Chiếc vòng cổ đó sau này luôn đeo trên cổ tôi, Tưởng Tĩnh Ngọc không cho tôi tháo xuống. Mỗi ngày về ký túc xá việc đầu tiên cậu ấy làm, chính là kéo cổ áo tôi ra xem đồ còn ở đó không. Nếu còn thì cậu ấy sẽ rất vui vẻ, dùng ngón tay mân mê chiếc vòng cổ, đầu ngón tay thỉnh thoảng lướt qua lớp da bên hông cổ tôi, cố ý thì thầm bên tai tôi: “Lộ Dao, chỗ này của cậu hằn vết đỏ rồi, có muốn tháo ra không?”
Hơi thở ấm áp phả vào gốc tai, vùng da đó gần như lập tức nóng bừng lên. Tôi nuốt nước bọt, lưng cứng đờ, khắc chế mà lại khát khao tột độ nhìn cậu ấy: “Không cần.”
Tưởng Tĩnh Ngọc cong khóe mắt, dường như rất thích ánh mắt tôi nhìn cậu ấy, kéo chiếc vòng cổ xuống dưới, vuốt ve khuôn mặt tôi như một phần thưởng: “Ngoan lắm.”
Tôi bị ép phải khom lưng, cảm giác vướng víu ở cổ họng rất rõ rệt, bị siết đến mức gần như không thở nổi, nhưng xúc cảm trên mặt lại rất mềm mại. Trôi qua trong chốc lát nhưng lại khiến người ta rất dễ nghiện, ngay cả cảm giác ngạt thở cũng phủ lên một tầng ý vị sắc tình.
Tôi si mê ngẩng đầu nhìn cậu ấy, vầng trán túa ra một tầng mồ hôi mỏng, chảy dọc xuống khóe mắt. Chất lỏng mặn chát rỉ vào từ đuôi mắt, kích thích khiến hai mắt đỏ ngầu, gắt gao chằm chằm vào khuôn mặt Tưởng Tĩnh Ngọc không nhịn được nghĩ: Nếu cậu ấy muốn chơi đùa với tôi, tốt nhất cảm giác mới mẻ nên lâu một chút, kiên trì lâu một chút, nếu không tôi sợ đến ngày bị vứt bỏ, tôi sẽ không khống chế được bản thân mà đánh thuốc mê cậu ấy, nhốt dưới tầng hầm. Cho dù là hận tôi, cũng chỉ có thể ở bên tôi cả đời, không rời nửa bước mà oán hận.
Quan hệ giữa tôi và Tưởng Tĩnh Ngọc trở nên rất kỳ lạ. Tôi cho rằng mình nhiều nhất cũng chỉ được coi là món đồ chơi để cậu ấy tiêu khiển lúc buồn chán, nên chưa bao giờ dám bộc lộ dục vọng bệnh hoạn của mình. Tôi chỉ dám nhân lúc cậu ấy không có ở ký túc xá, lấy quần áo hoặc ảnh của cậu ấy để giải tỏa dục vọng.
Như thường lệ, hôm nay huấn luyện xong tôi tắm rửa, nhân lúc Tưởng Tĩnh Ngọc đi tiết thực hành trong thời gian ngắn không thể về được, lấy một bộ quần áo cậu ấy thường mặc trong tủ. Tuy không ngửi thấy mùi pheromone, nhưng tôi cứ có cảm giác khó hiểu rằng, trên đó chắc chắn dính đầy mùi hương bạch lan của cậu ấy.
Tôi cọ cọ chiếc răng nanh đang ngứa ngáy, tháo mắt kính ra, vùi đầu vào hít một hơi thật sâu. Chợt nghe thấy cửa ký túc xá kêu cọt kẹt bị đẩy ra, tim đập nhanh không kiểm soát nổi. Tôi ngẩng đầu lên, đồng tử hơi giãn ra, thấy Tưởng Tĩnh Ngọc đang dựa vào cửa ký túc xá, nhướng mày không chút biểu cảm nói: “Không nhìn ra cậu còn có sở thích này đấy. Chiếc này chưa mặc mấy, hay là đổi cho cậu chiếc tôi vừa cởi ra nhé?”
“Cảm ơn…” Nếu là chiếc cậu ấy đang mặc trên người thì càng tốt. Không đeo kính nên cả người chậm chạp hơn rất nhiều. Tôi theo bản năng nhìn xuống, trong đầu tự động hiện ra cảnh ôm cậu ấy thở dốc, hơi thở trở nên nặng nề mới chậm chạp nhận ra có gì đó không đúng.
