CỰU THIẾU GIA MANG BẦU TÌM ĐẾN TẬN CỬA

Ngoại Truyện: Góc Nhìn Của Tạ Vũ

Cỡ chữ:

Trước năm 27 tuổi, Tạ Vũ chỉ gặp hai chuyện khiến hắn bực bội bồn chồn, không thể tự kiểm soát được. Chuyện thứ nhất là năm lớp 11, Dư An đột nhiên tuyệt giao với hắn. Chuyện thứ hai chính là hai tháng trước, hắn bị hạ thuốc và ngủ với người khác, lại còn không biết đó là ai.

Hắn đã sớm hiểu rõ tâm tư của mình dành cho Dư An từ rất lâu rồi, cho nên sau khi chuyện thứ hai xảy ra, hắn cảm thấy bản thân mình đã bị vấy bẩn, muốn tìm Dư An nhưng lại không biết lấy thân phận gì. Những năm qua Dư An luôn trốn tránh hắn, hắn tiến lên một bước, Dư An có thể lùi lại hai bước. Điều này dẫn đến việc Tạ Vũ chỉ dám lén lút chú ý đến cậu. Hắn sai người đi thăm dò, nghe nói Dư An ra ngoài chơi rồi, cũng không biết là đi đâu.

Cho đến khi Dư An chủ động tìm đến cửa, ném cho hắn một chiếc que thử thai. Hắn không nghe rõ Dư An nói gì, chỉ nghe thấy hai chữ mang thai. Tạ Vũ cứ tưởng bạn gái của Dư An mang thai, còn tới cửa khoe khoang. Trong khoảnh khắc, dòng m.á.u toàn thân hắn như đông cứng lại.

Chỉ trong vòng vài giây ngắn ngủi, Tạ Vũ đã chuyển từ “Cái tên Dư An c.h.ế.t. tiệt này có con rồi” thành “Cũng được, sau này nếu chúng nó chia tay ly hôn, mình còn có thể nhặt được một đứa con về thừa kế gia nghiệp.” Lại không ngờ một cái suy tưởng cũng không xảy ra. Hóa ra là chính Dư An mang thai, còn mang thai con của mình. Hóa ra người ngủ với mình hai tháng trước chính là Dư An.

Biết được tin tức này, cái gai mọc khắp toàn thân khiến Tạ Vũ bứt rứt suốt hai tháng trời đã biến mất trong chốc lát, thậm chí cả người còn thư thái râm ran. Nhưng đợi khi hắn bình tĩnh lại, nhìn dáng vẻ của Dư An, dường như cậu không mấy thích hắn. Niềm vui sướng vừa dâng lên lại rớt xuống, nhưng không vội, Dư An đã dọn vào nhà rồi thì không có cơ hội đi ra nữa.

Tạ Vũ sợ mọi yếu tố bên ngoài sẽ khiến Dư An chạy mất, nên hắn chưa bao giờ nói với bên ngoài một lời nào về việc Dư An đang mang thai ở nhà. Cho đến khi hắn và Dư An ngày càng thân mật, hắn cũng nhìn thấy sự yêu thích dành cho mình trong mắt Dư An. Hắn nghĩ thời cơ cũng đến rồi, vì vậy hắn tìm vài người bạn thân thiết, nói chuyện mình muốn cầu hôn, bảo họ góp ý. Nào ngờ đâu lại rước phải kẻ xui xẻo, mở miệng ra là chỉ trỏ bình phẩm Dư An.

Tạ Vũ rất tức giận, hắn nhịn xuống không đánh người, chỉ cắt đứt hợp tác với gia đình kẻ đó, đuổi cổ hắn ta ra khỏi vòng tròn bạn bè của mình.

Bụng Dư An bắt đầu đau trước tiết Lập Đông một ngày, ngay trong ngày Lập Đông thì sinh mổ được một bé trai nặng hơn 2.6kg. Dư An đặt tên cúng cơm cho bé là Đông Đông.

Đông Đông giống hệt ba Dư An của nó, là một con thú nuốt vàng tiêu tiền không biết điểm dừng, cái gì cũng muốn thứ tốt nhất, lại còn thích những thứ lấp lánh, đặc biệt là kim cương. Đi theo ba Dư An của nó ra ngoài một chuyến, Tạ Vũ lại cảm thấy số tiền mình kiếm được vẫn còn hơi ít.

Thỉnh thoảng hai ba con còn cãi nhau vì cùng thích một viên đá lấp lánh, mặc dù cuối cùng người thua luôn là Đông Đông. Mỗi lần thua, Đông Đông sẽ mắng Dư An là “Ba thúi”. Đợi đến tối tắm xong, vì muốn ngủ chung với Dư An, Đông Đông sẽ quên sạch lời nói trước đó, ôm lấy Dư An gọi “Ba thơm”. Khiến Tạ Vũ nghiến răng nghiến lợi nhưng cũng hết cách.

Nhìn hai người sáng nay còn cãi nhau chí c.h.óe, bây giờ lại ôm nhau ngủ say sưa, Tạ Vũ khẽ mỉm cười, tung mép chăn chui vào trong. Hắn ôm lấy Dư An, lại sờ sờ Đông Đông.

Một ngày hạnh phúc lại sắp trôi qua, một ngày mai tươi đẹp cũng sắp sửa đến.

Toàn văn hoàn.

Bình luận

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!