Tưởng Du mạnh bạo muốn đẩy tôi ngã, dùng sức kéo đồ lót của tôi.
Vốn dĩ tôi định vùng vẫy một phen, ngờ đâu chân trái vấp chân phải, không cẩn thận ngã ngửa ra sau.
Đồ lót vắt ngang hông bị anh ấy kéo tuột xuống, để lộ ra một nửa bờ mông.
“Khoan đã, khoan đã!”
Rầm một tiếng, cửa ký túc xá không biết từ lúc nào đã bị người ta đẩy ra, rồi lại bị đóng sầm lại.
Tô Nhất Thành đứng ở cửa, khuôn mặt âm trầm lạnh lẽo cất tiếng:
“Hai người đang làm gì vậy?”
c.h.ế.t. dở, bị bạn trai anh ấy phát hiện rồi thì phải làm sao?
Tôi nói không phải như vậy, anh ấy có tin không?
Tôi lập tức ngồi bật dậy:
“Anh Thành, anh nghe em giải thích, tất cả chỉ là hiểu lầm…”
“Hiểu lầm gì mà cần không mặc quần mới giải quyết được?”
Tôi á khẩu không trả lời được, chỉ biết hoang mang nhìn về phía Tưởng Du, hy vọng anh ấy có thể mở lời giải thích một chút.
Ai ngờ anh ấy lại mỉm cười xán lạn nhìn tôi một hồi lâu, đột nhiên nâng mặt tôi lên hôn một cái:
“Dáng vẻ khẩn trương của em đáng yêu quá.”
Lời vừa dứt, anh ấy lại dùng ánh mắt khiêu khích nhìn sang Tô Nhất Thành:
“Đáng tiếc lại bị một người không liên quan cắt ngang.”
Toàn thân tôi tức khắc cứng đờ, sau lưng đã đổ mồ hôi lạnh.
Tưởng Du thường xuyên trêu chọc tôi như vậy, đặc biệt là lúc có Tô Nhất Thành ở đó, anh ấy luôn cố tình tỏ ra vô cùng thân thiết với tôi, khiến tôi thường xuyên bị rơi vào thế khó xử.
Tôi thực sự không muốn kẹt ở giữa làm kẻ thứ ba của hai người họ, nhưng mấy người thành phố này dường như căn bản không hề biết yêu đương đàng hoàng thì phải?
Ánh mắt Tô Nhất Thành lạnh thêm vài phần, ánh mắt nán lại trên người tôi giây lát, rồi đột ngột bước lớn lên trước, hung hăng túm lấy cổ áo Tưởng Du.
Giống như giây tiếp theo hai người họ sẽ lao vào đánh nhau vậy.
Tôi vội vàng ôm lấy cánh tay đang gân guốc của anh ấy:
“Anh Thành, đây thực sự là hiểu lầm! Vừa rồi anh Du giúp em mua quần bơi, muốn em thử xem có vừa không, em lỡ trượt ngã xuống giường, hai bọn em chưa làm gì cả! Em sẽ không thích anh Du đâu, anh yên tâm.”
Lời nói vừa dứt, trong phòng tĩnh lặng đến đáng sợ.
Sắc mặt Tô Nhất Thành ngược lại đã dịu đi không ít, nhưng Tưởng Du lại biến thành dáng vẻ như muốn ăn tươi nuốt sống người khác.
Tôi bất giác rùng mình, sao anh ấy lại tức giận rồi?
Chẳng lẽ anh ấy nghĩ tôi nói không thích anh ấy tức là ghét anh ấy sao?
Tưởng Du là người cực kỳ nhạy cảm, chắc chắn là đã suy nghĩ nhiều rồi.
Tôi liên tục xua tay:
“Không phải, em lỡ lời, anh là người rất tốt, sao em lại không thích anh được chứ?”
Tưởng Du nhìn chằm chằm vào tôi thật lâu, bất giác nhướng mày:
“Em thích anh sao?”
Khóe miệng anh ấy không nén nổi nụ cười, vươn tay định ôm eo tôi.
Thế nhưng Tô Nhất Thành đột nhiên nhanh hơn một bước, một tay vớt tôi từ trên giường vào lòng.
