự trả lời:
“Thẩm Thừa An.”
Hắn hỏi tôi đáp, càng trả lời tôi càng thấy nam chính không bình thường. Tò mò tôi thích người như thế nào thì còn có thể hiểu được, dù sao tôi cũng là tình địch tương lai của hắn, hệ thống cũng nói hắn có cảm giác nguy cơ, nhưng…
Tại sao lại phải tò mò tình địch mặc tất màu gì?
“Hệ thống, mi nói thật đi, nam chính bẩm sinh não có vấn đề à? Tôi không hiểu nổi.”
Hệ thống:
“Hắn muốn biết thì cậu cứ nói cho hắn, có phải hỏi cậu quần lót màu gì đâu. Hơn nữa, nếu hắn bình thường, làm sao có thể cho cậu 1.000 tệ một câu hỏi?”
Tôi ngẫm nghĩ cũng đúng, kiếm tiền là trên hết. Để thể hiện thái độ làm việc thực sự cầu thị, tôi dứt khoát vén ống quần lên cho hắn xem:
“Này, màu trắng.”
Sắc mặt Chu Diễn có chút khó coi, hắn nhíu mày:
“Không thể tùy tiện cho người khác xem như vậy.”
Đồ thiểu năng à, vừa đòi hỏi lại vừa không cho xem. Nghĩ đến tiền tôi vẫn nhịn, hậm hực hừ hai tiếng.
Chu Diễn nhìn chằm chằm vào đôi tất của tôi một lúc, bỗng trầm giọng nói:
“Hơi bó chặt vào thịt rồi, tôi giúp cậu.”
Tôi cúi đầu nhìn, hình như hơi thít thật. Tôi thuận theo lời hắn hỏi:
“Giúp thế nào?”
Chu Diễn giơ tay, đầu ngón tay ấm áp chạm vào bắp chân tôi, tôi theo bản năng định rụt lại. Vốn dĩ những ngón tay chỉ chạm vào bắp chân tôi đột ngột siết chặt, ấn thành một vết lõm sâu:
“Đừng động.”
Giọng nói có chút khô khốc.
Chu Diễn nắm lấy chân tôi, móc vào mép tất nhẹ nhàng kéo ra ngoài. Cổ tất vốn hơi chật bị kéo giãn, dồn lại tạo thành một vệt da thịt trắng ngần. Hắn động tác rất nhẹ, nhưng không biết có phải do tay hắn quá nóng hay không, tôi cảm thấy hơi ngứa, vừa định giãy giụa thì Chu Diễn rút tay lại.
Những ngón tay hắn bấu chặt vào mu bàn tay, nổi gân xanh rõ ràng vì dùng lực. Tôi nghe thấy hơi thở của hắn nặng nề trong chốc lát, rồi nghe hắn nói:
“Chân cậu trắng quá, thịt cũng mềm, dường như có thể bóp ra nước, cảm giác dùng lực một chút là sẽ đỏ lên.”
Có thể bóp ra nước? Đó chắc là m.á.u huyết rồi.
“Cảm ơn, cậu cũng thế.”
Tôi ngoài cười nhưng trong không cười nhìn hắn.
Chu Diễn vẫn đang nhìn chằm chằm vào ống quần đã hạ xuống của tôi, mất hồn lẩm bẩm:
“Lẽ nào thịt tôi cứng cậu sẽ bận tâm sao?”
Hắn… quả thực còn vô lý hơn mấy ông sếp công ty tôi từng gặp khi đi làm.
Tôi đoán không ra ý của Chu Diễn, đành chân thành đáp:
“Thịt cứng một chút thì tốt, chứng tỏ săn chắc và có sức mạnh.”
Chu Diễn chưa kịp lên tiếng, hệ thống trong đầu đã nói trước:
“Ký chủ, đôi khi làm người câm còn tốt hơn.”
Chu Diễn mang vẻ đăm chiêu gật gật đầu. Hắn trông có vẻ hơi nóng, ba hai cái xắn tay áo lên. Nhìn từ những đường nét cơ bắp lộ ra, quả thực có tập luyện.
“Trước đây nghe nói cậu đánh nhau rất giỏi, sao còn không đánh lại người khác? Sao còn nửa đường cướp điện thoại của tôi?”
Khoe khoang thịt mình cứng, khoe khoang bản thân mạnh mẽ hơn tôi sao? Tôi cũng biết nói kháy đấy.
Chu Diễn im lặng một lát rồi giải thích:
“Điều đó còn tùy thuộc vào đối phương có bao nhiêu người, đánh không lại thì không đánh nữa. Hắn hẹn đánh nhau gọi một đống người, tôi chỉ dẫn theo hai người bạn đến, đánh được một nửa đối phương còn có thêm ba viện binh, tôi đương nhiên phải báo cảnh sát. Nhưng không thể dùng điện thoại của mình được, mượn của người qua đường là hợp lý nhất.”
