Khi Lục Tề Minh xuất hiện trong lớp, toàn bộ áp suất không khí đều giảm xuống.
Tôi đứng ở cửa, đẩy gọng kính đen, theo lệ thường ghi lại tên hắn. Hắn lạnh lùng liếc tôi một cái, mang theo dáng vẻ khiêu khích sượt qua vai tôi bước đi. Nơi hắn ở luôn có đám đông vây quanh, rất nhanh đã có tiếng bàn tán truyền ra:
“Tên mọt sách Lâm Lâm đó đúng là không biết điều, tôi thấy cậu ta cố tình đối đầu với Tề Minh.” “Rốt cuộc là muốn thế nào? Có cần bọn này giúp cậu dạy dỗ cậu ta một trận không?”
Lục Tề Minh gục mặt xuống bàn, ánh mắt nhìn thẳng về phía tôi, giống như một con sói hoang dã khó thuần: “Không cần, để tự tôi làm.”
“Ha, tên mọt sách đó đắc tội với Tề Minh thì chịu khổ rồi.”
Những lời này truyền đến tai tôi, Quý Phong khuyên tôi: “Lục Tề Minh có tiền có thế, cậu đừng đắc tội với cậu ta nữa. Tớ nghe nói cậu ta muốn xử lý cậu đấy, cậu đi xin lỗi cậu ta đi, đừng xé chuyện ra to.”
Cậu ấy thật sự muốn tốt cho tôi, thấy tôi không chút dao động còn lắc lắc cánh tay tôi. Đúng lúc gặp Lục Tề Minh đi ngang qua, ánh mắt nhìn về phía bên này, sắc bén và mạnh mẽ đến mức khiến người ta tê dại da đầu. Quý Phong căng thẳng nắm chặt lấy cánh tay tôi: “Cậu nhìn xem, cậu ta nhìn cậu như muốn g.i.ế.t người vậy.”
Tôi bất động thanh sắc cách xa cậu ta một bước, giữ một chút khoảng cách. Cậu ấy không hiểu: “Làm gì thế?” “Không làm gì, dạo này cậu đi đêm một mình nhớ cẩn thận chút.”
Sân thượng là căn cứ bí mật của chúng tôi.
Khi tôi đến, đã có người ở đó, ngồi trên bệ cao đung đưa hai cái chân dài. Ống hút nước ngọt của Lục Tề Minh bị hắn cắn đến bẹp dúm, trông rất đáng thương. Hắn dường như đặc biệt thích cắn đồ vật, và cũng thích cắn người. Dấu răng trên da thịt dưới lớp đồng phục của tôi, từ ngày tôi lên giường với hắn chưa từng dứt.
Tôi bước đến, chen người vào giữa hai chân đang dang rộng của hắn, ngẩng đầu nhìn: “Anh còn tức giận à?”
“Tôi thì tức giận cái gì?”
“Tiết học hôm nay của giáo sư thật sự không thể đến trễ, thầy ấy sẽ điểm danh, còn tính điểm chuyên cần nữa. Không phải cố ý không cho anh làm, đừng giận em nữa được không?”
Tôi kéo kéo vạt áo của hắn. Hắn lại nghiêm túc nhìn tôi hai cái, lúc này mới đặt chai nước ngọt xuống: “Vậy tại sao em không cùng tôi đến trường, cứ nhất quyết phải đi tách ra?”
Tôi lại chỉ có thể kiên nhẫn dỗ dành hắn: “Không phải đã nói trước là tạm thời chưa công khai sao? Ảnh hưởng không tốt, mọi người sẽ bàn tán.”
Hắn cao giọng: “Tôi lại chẳng sợ người ta bàn tán!”
“Nhưng em sợ, thiếu gia à, không phải ai cũng giống như anh.” Trong giọng nói của tôi tràn ra một tia bất đắc dĩ.
