Hiệu quả của thuốc ngăn mùi có hạn, thường chỉ kéo dài được hai ba mươi phút. Hàng rẻ tiền tôi mua thời gian lại càng ngắn hơn. Cánh tay Tưởng Tĩnh Ngọc siết ngày càng chặt, gần như cả người dán sát vào tôi, há miệng thở hổn hển từng ngụm nhỏ, sắc mặt đỏ bừng.
“Lộ Dao… trên người cậu có pheromone của Alpha…”
Vừa về đến ký túc xá, cậu ấy lập tức rút tay ra, run chân cúi người tìm thuốc ức chế trong tủ. Tôi cúi đầu chằm chằm nhìn khuỷu tay mình một lúc, rồi lại ngước mắt nhìn cậu ấy, đợi cậu ấy tiêm thuốc ức chế vào tuyến thể xong mới thu hồi tầm mắt, xách đồ ngủ đi vào phòng tắm.
Vừa rồi có va chạm thân thể với Alpha, trên quần áo chắc chắn dính đầy thứ pheromone buồn nôn của hắn. Bẩn c.h.ế.t. đi được. Nghĩ đến việc Tưởng Tĩnh Ngọc lộ ra biểu cảm đó là vì một người đàn ông khác, động tác trên tay tôi càng thêm thô bạo, chà xát da thịt đến đỏ ửng. Tôi bôi một đống sữa tắm, xác định trên người không còn mùi vị tạp nham nào mới thở hắt ra, đè nén ác niệm đang cuộn trào xuống.
Tôi lấy bộ quần áo Tưởng Tĩnh Ngọc thay ra tối qua trong giỏ đồ bẩn chưa kịp giặt, vùi đầu vào đó hít một hơi thật sâu, che giấu chỗ đang rục rịch ngóc đầu dậy. Xong xuôi, tôi thở hồng hộc chuyển sang tài khoản phụ, chụp ảnh bộ quần áo bị làm bẩn gửi cho cậu ấy.
“Cục cưng không vui, muốn thao em. Tại sao lại cười với người đàn ông khác? Bị làm bẩn hết rồi, chẳng ngoan chút nào. Thật muốn nhốt em lại, như vậy sau này cục cưng chỉ có thể nhìn một mình anh thôi.”
Điện thoại bên kia luôn hiển thị “đang nhập”. Tôi nhướng mày, đút điện thoại vào túi, thay quần áo rồi ra khỏi phòng tắm.
Tưởng Tĩnh Ngọc đang ngồi khoanh chân trên ghế, c.h.óp tai vẫn còn một lớp ửng đỏ chưa phai. Nghe thấy tiếng mở cửa, ngón tay cậu ấy bấm lia lịa vài cái trên màn hình, rồi híp mắt, vội vã liếc nhìn vào phòng tắm. Đáng tiếc là cửa phòng tắm chỉ khép hờ, cậu ấy chẳng nhìn rõ được gì, vì thế cả người trông có vẻ hơi phiền não.
Tôi cúi đầu nhìn điện thoại, phát hiện cậu ấy đã chuyển cho tôi 5.000 tệ, dùng giọng điệu quen thuộc: “Không vui thì mua chút đồ ngon mà ăn. Sau này đừng gửi cho tôi những tin nhắn kiểu này nữa, đã ảnh hưởng đến cuộc sống bình thường của tôi rồi.”
Sức uy hiếp chỉ ngang với một con mèo con nhe răng. Vậy mà cũng nhịn được, đúng là người ngốc lắm tiền. Tôi nhếch môi phớt lờ khoản chuyển tiền đó, gửi qua một bức ảnh cậu ấy đang ngủ say với chiếc vòng cổ trên cổ.
“Cục cưng đẹp quá. Do chính tay chồng làm, em có thích không? Màu đen tuyền tôn lên làn da rất trắng của em. Nhân lúc em ngủ anh đã thử một chút, rất hợp đấy.”
Đối phương lúc này cuối cùng cũng gửi lại một dấu chấm hỏi. Trong ký túc xá, Tưởng Tĩnh Ngọc đột ngột đứng phắt dậy, lồng ngực không ngừng phập phồng, vô tình đụng vào cốc nước trên bàn, chiếc ly thủy tinh rơi xuống sàn phát ra một tiếng vỡ c.h.ói tai.
“Sao thế? Không khỏe à?” Tôi ngẩng đầu nhìn cậu ấy.
Ánh mắt Tưởng Tĩnh Ngọc né tránh: “Không… không sao, đầu gối va vào góc bàn. Tôi đi tắm đây.”
Đầu gối? Tôi dời tầm mắt xuống. Hôm nay cậu ấy mặc quần dài nên không nhìn ra có bị xước xát gì không. Đi qua dọn sạch mảnh kính vỡ trên sàn, tôi cầm chổi rũ mắt nhìn cậu ấy: “Có cần bôi chút thuốc hay chườm đá không? Chỗ tôi có hộp thuốc.”
“Không cần đâu.” Hai má Tưởng Tĩnh Ngọc ửng đỏ, lồng ngực phập phồng theo từng nhịp thở, cả người trông sống động hơn ngày thường rất nhiều. Cậu mím môi dưới, vội vã xua tay mấy cái, gần như chạy trối c.h.ế.t. vào phòng tắm.
Tôi khựng lại, theo bản năng liếc nhìn điện thoại. Chỉ là một chiếc vòng cổ thôi, đã dọa cậu ấy sợ thế này rồi sao?