Hắn nói xong dừng một chút rồi tiếp tục:
“May mà cậu tới, dạo này bọn chúng có thể sẽ tìm cậu gây rắc rối, cố gắng ở cạnh tôi để tránh bị bắt nạt.”
Giọng điệu Chu Diễn kiên định, sự chú ý của tôi ngay lập tức bị thu hút:
“Nam chính làm người cũng tốt đấy chứ.”
Hệ thống đột nhiên lên tiếng:
“Hắn còn có những thứ tốt hơn nữa kìa.”
Tôi bị câu nói cụt lủn của nó làm cho bối rối, vội truy vấn:
“Cái gì?”
Hệ thống vậy mà lại dùng giọng máy móc vô cảm cười hai tiếng, không thèm trả lời tôi.
Hệ thống thích chơi chữ chẳng chịu nói, đợi tôi ngẩng đầu lên thì thấy Chu Diễn đang nhìn tôi bằng ánh mắt sâu thẳm, không biết đã giữ tư thế này nhìn tôi bao lâu rồi.
Tôi dùng ánh mắt ra hiệu cho hắn nói. Chu Diễn đột nhiên nhích lại gần:
“Eo cậu trông nhỏ thật, tôi đo thử nhé?”
Hắn vuốt ve những ngón tay như muốn thử sức, trong mắt lộ ra khát vọng kinh người.
Tôi liếc nhìn, eo Chu Diễn trông cực kỳ mạnh mẽ, lại định khoe với tôi chuyện ngày nào cũng tập thể hình chứ gì.
“Đo đi, nhanh lên!”
Tôi hậm hực nói. Chu Diễn nhìn tôi nhưng không nhúc nhích, mang theo chút dáng vẻ đáng thương trông mong thật khó hiểu.
“Tới đây!”
Tôi dịu giọng, nhịn không được giục hắn.
Hắn vuốt thẳng chiếc thắt lưng, cúi đầu vòng qua eo tôi. Hắn vòng một vòng dọc theo vòng eo tôi rồi kéo chặt cài lại.
“Đến tận đây luôn, cậu gầy quá.”
Hắn chỉ vào vị trí lỗ cài thắt lưng.
Tôi rất phối hợp nhìn theo, không ngờ Chu Diễn đột nhiên dùng lực, tôi gần như cắm đầu ngã vào lòng hắn.
Càng không ngờ tới là… chà, ngực hắn to mà lại còn đàn hồi nữa, đập thẳng vào mặt tôi, không hổ là người thường xuyên tập luyện đánh nhau.
Trong chốc lát, suy nghĩ của tôi rối bời, vẻ mặt có chút kỳ quái.
Chu Diễn lại mỉm cười, nhả chữ chậm rãi:
“Thật muốn…”
Âm cuối không rõ, hắn nuốt mất hai chữ.
“Cái gì?”
Chu Diễn mang vẻ mặt vô tội:
“Xin lỗi, vừa rồi trượt tay, tôi cởi ra cho cậu. Vừa cởi tôi vừa chuyển tiền trả cậu tiền câu hỏi lúc nãy nhé.”
Tôi chẳng thèm bận tâm việc hắn cởi ra chậm chạp làm tôi không thoải mái, lập tức mở mã quét nhận tiền.
Chu Diễn liếc nhìn, lơ đãng nói:
“Kết bạn đi.”
Đợi sau khi kết bạn xong, hắn chuyển đủ số tiền qua. Ánh mắt tôi nhìn hắn chẳng khác gì nhìn Thần Tài, ít nhất thì học phí hai năm đại học không cần phải lo nữa rồi.
Chu Diễn quay mặt đi, giọng điệu lạnh lùng:
“Đừng dùng ánh mắt đó nhìn tôi.”
Ưm… Hắn nhịn rồi nhịn, dường như không nhịn được nữa cuối cùng quay đầu lại. Thắt lưng trong tay gập đôi hai lần, hắn kiềm chế chạm vào mặt tôi, trong mắt ánh lên tia sáng xanh khó lường:
“Giữ lại sau này…”
Sau này đánh vào mặt tôi? Mới nhìn hai cái đã muốn đánh tôi, tôi không thể nhẫn nhịn. Tôi nhanh c.h.óng gọi hệ thống:
“Hệ thống, hắn cầm thắt lưng định đánh mặt tôi, nam phụ không có tôn nghiêm sao? Phải tăng tiền!”
Giọng máy móc của hệ thống lạnh băng:
“Sau này cậu sẽ hiểu, sẽ thấy rất sướng.”
Đại ca hệ thống ơi, mi đang nói tiếng người đấy à?