Cỡ chữ:

Đây là trường quân đội trực thuộc Liên minh. Bởi vì cường độ huấn luyện cực kỳ biến thái, nên Omega ở đây tổng cộng chẳng có mấy người. Một Omega cấp S có ngoại hình và gia thế như Tưởng Tĩnh Ngọc tự nhiên thu hút không chỉ một kẻ tiểu nhân âm u thèm thuồng cậu ấy.

Nhưng tôi là kẻ may mắn nhất trong số đó, bởi vì tôi chỉ là một Beta bình thường, nhạt nhẽo vô vị, trầm mặc ít nói. Cho nên sau khi Tưởng Tĩnh Ngọc bị bạn cùng phòng đồng giới quấy rối và xin đổi phòng, một Beta ném vào đám đông cũng không ai thèm nhìn như tôi lại trở thành bạn cùng phòng mới của cậu ấy. Khô khan vô vị, gầy gò hốc hác, nhìn thế nào cũng không thể tạo ra bất kỳ mối đe dọa nào với cậu ấy, càng đừng nói đến việc có suy nghĩ bất kham gì.

Tưởng Tĩnh Ngọc có lẽ cũng nghĩ như vậy, nên chẳng có chút đề phòng nào với tôi. Giống như những người bạn cùng phòng bình thường khác, tắm xong cậu ấy thường mặc quần đùi lượn lờ trước mặt tôi, chạy bộ buổi sáng về sẽ mang đồ ăn sáng cho tôi. Bây giờ, thậm chí đến cả kỳ phát tình, cậu ấy cũng bảo tôi tiêm thuốc ức chế giúp.

Tôi thực sự không hiểu nổi, tại sao cậu ấy lại tin tưởng tôi đến vậy, chỉ vì tôi là Beta sao? Tôi nhếch khóe môi, không biết nên vui hay buồn, kìm nén sự khó chịu trên cơ thể, cầm một ống thuốc ức chế liều mạnh tiến lại gần cậu ấy.

Pheromone của cấp S khiến người ta nhũn cả chân. Cho dù không ngửi thấy mùi hương bạch lan nồng đậm kia, áp lực sinh lý vẫn là thứ không thể phớt lờ. Đầu óc choáng váng, bụng dưới nóng ran. Nếu tôi đoán không lầm, lúc này trong ký túc xá hẳn đã tràn ngập pheromone Omega mang đầy ý vị dụ dỗ mãnh liệt từ cơ thể cậu ấy.

Đúng là nụ hoa tơ hồng mỏng manh. Tôi nuốt nước bọt, kéo rèm giường ra, luồng khí nóng hầm hập phả vào mặt khiến tôi không mở nổi mắt. Tưởng Tĩnh Ngọc cả người ướt sũng như vừa vớt từ dưới nước lên, làn da trắng ngần nhuốm màu ửng đỏ, cuộn tròn trong chăn run rẩy. Nghe thấy tiếng động, cậu ấy run rẩy mở mắt nhìn tôi.

“Lộ Dao… thuốc ức chế…”

Gần như là bản năng, cậu ấy tiến sát lại gần tôi, nương tựa vào tôi. Đầu óc tôi có một thoáng hoàn toàn trống rỗng. Tôi âm u nghĩ, nếu không có thuốc ức chế, có phải Tưởng Tĩnh Ngọc chỉ có thể giống như bây giờ, cần tôi để dựa dẫm hay không?

Tôi phả ra một ngụm khí nóng, vớt cậu ấy từ trong chăn ra. Tôi run rẩy xé lớp bọc thuốc ức chế, khàn giọng hỏi: “Tiêm vào đâu? Tuyến thể sao?”

Phần gáy của Omega nhẵn nhụi, trắng nõn như ngọc dương chi. Phía sau gáy có một phần nhô lên không rõ ràng lắm, đây chắc hẳn là tuyến thể rồi. Tôi đưa tay vuốt nhẹ một cái, người trong lòng lập tức như chim sợ cành cong, cong lưng co giật toàn thân, run rẩy nhè nhẹ.

“Ưm… Đừng chạm vào…”

Từ phía tuyến thể, cậu ấy mang theo chút nức nở không rõ ràng, hoàn toàn nhũn ra trong lòng tôi, cổ họng phát ra tiếng rên rỉ yếu ớt, giống như người c.h.ế.t. đuối vớ được cọng rơm cứu mạng, mất đi lý trí mà cọ xát vào người tôi. Cậu ấy không chút phòng bị đưa tuyến thể ra trước mặt tôi, hoàn toàn biến thành một cái xác không hồn bị dục vọng điều khiển.

Nếu lúc này trước mặt cậu ấy là một Alpha, thì giây tiếp theo cậu ấy sẽ bị cắn thủng tuyến thể, hoàn toàn trở thành vật sở hữu bị người đàn ông khác đánh dấu. Thật là không biết xấu hổ.

Tôi nghiến răng, bẻ ống thuốc ức chế. Beta không cần học giáo dục giới tính, tự nhiên cũng không dùng đến thứ này, toát cả mồ hôi hột mới hiểu cách tiêm. Tôi giữ chặt cơ thể đang không yên phận trong lòng, đẩy thuốc ức chế vào tuyến thể sau gáy cậu ấy. Khuôn mặt Tưởng Tĩnh Ngọc gần như đồng thời lộ ra vẻ đau đớn, không khống chế được mà há miệng thở dốc.

Bình luận

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!