Không lâu sau cái lần nhận quảng cáo thuốc chuột kia, tôi thực sự nhận được quảng cáo, là từ một cửa hàng quần áo nam không được đứng đắn cho lắm.
[Tôi: Tôi mặc cái này không hay lắm đâu, cảm giác không ai thích xem.]
[Ông chủ: Làm sao có thể chứ, trang phục của chúng tôi đều có nhóm đối tượng khách hàng đặc thù, chắc chắn có người thích.]
Vốn dĩ tôi không muốn nhận, nhưng ông ta trả nhiều tiền quá. Tôi lén la lén lút nhận bưu kiện bọc đen được mã hóa mang về, mở ra xem, quần áo bên trong cũng không tính là quá hở hang, nhưng cứ kỳ kỳ, còn có vài sợi dây xích màu vàng màu bạc, không biết là đeo ở eo hay ở đâu.
Tôi chọn một chiếc áo sát nách màu trắng tinh, chỗ ngực là một lớp ren mờ ảo, còn có thêu hình thánh giá tinh xảo. Bên dưới phối với một chiếc quần đùi hơi phồng lên giống như váy, kết hợp thêm đôi tất dây kẹp màu trắng vừa vặn, viền tất cũng là một vòng ren trắng.
Người trong gương giống như biến thành một người khác. Bề ngoài thì ngây thơ trong sáng, nhưng dường như lại không phải vậy, tổng thể mang một vẻ đẹp q.u.ỷ dị. Thật kỳ lạ, không giống con gái, nhưng cũng chẳng có vẻ nam tính của con trai.
Tôi chụp một bức ảnh gửi cho con cáo Bạch Liệt:
[Tôi: Tối nay tôi mặc cái này cậu thấy sao?]
[Bạch Liệt: Cậu lại muốn đổi đường đua nữa à? Đây là đường đua gì vậy, không phải khoe dáng sao? Không vấn đề gì, cậu cũng khá hợp với cách ăn mặc này đấy. Nhớ tắt tin nhắn riêng từ trước đi nhé, cẩn thận bị bọn đàn ông bạo hành gia đình đấy.]
Tôi hiểu nửa vời. Trước hôm livestream một ngày, tôi đăng một video báo trước nội dung livestream tối nay.
[Bình luận: Tiểu Miêu muốn tìm bạn trai rồi sao? Tôi xin tự tiến cử lên chiếu!]
[Bình luận: Tiểu Miêu nhìn tôi này, cuối cùng cũng thấy phong cách ăn mặc của chàng trai bình thường rồi, tìm vợ jpg.]
Phần bình luận phát triển theo hướng mà tôi không tài nào hiểu nổi, tin nhắn riêng chưa kịp tắt, những thứ hiểu được và không hiểu được đều chướng mắt vô cùng. Thì ra bọn họ cho rằng tôi là gay, hơn nữa còn là bot. Tôi không phủ nhận mình thích con trai, mặc dù phần cứng không đủ, nhưng dựa vào đâu mà tôi phải làm kẻ nằm dưới?
Ngày xưa tên chủ thứ ba còn bắt tôi làm top đấy, dù tôi chẳng làm cái gì cả.
Tối nay livestream, tôi sẽ thể hiện hùng phong!
Sau khi mở sóng, tôi cố ý hạ thấp giọng: “Bộ quần áo tôi đang mặc này là của hãng thời trang Triple X, mọi người thích thì có thể ghé qua ủng hộ.”
[Bình luận: Streamer Tiểu Miêu, cậu vô cùng hợp với kiểu quần áo này, đặc biệt xinh đẹp trong sáng, đánh cắp trái tim của vô số mãnh top, mệt mỏi mệt mỏi…]
[Bình luận: Tôi xem video của cậu mà đồ vật đó sắp mọc ra luôn rồi, thích quá…]
[Bình luận: Đại ca Phong Cảnh thích kiểu của Tiểu Miêu thế này cơ à, mặt dễ thương, nói chuyện thì nghiêm túc đoan chính nhưng quần áo mặc lại hoàn toàn trái ngược, câu người trong vô hình.]
Vừa hay, bên cạnh hiển thị: “Phong Cảnh Đẹp Nhất” đã vào phòng livestream.
[Phong Cảnh Đẹp Nhất: Bộ quần áo hôm nay rất hợp với bảo bối (mỉm cười).]