Hắn chằm chằm nhìn vào mặt tôi, cuối cùng vẫn thỏa hiệp, vẻ mặt giống như yêu đương vụng trộm mà không thấy sướng. Tôi mỉm cười móc lấy cổ áo hắn: “Vậy bây giờ vụng trộm một cái đi.”
Thế là người ngồi trên bệ cao vì tình yêu mà cúi người xuống. Những ngón tay thon dài tháo chiếc kính gọng đen của tôi ra, dấu hiệu báo trước của một nụ hôn.
Hắn nhỏ giọng phàn nàn, ám chỉ: “Hay là em đừng đeo nữa.” Hắn đánh giá tôi hai giây rồi lại cự tuyệt: “Không được, mắt em mọc quá đẹp, tôi không muốn để người khác nhìn thấy.”
Buổi chiều ồn ào và rạo rực, hai cánh môi chạm vào nhau, càng lúc càng sâu, càng lúc càng khát khao. Đầu lưỡi bị hắn gắt gao quấn lấy, oxy trong khoang cổ họng cạn kiệt cũng không chịu tách ra. Bàn tay đẩy hắn của tôi bị nắm chặt, những khớp xương rõ ràng chen vào trong lòng bàn tay, mười ngón tay đan chặt.
“Phải về rồi… Giáo sư tìm em.”
Hắn khàn giọng “ừm” một tiếng, lại mang theo dục cầu bất mãn cắn một ngụm lên môi tôi: “Còn muốn tối nay.” Cái đầu cọ cọ vào hõm cổ tôi.
“Được.”
Hai người cùng nhau từ sân thượng đi xuống thì bị bạn học bắt gặp. Một người sắc mặt đặc biệt kém, một người trên môi dính m.á.u.
Lục Tề Minh được người ta vây quanh đi xa rồi, có người đang hỏi hắn: “Tề Minh, sao sắc mặt cậu kém thế? Có phải tên nhóc kia không biết điều không?”
Tôi liếc nhìn bóng lưng Lục Tề Minh cố tình khom lưng bước đi, thầm nghĩ kẻ dục cầu bất mãn thì sắc mặt có thể tốt đến đâu được chứ.
Quý Phong kéo tôi, cả người sắp ngất lịm đi: “Cậu ta thật sự to gan như vậy, ở trong trường mà cũng dám ra tay với cậu? Môi cậu bị sao mà rách thế kia? Không phải là bị cậu ta đánh sao? Đừng sợ, tớ đưa cậu đi tìm chủ nhiệm.”
“Thật sự không cần đâu, chuyện lớn hóa nhỏ thôi.”
Quý Phong nhìn tôi một lát, thở dài một hơi: “Mẹ kiếp, tên nhóc đó cũng đúng là số sướng, biết cách đầu thai nên mới hoành hành bá đạo như vậy, ai cũng hết cách với cậu ta.”
Đúng vậy, Lục Tề Minh số sướng. Tôi đã biết từ rất sớm rồi. Hắn không giống loại mọt sách chỉ biết cắm đầu vào đọc sách, coi đọc sách là lối thoát duy nhất như tôi. Tôi liều mạng học, liều mạng học, cũng không bằng người ta một câu lên đại học cứ tùy tiện chơi bời, sau đó đến Luân Đôn mạ vàng là xong. Dù sao cũng không phải thật sự muốn học hỏi gì, cuối cùng cũng phải về nhà thừa kế gia nghiệp.
Ruột bút bi hơi khựng lại, lần đầu tiên tôi ngước mắt nhìn về phía Lục Tề Minh. Luân Đôn à, tôi cũng rất muốn đi. Nhưng tôi không thể đi đến đó được. Dựa dẫm vào bên cạnh Lục Tề Minh, liệu có dễ dàng hơn không? Tôi nảy sinh ý nghĩ, không ngờ tiếp cận tên ngốc Lục Tề Minh này, lại đơn giản hơn tưởng tượng rất nhiều.