Tôi vội vàng thu hồi tầm mắt, hạ tay xuống, kéo quần áo che đi chỗ đang có phản ứng, sợ cậu ấy lộ ra ánh mắt chán ghét, đồng tử đen nhánh, căng thẳng nhìn cậu ấy giải thích: “Quần áo… tôi chỉ ngửi mùi thôi, không làm bẩn, vẫn còn sạch.”
Tưởng Tĩnh Ngọc nghe vậy, ánh mắt trượt xuống dừng lại ở chỗ đó, nhướng mày: “Không làm bẩn?” Chỗ bị cậu ấy nhìn chằm chằm lập tức mất kiểm soát. Tôi bối rối cong lưng, cố gắng để trông không quá rõ ràng, đưa quần áo ra xa, khắc chế ngước nhìn cậu ấy, giọng khàn khàn: “Tôi đi vào phòng tắm rửa sạch.”
Tưởng Tĩnh Ngọc nhếch môi, đóng cửa bước vào, chậm rãi đi đến trước mặt tôi, đôi môi mỏng hơi vểnh lên một độ cong, có vẻ tâm trạng đang rất tốt: “Lộ Dao, quần áo của tôi có thơm không?”
Phản ứng của cơ thể vô cùng rõ ràng, tôi liếc nhìn xuống, thở hắt ra, tự sa ngã nói: “Thơm.”
“Đã thơm như vậy…” Ánh mắt Tưởng Tĩnh Ngọc đột nhiên chùng xuống, vươn tay móc lấy chiếc vòng cổ màu đen thuần trên cổ tôi, thở dốc bên tai tôi: “Kỳ phát tình của tôi sắp đến rồi, cậu giúp tôi được không?”
Đầu óc tôi có một thoáng không phản ứng kịp, nghi ngờ mình nghe nhầm. Tôi đưa tay cấu mạnh vào cánh tay mình một cái, cảm thấy đau, tim mới bắt đầu đập loạn xạ không khống chế nổi. Cúi đầu chằm chằm vào phần gáy trắng trẻo mịn màng của cậu ấy, tôi nuốt nước bọt, thở hổn hển: “Giúp thế nào? Là Beta cũng được sao?”
“Được.” Giọng Tưởng Tĩnh Ngọc run rẩy, dái tai đỏ như một quả anh đào chín nẫu. Chịu ảnh hưởng của kỳ phát tình, cả người tỏa ra một sự quyến rũ mê người, ánh mắt bắt đầu mất tiêu cự, run rẩy kéo tay tôi sờ soạng trên người mình. Cảm giác trong lòng bàn tay mịn màng trơn tuột, tôi đột nhiên cảm thấy cổ họng khô khốc, muộn màng nhận ra câu hỏi lúc nãy ngu xuẩn đến mức nào.
Tôi không thầy dạy cũng hiểu, bóp eo cậu ấy vuốt ve dọc xuống, đồng tử đen nhánh, tồi tệ cụp mắt nhìn biểu cảm trên mặt cậu ấy, đợi lúc cậu ấy sắp không chịu nổi nữa mới hỏi: “Có thể hôn không?”
Cơ thể dưới tay run rẩy khó nhọc, giọng nói nức nở vang lên bên tai: “Nhẹ chút…”
Nhận được sự cho phép của cậu ấy, bản tính biến thái bị đè nén bấy lâu trong cơ thể trong nháy mắt bùng nổ toàn bộ. Đến cuối cùng Tưởng Tĩnh Ngọc cả người ướt đẫm mồ hôi, như vừa vớt từ dưới nước lên, trước khi ngất đi đột nhiên giãy giụa, ngước mắt hỏi tôi: “Có muốn ở bên tôi không?”
Tôi sững sờ, không nhịn được nói: “Tôi là một Beta, không có pheromone.”
Tưởng Tĩnh Ngọc nhếch môi: “Vậy tôi đi tìm Alpha nhé…”
“Không được.” Nói xong tôi lập tức há miệng bịt kín môi cậu ấy, nụ hôn tinh tế trượt dài xuống dưới, cuối cùng dừng lại ở sau gáy, cắn nhẹ lên tuyến thể của cậu ấy. Cơ thể trong lòng nương theo đó co giật nhè nhẹ. Đồng tử tôi tối sầm lại, dùng sức ôm chặt cậu ấy vào lòng, ấn vào trong cơ thể hòa làm một, không nhịn được cố chấp nghĩ: Đánh dấu hoàn tất.