Tôi chìm đắm trong tiếng khen ngợi của mọi người mà hoan hỉ, đánh mất chính mình. Thể hiện hùng phong cái gì chứ, làm một mỹ nam dịu dàng cũng không tồi. Thế là tối nay tôi càng ra sức ưỡn eo lắc hông hơn. Ông chủ Phong Cảnh vẫn ra tay hào phóng như mọi khi, cũng lại là một phen chứng kiến đủ loại hiệu ứng quà tặng.
Sau khi tắt livestream, tôi nhớ ra mình đã tắt tin nhắn riêng, thế là tôi cẩn thận mở tin nhắn lên, hỏi ông chủ lớn có thể kết bạn WeChat không.
[Phong Cảnh Đẹp Nhất: Bảo bối định liên lạc riêng với fan sao? (mỉm cười)]
[Tôi: Không phải không phải, bởi vì dạo này có rất nhiều người gửi cho em những tin nhắn kỳ lạ, em định tắt tin nhắn riêng đi QWQ.]
[Phong Cảnh Đẹp Nhất: Ra là vậy. Bảo bối xinh đẹp thế này ở bên ngoài thật sự rất nguy hiểm đấy. Vậy… bảo bối có thêm cách liên lạc của fan nào khác không?]
[Tôi: Chỉ có anh là ngoại lệ, em sẽ không dễ dàng kết bạn với người khác đâu.]
[Phong Cảnh Đẹp Nhất: Thì ra anh đặc biệt đến vậy (mỉm cười).]
Sau khi kết bạn với ông chủ lớn, anh ta vẫn rất ít nói. Ngoài những lời cảm ơn hằng ngày và những khoản chuyển tiền lạnh lẽo, chúng tôi hiếm khi nói chuyện gì khác.
Cáo biết chuyện thì không thể tin nổi, hỏi tôi: “Anh ta chưa từng yêu cầu cậu cái gì à? Vậy anh ta mưu đồ gì chứ?”
Tôi nhấp một ngụm trà bạc hà, lắc đầu: “Không biết, hơn nữa anh ta còn mở tính năng thanh toán hộ cho tôi, nhưng tôi không dám dùng. Ngộ nhỡ đến lúc đó anh ta bắt tôi trả lại thì làm sao?”
“Với cái mức tiêu dùng đó của cậu, tôi thấy cậu có tiêu bao nhiêu thì thẻ của anh ta cũng chẳng vơi đi nổi số lẻ đâu.” Bạch Liệt vỗ trán, lớn tiếng hỏi tôi: “Tại sao anh ta lại mở tính năng thanh toán hộ cho cậu?”
Tôi bị tiếng hét của cậu ta làm giật mình, ngơ ngác đáp: “Không biết, anh ta gửi một lời mời, bảo tôi bấm đồng ý là được. Đúng rồi, hôm nay tôi ra ngoài chơi với cậu, không thể nấu cơm cho Mạnh Thế Cảnh được. Để tôi mở ứng dụng đặt đồ ăn đặt cho hắn một bữa thịnh soạn, kẻo hắn bị đói, nhân tiện dùng thử cái tính năng thanh toán hộ này. Cậu nói xem, ông chủ lớn chắc sẽ không để ý đâu nhỉ?”
Đặt hàng thành công, Bạch Liệt nhìn tôi như nhìn thấy ma: “Cậu nói chủ của cậu tên là gì?”
“Hắn tên là Mạnh Thế Cảnh.”
Giây tiếp theo, điện thoại kêu “tít tít” hai tiếng. Là tin nhắn của ông chủ lớn:
“Để anh đoán xem, bảo bối dùng tiền của anh mua đồ cho ai thế nhỉ?”
Sống lưng tôi ớn lạnh, đuôi mèo thò ra, bất an quét qua quét lại phía sau.
“Bạch Liệt, sao anh ta biết tôi dùng tiền của anh ta mua đồ cho người khác? Tôi cũng chưa nói là suất ăn ngoài đó đặt cho Mạnh Thế Cảnh mà.”
“Liệu có khả năng Phong Cảnh Đẹp Nhất chính là Mạnh Thế Cảnh không?” Cáo nhàn nhã nói, “Giang Miểu, cậu tưởng trên trời dễ rơi xuống một ông chủ lớn như vậy lắm sao? Lại còn là kiểu không mong cầu gì nữa. Làm gì có chuyện đó!”
“Mạnh Thế Cảnh nghèo như vậy, làm sao có tiền tặng quà cho tôi?”
“Hắn có chính miệng nói với cậu là hắn rất nghèo không? Cậu đã từng thấy số dư thẻ ngân hàng của hắn chưa?”
Hình như là chưa, chỉ thấy mỗi tin nhắn đòi nợ.
“Cậu tự về nhà hỏi cho rõ đi.”