Tôi được anh ấy đặt xuống vững vàng, thấp thỏm đứng tại chỗ, nửa ngày vẫn chưa hoàn hồn.
Tô Nhất Thành đen mặt, giúp tôi lau đi dấu vết nụ hôn của Tưởng Du trên mặt, giọng trầm xuống:
“Đừng để ý đến cậu ta. Mặc Mặc, thấy điện thoại của anh đâu không?”
“Hình… hình như ở trên bàn em.”
Nói ra cũng lạ, sao điện thoại của anh ấy lại cứ hay để trên bàn tôi?
Tô Nhất Thành lấy điện thoại, vừa quay đầu lại đã thấy Tưởng Du đang không kiêng nể gì mà đánh giá đôi chân của tôi, bất giác nhíu mày, sải bước đứng vào giữa tôi và anh ấy.
“Vậy còn tôi thì sao?”
“Gì cơ?”
“Em có thích tôi không?”
Tôi cạn lời.
Hai người họ yêu đương, sao lại cứ chạy đến hỏi một người bạn cùng phòng là có thích họ không?
Cứ nhất quyết bắt tôi phải tham gia vào mối quan hệ ba người này sao?
Tôi nhìn chằm chằm vào đôi mắt ngày càng âm u của anh ấy, cắn răng gật đầu:
“Thích, thích chứ.”
“Vậy tôi và cậu ta, em thích ai hơn?”
Tôi hít ngược một ngụm khí lạnh:
“Đều… đều thích! Hai người đều là bạn tốt nhất của em!”
Ánh mắt anh ấy tối sầm lại, nhưng cũng không nói thêm gì nữa.
Tôi thầm thở phào nhẹ nhõm, mồ hôi lạnh túa ra.
Hai người họ đúng là một cặp đôi thích ganh đua, đến việc bạn cùng phòng thân với ai hơn cũng phải phân cao thấp, không lẽ trước khi làm chuyện đó cũng phải đánh nhau một trận để phân công thụ?
Tưởng Du thong thả ngồi dậy từ giường của tôi, trên tay vẫn cầm chiếc quần bơi kia:
“Mặc Mặc, quần bơi không thử nữa sao?”
Tôi nhận lấy quần bơi, ngập ngừng nhìn qua nhìn lại giữa hai người họ, bất lực nói:
“Em… em vẫn nên vào phòng tắm thay thì hơn.”
Đang định bước đi, Tô Nhất Thành bỗng nhiên giữ lấy vai tôi, yết hầu chuyển động một cách khó hiểu:
“Không sao, cứ thay ở đây đi. Dù sao cũng đều là đàn ông, không có gì là không thể nhìn đúng không?”
Tôi sững sờ một thoáng, hai người này đúng là tri kỷ, nói ra câu nào cũng y hệt nhau.
Nhưng mà nghĩ lại cũng đúng, bọn họ yêu đồng giới còn không ngại, tôi là một thẳng nam thì ngại cái gì?
Tôi khẽ quay lưng đi, dứt khoát cởi quần lót ra tròng quần bơi vào, lúc quay đầu lại đã phát hiện hai người không biết từ lúc nào đã đứng sát sau lưng tôi.
Tôi tức thì giật nảy mình:
“Sao thế? Em mặc sai à?”
Tô Nhất Thành mất tự nhiên quay đầu đi, không nói lời nào.
Chỉ có Tưởng Du với giọng nói trầm khàn cất lên:
“Không, mặc đúng rồi.”
Anh ấy chậm rãi vươn tay vén vạt áo đang che hông của tôi lên, ánh mắt nóng bỏng như một đôi bàn tay vô hình lướt từ eo trở xuống:
“Sớm biết thế đã không mua cho em loại bó sát như này.”
Lời chưa dứt, Tô Nhất Thành đột nhiên siết chặt lấy cổ anh ấy, khuôn mặt vô cảm kéo Tưởng Du vào phòng tắm:
“Mặc Mặc, em nghỉ ngơi trước đi, anh có chút chuyện cần nói với cậu ta.”
“Dạ, vâng.”