Giang Thiên Hạo triệt để sụp đổ, gầm gừ: “Hoắc Thời Hưu, đối tượng yêu qua mạng của anh là tôi! Người nói chuyện hỏi han ân cần với anh suốt mấy tháng trời là tôi! Kha Thành vẫn luôn lừa anh!”
Giang Thiên Hạo rút điện thoại ra đưa cho Hoắc Thời Hưu xem.
Nhìn Hoắc Thời Hưu thất thần nhìn chằm chằm vào điện thoại, tôi đột nhiên thở dài thườn thượt như bị xì hơi. Thôi bỏ đi, không đấu lại được cốt truyện, không đấu lại được cái gọi là nhân vật chính. Thời gian qua không phải là không nghĩ đến việc từ bỏ, chỉ là thực sự rất thích Hoắc Thời Hưu, muốn ích kỷ giấu diếm mãi. Lần đầu tiên gặp anh ở phòng họp tôi đã rung động. Tôi từng gặp vô số trai đẹp, nhưng chỉ có cảm giác đó với mình anh. Trong đầu thậm chí còn vang lên nhạc nền “Chân ái giáng lâm”. Kết thúc cuộc họp, tôi tự phỉ nhổ bản thân trong lòng, sao lại đi thích sếp của mình cơ chứ? Thế này có khác gì yêu thầy giáo, yêu huấn luyện viên đâu? Ai ngờ anh gọi tôi vào văn phòng, lại nhận nhầm tôi thành đối tượng yêu qua mạng. Hoắc Thời Hưu thực sự rất đẹp, điều này thực sự rất khó chối từ. Nhưng không phải của tôi thì cuối cùng cũng không phải của tôi.
Tôi hắng giọng mở miệng: “Hoắc Thời Hưu, xin lỗi, là em lừa anh. Chúng ta chia tay đi, người yêu qua mạng với anh là Giang Thiên Hạo, chỉ là cậu ta đã dùng ảnh của em.”
Tôi hất tay Hoắc Thời Hưu ra định đi, nhưng bị anh nắm chặt lại. Anh nói:
“Bảo bối, anh đã sớm biết em không phải người yêu qua mạng với anh rồi. Người anh thích vốn dĩ chính là em. Nếu không phải cậu ta gửi ảnh của em, anh đã không nói chuyện với cậu ta, càng không yêu qua mạng.”
Lượng thông tin quá lớn, nhất thời tôi hơi ngơ ngác. Hóa ra tôi đã lộ tẩy từ lâu rồi sao? Người Hoắc Thời Hưu thích luôn là tôi ư?
Giang Thiên Hạo nhíu chặt mày, bước tới định kéo tay Hoắc Thời Hưu thì bị anh né tránh. Hắn ta không cam tâm nói: “Anh Hoắc Thời Hưu, anh nhìn cho rõ đi, tôi mới là bạn trai của anh, người nhắn tin với anh là tôi mà!”
Hoắc Thời Hưu không hề lay chuyển: “Người tôi thích luôn là Kha Thành, từ nhiều năm trước đã thích cậu ấy rồi.”
Bình luận hoàn toàn kinh ngạc!
“Vãi đệt, nổi hết cả da gà da vịt rồi!”
“Đệt đệt đệt đệt đệt, đầy đầu dấu chấm hỏi!”
“Sảng khoái quá đi, pha này đúng là thành cặp đôi thật rồi!”
“Mấy người chửi nam phụ sao không nói gì nữa? Những kẻ ghen ghét lên tiếng đi xem nào!”
“Cặp đôi Tu Thành Chính Quả của tôi đúng là tu thành chính quả rồi! Tôi giương cao ngọn cờ Tu Thành Chính Quả!”
Hoắc Thời Hưu nhìn Giang Thiên Hạo, lạnh lùng nói: “Cậu bị sa thải rồi. Nếu sau này cậu còn làm bất cứ chuyện gì tổn hại đến Kha Thành, hoặc chửi mắng bôi nhọ người nhà cậu ấy, tôi sẽ khiến cậu biến mất khỏi thế giới này một cách âm thầm, bất kể là việc gì, rõ chưa?”
Khóe mắt Giang Thiên Hạo đỏ hoe, không cam tâm hỏi: “Dựa vào cái gì? Hoắc Thời Hưu…”
“Vì Kha Thành là bà xã của tôi!”
Hoắc Thời Hưu nói xong liền kéo tôi đi. Tôi thần trí mơ hồ, như đang trôi bồng bềnh trên mây. Cứ tưởng sắp thất tình sắp mất việc đến nơi, ngược lại không những chẳng mất gì, mà còn biết được Hoắc Thời Hưu thế mà lại thích tôi nhiều năm như vậy. Pha này đúng là qua cơn bĩ cực đến hồi thái lai mà!
Hoắc Thời Hưu đưa tôi về phòng anh, trên đường gặp không ít đồng nghiệp, Hoắc Thời Hưu không hề né tránh mà nắm chặt tay tôi. Anh có chút không vui nói: “Anh phải cho người toàn công ty biết chúng ta là một đôi, bảo bọn họ đừng ghép cặp linh tinh nữa! Anh biết có người đang ghép em với cái cậu trợ lý nghiên cứu ở bộ phận bên cạnh đấy.”
Đầu óc tôi trống rỗng, vô thức đáp lại: “Anh đường đường là tổng giám đốc, mà còn quan tâm cái này á?”
