BÉ CƯNG CỦA TỔNG TÀI PHẢN DIỆN

Chương 2: Ngôi Nhà Mới Vui Nhộn

Cỡ chữ:

Khương Mạt Nghiêu đưa tôi về nhà. Cánh cửa biệt thự vừa mở he hé, sáu cục bông rực rỡ đã tranh nhau chen chúc ùa ra.

“Gâu! Meo!” Ba chú c.h.ó và ba chú mèo ngay lập tức bao vây lấy anh không kẽ hở. Tôi rụt lại trong vòng tay anh, thấy một chú c.h.ó chăn cừu xinh đẹp đang dùng chiếc mũi ướt át ngửi ngửi bàn chân trần của tôi.

“Thiết Chùy, lùi lại.” Khương Mạt Nghiêu dùng đầu gối nhẹ nhàng huých nó ra. Trời ạ, anh ấy lại đang nói chuyện rất nghiêm túc với nó. “Không được, thằng nhóc này vẫn chưa tiêm vắc-xin. Cắn mày một cái rồi mắc bệnh dại thì làm sao?”

Bình luận: “Cười c.h.ế.t. tao, rốt cuộc ai mới là c.h.ó vậy? Anh ấy lại sợ Thiết Chùy bị lây bệnh.” “Đây là người chủ tuyệt vời gì thế này, phản diện thích động vật nhỏ thì có thể xấu xa đến mức nào chứ?”

Tôi chưa kịp nhìn rõ hai chú c.h.ó bị chen lấn phía sau, Khương Mạt Nghiêu đã dùng một tay xốc tôi lên cao hơn một chút. Anh dùng tay còn lại lùa bầy trẻ lông lá:

“Môi Cầu, Cờ Lê, đưa bọn chúng về.”

Chú mèo đen tên Môi Cầu kêu meo một tiếng đầy miễn cưỡng. Còn chú mèo béo ú màu vàng trắng kia thế mà lại thực sự dùng đầu ủn những con c.h.ó mèo khác đi vào trong. Tôi không nhịn được mà cười khanh khách.

Lúc này, một vị quản gia tóc hoa râm vội vã chạy ra đón, đôi mắt phía sau cặp kính dày cộp trừng lên tròn xoe.

“Tiên sinh, đây là…”

“Tôi thắng mang về.” Khương Mạt Nghiêu mặt không đổi sắc nói, xách cổ áo tôi nhét vào tay quản gia Lão Châu. “Chú tắm rửa sạch sẽ cho nó trước, rồi đưa đi tiêm đủ các mũi vắc-xin.” Anh cau mày liếc nhìn Thiết Chùy đang điên cuồng vẫy đuôi: “Đừng để lây bệnh cho bọn chúng.”

Lão Châu tay chân luống cuống đỡ lấy tôi, biểu cảm cường điệu: “Đứa bé này sao lại hơi giống…”

“Chú cũng thấy giống Môi Cầu đúng không?”

Lão Châu nghẹn lời: “Không phải, tiên sinh, ý tôi là, lẽ nào đứa bé này không phải của cậu?”

Khương Mạt Nghiêu không thể tin nổi trừng to mắt: “Tôi đẻ ra có thể xấu thế này sao? Rõ ràng là rất đáng yêu, xấu ở chỗ nào chứ?”

Lão Châu nhỏ giọng lầm bầm, trước khi lên tầng hai, Khương Mạt Nghiêu lườm ông ấy một cái lạnh nhạt.

“Lão Châu, đây là con trai của Lâm Quốc Vĩ. Hắn ta thua đỏ mắt, cầm đứa bé này định lật kèo chỗ tôi. May mà đứa trẻ này không giống bố nó. Cái mặt của bố nó, tôi đạp đại một phát xuống đất cũng đẹp hơn hắn.”

Lão Châu thở dài, chuyển giao tôi cho bảo mẫu Dì Trương. Khi nhìn thấy tôi, mắt Dì Trương tròn xoe, tay chùi đi chùi lại vào tạp dề rồi mới đỡ lấy.

“Đây… đây… đây… Lão Châu, đây không phải là của tiên sinh sao?” Giọng dì đột nhiên đè xuống cực thấp, nhưng đôi mắt lại sáng rực đến dọa người.

Lão Châu nặng nề lắc đầu: “Đừng nghĩ nữa, hỏi tiên sinh rồi, thật đáng tiếc. Là con trai của Lâm Quốc Vĩ, tiên sinh thắng trên bàn bạc mang về.”

“Ôi chao, tạo nghiệp mà!” Dì Trương ôm chầm lấy tôi vào lòng. Tôi ngửi thấy trên người dì có mùi bánh mì. Thơm quá, thèm ăn quá. “Thằng bé mọng nước thế này, nhưng sao mày ngài càng nhìn càng giống tiên sinh hồi nhỏ vậy? Tiên sinh hồi nhỏ mắt cũng to thế này, mũi cũng cao, còn miệng nữa… Chỉ là cái tóc này sao giống bị sét đánh vậy?”

Dì ấy ấn ấn xuống, nhưng tóc không xẹp xuống. Lão Châu ho sụ sụ một tiếng: “Nước tắm chắc xả xong rồi đấy.”

Bình luận cuộn liên tục: “Dì Trương hễ thấy nhóc tì đẹp là lại tưởng con của phản diện haha.” “Tiểu Mãn lượng tóc khủng thật!”

Tôi được Dì Trương bế vào phòng tắm mịt mù hơi sương. Dì vừa thử nhiệt độ nước vừa tiếp tục thì thầm với Lão Châu.

“Cậu Diệp Lăng tối nay sẽ qua phải không? Tiên sinh lại sắp không vui rồi. Mỗi lần cậu Diệp Lăng qua đây, luôn nói những lời tiên sinh không thích nghe. Rõ ràng là đã đính hôn, sao lại cứ như kẻ thù vậy.”

“Ít bàn tán chuyện của chủ nhà thôi.” Lão Châu ngoài miệng nói vậy nhưng không nhịn được mà tiếp lời: “Tối qua tiên sinh nhận được điện thoại liền đi ngay, lúc về cà vạt còn xộc xệch. Có khi hai người họ ở bên ngoài tình cảm đang tốt lắm.”

Lão Châu ra khỏi phòng tắm đứng ở cửa, hai người cách một cánh cửa bắt đầu buôn dưa lê. Tay xoa bọt xà phòng cho tôi của Dì Trương đột nhiên dừng lại:

“Thật sao? Thế thì ngày tiên sinh nhà chúng ta dẫn nam chủ nhân mới về cũng không còn xa nữa.”

Bình luận: “Phụt hahaha, bọn họ tưởng Khương Mạt Nghiêu đi hẹn hò với Diệp Lăng, thực ra là đi hốt ổ của đối thủ đó! Phản diện là nhân vật m.á.u mặt trong hắc đạo, bình thường không ai dám động vào anh ấy đâu, động vào là bị chôn dưới đất hết rồi. Cà vạt xộc xệch là do lúc đánh nhau bị kéo đấy!”

Bình luận trôi hơi nhanh, giọng đọc còn nhanh hơn. Tôi còn chưa kịp nghe rõ, đột nhiên bị Dì Trương xoay người lại kỳ lưng. Thủ pháp của dì điêu luyện y như đang gọt khoai tây vậy. Dáng vẻ nhe răng trợn mắt của tôi làm dì ấy phải bật cười.

Bình luận

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!