Tôi đỡ sếp Thẩm lên ghế sofa, mở điện thoại lên. Chú bạch tuộc 2D đang nằm trên sofa, mà bên cạnh… còn có một chú thỏ đang cầm điện thoại xem.
Ai hiểu được cái cảm giác nhìn thấy chính mình trong một trò chơi nuôi thú cưng chứ?!
Hóa ra đây căn bản không phải trò chơi nuôi thú cưng gì cả, mà là camera giám sát nhà sếp Thẩm sao? Hóa ra mười mấy ngày qua, tôi lại là một thằng biến thái theo dõi nhà riêng của sếp Thẩm à?!
Sếp Thẩm mơ màng đứng dậy:
“Người hôi quá… tôi muốn đi tắm.”
Sau đó anh ấy loạng choạng đi về phía phòng tắm.
Không được, sếp Thẩm bây giờ đi tắm sẽ bị ngã mất!
Nhưng tôi vẫn chậm một bước. Anh ấy đi vào bồn tắm đứng, bật vòi hoa sen lên. Anh ấy quả nhiên say rất nặng, ngay cả quần áo cũng không thèm cởi. Nghĩ đến cảnh lát nữa phải giúp anh ấy cởi bỏ quần áo ướt nhẹp ra, mặt tôi đã đỏ bừng lên rồi.
Sếp Thẩm đang bị ướt sũng bỗng nhiên biến mất, quần áo rơi hết xuống sàn nhà. Tôi vội vàng bước tới kiểm tra, lật bộ đồ vest đen ra: Một chú bạch tuộc nhỏ màu hồng đang nằm trên mặt đất.
A! Chú bạch tuộc nhỏ ngoài đời thực còn đáng yêu gấp 10 lần hình ảnh 2D! Mềm mềm, hồng hồng, sao lại có sinh vật đáng yêu đến thế này chứ!
Hóa ra nguyên hình của sếp Thẩm không phải là rắn, thực sự là một chú bạch tuộc màu hồng!
Tôi thử đưa tay lại gần chú bạch tuộc, xúc tu của chú quấn lấy tay tôi. Tôi thuận đà bế chú lên, toàn thân chú bạch tuộc từ màu hồng chuyển sang màu đỏ rực, dùng hai chiếc xúc tu che đi khuôn mặt đang ửng đỏ của mình.
Bị anh Thỏ ôm nên xấu hổ rồi!
Mặt không cảm xúc nói rằng mình xấu hổ sao?
“Bảo bối à, anh đáng yêu quá đi mất!”
Nói xong tôi lập tức hối hận. Tôi cũng điên thật rồi, sao tôi lại có thể gọi sếp của mình là “bảo bối” chứ!
Chú bạch tuộc từ màu đỏ nhạt chuyển sang màu đỏ m.á.u, cảm giác như sắp nổ tung đến nơi rồi.
“Đáng yêu sao? Cậu không thấy bạch tuộc rất đáng sợ à?”
Tai tôi hơi đỏ lên, buột miệng nói thẳng:
“Bạch tuộc sao lại đáng sợ được chứ? Bạch tuộc nhỏ chính là loài đáng yêu nhất! Nếu sớm biết nguyên hình của sếp Thẩm là một chú bạch tuộc hồng, có khi tôi đã bị đuổi việc vì tội quấy rối sếp rồi.”
Nghe được lời khen ngợi, chú bạch tuộc chìm vào giấc ngủ sâu cùng những giấc mơ đẹp.
Còn tôi, cho đến tận lúc về đến nhà vẫn không dám tin là tôi chẳng những khen sếp Thẩm, mà lại còn gọi anh ấy là “bảo bối” nữa. Mặc dù tôi gọi chú bạch tuộc nhỏ là bảo bối, nhưng sếp Thẩm đã là một người đàn ông trưởng thành rồi, gọi như vậy thực sự quá xấu hổ.
Nhưng nguyên hình của sếp Thẩm thật sự quá dễ thương, đây là “thường tình của loài thỏ” thôi mà, đúng không?
Khoan đã!
Chú bạch tuộc nhỏ kia yêu thầm cấp dưới là anh Thỏ, nói cách khác… sếp Thẩm yêu thầm tôi!
Một khi biết được sự thật này, cảm giác không có cách nào đối mặt và tiếp xúc bình thường với anh ấy được nữa. May mà mai là cuối tuần, vẫn còn hai ngày để giảm chấn chỉnh lý tâm trạng.
Ngày hôm sau, tôi vẫn không nhịn được mà lén lút mở trò chơi nhỏ lên. Chú bạch tuộc… à không, sếp Thẩm đã thức dậy rồi. Mà chú bạch tuộc mặc áo vest lại thay đổi màu sắc từ màu hồng sang màu đỏ nhạt.
Chẳng lẽ bị ốm rồi sao? Vừa uống rượu lại vừa tắm đúng là rất dễ bị ốm.
“Bị anh Thỏ gọi là bảo bối rồi.”
“Anh Thỏ hình như rất thích nguyên hình bạch tuộc.”
“Rất nhiều người cảm thấy bạch tuộc rất đáng sợ, cho nên mình rất ít khi nói cho người khác biết nguyên hình của mình.”
“Vẫn muốn được anh Thỏ gọi là bảo bối nữa.”
“Xấu hổ quá.”
Hóa ra là xấu hổ sao? Thảo nào lại biến thành màu đỏ.
Tôi ôm lấy khuôn mặt đỏ bừng của mình. Mặc dù việc gọi đối phương là “bảo bối” thực sự rất xấu hổ, nhưng một khi biết đối phương còn xấu hổ hơn cả mình thì lại thấy… cũng bình thường. Thậm chí tôi còn muốn trêu chọc anh ấy thêm chút nữa.
Chủ nhật, sếp Thẩm lại gửi danh thiếp tài khoản của một người khác cho tôi:
“Bạch Thần, đây là trợ lý mới, sau này sẽ làm trợ thủ cho tôi. Cậu có thể hướng dẫn cậu ấy được không?”
Sếp Thẩm giờ đã là “sếp sang xịn mịn” được săn đón rồi, đương nhiên sẽ có người tranh nhau làm trợ lý cho anh ấy. Mặc dù rất nhiều Sư thư hoãn có nhiều hơn một trợ lý, nhưng thường chỉ có một trợ thủ chính. Cậu ta làm trợ thủ cho sếp Thẩm, vậy còn tôi thì sao?
Nhưng sếp Thẩm đã biết từ lâu chuyện tôi muốn xin rời đi, lúc này tuyển thêm một trợ thủ mới cũng là chuyện bình thường mà nhỉ? Anh ấy không hề nhắm vào tôi, ngược lại còn sẵn sàng cho tôi điểm cao trong bài đánh giá và viết thư giới thiệu cho tôi, đã là người có tấm lòng rất tốt rồi. Là do tôi vẫn chưa bày tỏ rõ ràng với anh ấy chuyện đi hay ở.
Nhưng trong lòng vẫn thấy rất khó chịu.
Trợ lý mới đến là một thú nhân sóc Long Miêu , cũng là một loài động vật nhỏ lông xù cực kỳ đáng yêu. Thú nhân thích thỏ thì chắc chắn cũng sẽ thích sóc Long Miêu nh