Hoắc Thời Hưu: “Liên quan đến em, sao anh lại không quan tâm chứ? Không đúng, bây giờ đây là trọng điểm sao? Trọng điểm là…”
Hoắc Thời Hưu bắt đầu thích tôi từ khi nào?
Sau khi vào phòng, Hoắc Thời Hưu nâng cằm tôi lên xem vết thương trên mặt. Thực ra không đau, tuy không tránh kịp nhưng tôi đã ngoảnh đầu đi một chút, nắm đấm của Giang Thiên Hạo chỉ sượt qua một tí.
Hoắc Thời Hưu hỏi: “Đau không?”
Tôi lập tức gật đầu, làm ra vẻ uất ức: “Đau. Tim cũng đau, em cứ tưởng sắp thất tình rồi, sắp mất anh rồi.”
Hoắc Thời Hưu ôm chầm lấy tôi, trịnh trọng nói: “Anh đã nói rồi, anh sẽ không bao giờ chia tay em. Đương nhiên em cũng không bao giờ được phép chia tay anh.”
Tôi gật gật đầu, hỏi: “Vậy anh bắt đầu thích em từ lúc nào?”
Hoắc Thời Hưu: “6 năm trước, vì chưa quen với việc biến đổi tự do giữa hình dáng người và rắn, trong lúc đi cắm trại cùng bạn bè, anh đã bị một tên chuyên bắt rắn ăn thịt truy đuổi. Anh chui vào dưới áo khoác của em, là em đã cứu anh.”
Tôi bắt đầu lục lọi đoạn ký ức này trong đầu, quả thực có xảy ra một chuyện như vậy. Lúc đó gã đàn ông kia hùng hổ nói với đồng bọn: “Mẹ kiếp, để nó chạy thoát thì phí quá. Hàng cực phẩm đem hầm chắc chắn là ngon lắm.”
Tôi vốn dĩ to gan không sợ rắn, nên đã để nó chui dưới áo khoác của mình để cứu nó. Vạn vạn không ngờ, con rắn đó lại chính là Hoắc Thời Hưu! Thảo nào lần đầu tiên tôi nhìn thấy bức ảnh con rắn đen lại thấy hơi quen, nhất thời chưa nhớ ra.
Hoắc Thời Hưu tủi thân nói: “Em chẳng nhớ gì anh cả.”
Tôi chất vấn: “Vậy sao anh lại kết bạn với Giang Thiên Hạo?”
Hoắc Thời Hưu: “Vì muốn báo ân, anh muốn tìm em. Anh dựa vào trí nhớ vẽ ra chân dung em, sau đó tình cờ thấy ảnh em trên mạng, anh liền kết bạn. Không ngờ lại không phải là em.”
Đệt! Giang Thiên Hạo rốt cuộc đã lấy ảnh tôi làm ba cái trò lừa đảo gì thế này! Nhưng cũng may, loanh quanh luẩn quẩn thế nào tôi vẫn ở bên Hoắc Thời Hưu.
Tôi ngang ngược vô lý nói: “Anh chả phát hiện ra không phải em gì cả.”
Hoắc Thời Hưu cúi đầu nhận lỗi: “Đều do anh quá ngốc. Bà xã, em trừng phạt anh đi.”
Hoắc Thời Hưu ngồi xổm xuống trước mặt tôi. Chân tôi nhũn ra sắp rụng rời rồi, cũng không biết pha này rốt cuộc là trừng phạt hay phần thưởng nữa.
Trong giờ làm việc, Hoắc Thời Hưu cũng ngày càng quá đáng. Tôi vào văn phòng giao tài liệu, anh nhân cơ hội biến thành con rắn quấn lấy eo tôi, cùng tôi về lại chỗ ngồi.
Tôi cúi đầu, nhìn con rắn đen đang nằm bò trên ngực mình ngủ say sưa: “Anh làm sếp mà lại lười biếng như thế đấy hả? Muốn ngủ thì vào giường trong phòng nghỉ của anh mà ngủ chứ!”
Hoắc Thời Hưu: “Anh cứ thích ngủ trên người bà xã cơ, người bà xã thơm lắm.”
Sau vài tháng yêu đương ngọt ngào với Hoắc Thời Hưu, chúng tôi đã ra mắt gia đình đối phương. Hôm tôi đưa Hoắc Thời Hưu về nhà, Giang Thiên Hạo không có ở nhà. Chú Giang kể hắn đi tìm việc không được, ngày nào cũng mượn rượu giải sầu, còn bị người ta kiện vì tội lừa tiền. Đây đúng là gieo gió gặt bão, tự mình hại mình.
Mẹ tôi rất thích Hoắc Thời Hưu, nhìn Hoắc Thời Hưu liền liên tục gật đầu, nở nụ cười hiền hậu dễ gần. Haiz, ai bảo bà cũng là người cuồng nhan sắc cơ chứ.
Thằng bạn thân của tôi cũng rất ưng Hoắc Thời Hưu, khoác vai tôi hỏi: “Kiếm đâu ra người đàn ông chất lượng thế này? Giới thiệu cho anh em một người đi!”
Tôi đắc ý nói: “Có kiếm đâu, là ông xã tự tìm tới cửa đấy chứ.”
Đẹp trai, nhiều tiền, ga lăng, ngây thơ chung tình lại còn “có hai cái”. Pha này đúng là lãi to rồi.
Dù sao thì, người ngồi trong công ty, ông xã từ trên trời rơi xuống mà!
(Toàn văn hoàn thành)