Khoảng nửa tiếng sau, Tưởng Tĩnh Ngọc mới từ phòng tắm bước ra, ngọn tóc ướt sũng rủ xuống trước mắt, sắc mặt nhợt nhạt. Cậu ấy mím môi bước đến cạnh ghế của tôi, giọng khàn khàn: “Lộ Dao, bộ quần áo ngoài ban công là cậu… giặt giúp tôi à?”
Chắc là đang nói đến chiếc áo lúc nãy tôi làm bẩn. Tưởng Tĩnh Ngọc mắc chứng sạch sẽ, nên dùng xong tôi đã theo bản năng giặt sạch giúp cậu ấy, tiện thể giặt luôn những bộ trong giỏ đồ bẩn. Tôi tháo tai nghe ngước mắt nhìn cậu ấy: “Ừm, tắm xong tiện tay giặt luôn. Sao vậy?”
Trước đây tôi cũng thường xuyên giặt quần áo, tất giúp cậu ấy, nên Tưởng Tĩnh Ngọc không nghĩ nhiều, thở ra một hơi, mím môi dưới xấu hổ hỏi: “Trước khi cậu giặt, trên đó có thứ gì kỳ lạ không?”
Thứ kỳ lạ? Là chỉ những thứ tôi để lại sao? Tôi tỏ vẻ mặt không cảm xúc lắc đầu, hỏi ngược lại: “Thứ gì cơ?”
Có lẽ giọng điệu của tôi quá tự nhiên, vẻ mặt Tưởng Tĩnh Ngọc mờ mịt trong chốc lát, nhưng có thể thấy rõ ràng cậu ấy đã thở phào nhẹ nhõm. Vài giây sau, không biết nghĩ đến chuyện gì, gốc tai cậu ấy đột nhiên đỏ bừng, ấp úng giải thích: “Không… không có gì, chắc là tôi nhớ nhầm.” Như sợ người khác không biết mình đang nói dối, nói xong cậu ấy rũ đầu, hồn xiêu phách lạc cầm điện thoại về chỗ của mình.
Chỉ cần cậu ấy liếc nhìn màn hình của tôi một cái, sẽ phát hiện ra video đang phát chính là cảnh cậu ấy mơ màng gọi tên tôi vào đợt phát tình lần trước. Sao lại dễ tin lời người khác nói thế chứ? Chẳng có chút cảnh giác nào.
Tôi khó chịu nuốt nước bọt, ánh mắt liếm láp cậu ấy từ đầu đến chân một lượt. Khi nhìn thấy vết bầm tím trên bắp chân cậu ấy, đồng tử tôi tối sầm lại. Chắc là vết thương do vô ý va đập vừa rồi. Bình thường yểu điệu mỏng manh là thế, xước một vết nhỏ xíu cũng đòi đi bệnh viện, sao lần này lại không kêu đau?
Nhìn quá nhập tâm, đến nỗi khi Tưởng Tĩnh Ngọc quay đầu lại, tôi vẫn chưa kịp thu hồi tầm mắt.
“Lộ Dao, cậu nói xem…” Tưởng Tĩnh Ngọc dường như bị ánh mắt của tôi dọa sợ, lời nói ra đến nửa chừng lại nuốt ngược vào trong, đồng tử giãn to, ngập ngừng hỏi khẽ: “Lộ Dao, cậu đang nhìn gì vậy?”
“Không có gì.” Ánh mắt từ đầu gối dời lên khuôn mặt cậu ấy, tôi ngước mắt thu liễm lại phần lớn những tâm tư dơ bẩn, hùa theo câu nói vừa nãy của cậu hỏi: “Có chuyện gì sao?”
Tưởng Tĩnh Ngọc dường như nhận ra điều gì đó, lần đầu tiên ném ánh mắt nghi ngờ lên người tôi. Một lúc lâu sau mới thở ra một hơi, dò hỏi: “Cậu… buổi tối có nghe thấy âm thanh gì kỳ lạ không?”
Cửa ký túc xá mỗi tối đều khóa trái, người khác rất khó chụp được bức ảnh lúc ngủ say đó, lại còn phải đảm bảo không đánh thức cậu ấy. Tưởng Tĩnh Ngọc có thể nghi ngờ lên đầu tôi, cũng coi như không quá chậm tiêu.
“Không có.” Tôi lắc đầu, vẻ mặt vô cảm thu hồi tầm mắt, tắt đoạn video trên điện thoại đi. Đợi cậu ấy nhíu mày quay về chỗ của mình, tôi mới cố nhịn sự hưng phấn khi bị chú ý, chọn một bức ảnh khác trong album gửi qua.
“Cục cưng, quần áo anh đã giặt sạch cho em rồi. Tiếc quá, hy vọng lần sau đồ của chồng có thể lưu lại trong cơ thể em.”
Tưởng Tĩnh Ngọc không có phản ứng gì, điện thoại cũng mãi không nhận được hồi âm. Tôi bỗng nhiên bắt đầu bồn chồn, cậy vết xước măng rô trên tay đến bật m.á.u. Vài phút sau thật sự không nhịn được gửi thêm một tin nhắn nữa, mới phát hiện tài khoản phụ đã bị chặn.
Sự bất an đó trong nháy mắt bị thay thế bởi sự hưng phấn tột độ. Tôi toét miệng cười không thành tiếng, cơ thể không khống chế được mà run lên, chằm chằm nhìn vào tấm lưng đang căng cứng của cậu ấy, tim đập thình thịch. Tôi phấn khích nghĩ, hóa ra Tưởng Tĩnh Ngọc bị ép đến đường cùng, cũng biết nổi giận cơ đấy.