MEO MEO: CHỦ CỦA MÌNH, THÌ MÌNH TỰ NUÔI THÔI!

Chương 7: Hạnh phúc viên mãn

Cỡ chữ:

Tôi không bao giờ mặc lại những bộ quần áo đó để livestream nữa, trong các video đăng tải, tôi cũng không làm “nam bồ tát” hào phóng nữa. Mạnh Thế Cảnh nói hắn không thích có quá nhiều người nhìn ngắm tôi.

“Trước đây tôi cứ nghĩ cứ tặng thật nhiều quà cho em, bắt em nhảy không ngừng, em mệt rồi sẽ bỏ cuộc.”

Tôi “bốp” một tiếng đấm vào ngực hắn: “Tôi không biết cái tên nhà anh nghĩ gì nữa, tôi ra sức như vậy chỉ là muốn giúp anh thôi, anh lại muốn làm tôi mệt c.h.ế.t..”

Mạnh Thế Cảnh không nói gì, chỉ thâm tình nhìn tôi.

“Thôi được rồi, vậy chỉ mặc cho một mình anh xem thôi.” Tôi hờ hững nói, lôi từ dưới gầm giường ra cái túi đựng quần áo, bày từng chiếc từng chiếc lên giường. Có cái tôi mặc vài lần rồi giặt sạch gấp gọn, có cái còn chưa mở nilon, cũng không biết là kiểu dáng gì. Thực ra tôi cũng không thích mấy bộ quần áo này lắm, mặc dù chúng mặc trên người tôi đúng là đẹp thật.

Mạnh Thế Cảnh khó nhận ra mà liếm môi một cái, ánh mắt dịu dàng thâm tình không để lộ chút sơ hở nào. Hắn quét mắt qua từng bộ một, cuối cùng, ngón tay khều lên một món đồ ít vải đến đáng thương, có lẽ nên gọi là một mảnh vải mới đúng.

“Tôi muốn xem bộ này, được không?”

“Á á, cái gì đây? Sao tôi không nhớ là có bộ đồ như thế này?” Mặt trước toàn là lỗ, mặt sau thì hở nguyên cái lưng, chỗ mông cũng khoét một cái lỗ không hiểu để làm gì, thế này thì che được cái gì chứ?

“Không muốn thì thôi vậy, hay là em chọn đi.” Mạnh Thế Cảnh hạ thấp giọng, từ từ đặt mảnh vải đó xuống, trong lòng thầm đếm 3, 2, 1.

“Mặc được, anh đợi chút, để tôi xem mặc vào kiểu gì.” Để Mạnh Thế Cảnh đau lòng là việc tôi không làm được.

“Tôi còn muốn xem đuôi và tai cơ, bảo bối có đồng ý không?”

“Thôi được rồi, chỉ xem đuôi và tai thôi đấy nhé.” Thấy Mạnh Thế Cảnh lại vui vẻ cầm bộ đồ lên, tôi chạy vào nhà vệ sinh thay. Nhìn chằm chằm vào gương, tôi im lặng đến chấn động. Đây là bộ đồ mà ông chủ tiệm quần áo kia gửi đến phải không? Nhìn ngang nhìn dọc đều không đứng đắn, mảnh vải trắng rách rưới mặc trên người cứ như giấu đầu hở đuôi, gió lùa khắp nơi. Nhưng cái lỗ đằng sau này lại vừa vặn để tôi thò đuôi ra ngoài.

Tôi đẩy cửa từ từ bước đến trước mặt Mạnh Thế Cảnh, ánh mắt láo liên không ngừng. “Xong rồi, anh thấy thế nào?”

Mạnh Thế Cảnh nheo mắt nhìn tôi, khi chạm đến chiếc đuôi sau lưng tôi, một cảm xúc mãnh liệt nào đó dâng lên nơi đáy mắt hắn.

Trời đất quay cuồng, tôi bị hắn nhấc bổng vác lên vai.

“Giang Miểu, em ngốc thật đấy.”

Trên giường, Mạnh Thế Cảnh đè lên tôi, giọng nói khàn khàn khó tả: “Anh định làm gì? Nói là chỉ xem thôi mà, đâu có bảo làm chuyện này.” Tôi yếu ớt kéo tay hắn đang xoa nắn gốc đuôi tôi ra.

“Tôi cũng không nói là không làm mà.”

Bị xoa nắn gốc đuôi cả một đêm, tai cũng bị ngậm cắn, “Bảo bối, em quên rồi sao? Tôi đã nói tôi bị nghiện hít mèo mà.”

Nhưng mà hít mèo cũng không phải kiểu này chứ!

Ngày hôm sau, tôi xoa xoa cái eo đau nhức rời giường, khập khiễng chạy đi vệ sinh. Nửa ngày, tôi muốn khóc. Run rẩy lấy điện thoại ra tra cứu: “Con trai không đi tiểu được thì làm sao?”

Đã bảo là tôi không làm được rồi, sao Mạnh Thế Cảnh không chịu tin chứ? Bây giờ thì hay rồi, tôi hỏng thật rồi.

Điện thoại bị người ta rút ra từ phía sau, Mạnh Thế Cảnh giống như một kẻ biến thái, vẻ mặt thỏa mãn, tiện tay đỡ lấy tôi. “Xin lỗi Tiểu Miểu, lần sau tôi sẽ chú ý.”

Lúc trước làm gì cơ chứ, lúc tôi bảo dừng thì lại giả điếc! Tôi không nhịn nổi nữa, kéo quần lên đẩy hắn ra bước nhanh ra ngoài.

Nhưng chỉ qua một bữa cơm, chúng tôi lại làm hòa.

Tôi nhớ ra tối qua Bạch Liệt còn hỏi tôi thế nào rồi, nhưng bận trên giường quá chưa kịp trả lời cậu ta.

[Tôi: Cáo, tôi và Mạnh Thế Cảnh ở bên nhau rồi.]

[Bạch Liệt: Ờ.]

[Tôi: Mạnh Thế Cảnh bảo anh ấy thích tôi, bảo tôi làm vợ anh ấy.]

[Bạch Liệt: Được rồi. May mà Mạnh Thế Cảnh không chê cậu ngốc.]

[Tôi: Cậu có ý gì? Mạnh Thế Cảnh nói tôi không hề ngốc.]

[Bạch Liệt: Không có gì. Chào cô vợ ngốc của Mạnh Thế Cảnh.]

Qua một tháng, chúng tôi chuyển nhà. Tổ ấm mới là một căn hộ cao cấp diện tích lớn, rất gần nơi tôi làm việc.

Đúng vậy, tôi có công việc mới rồi, làm bếp trưởng trong một nhà hàng 5 sao. Vốn dĩ ông chủ không đồng ý, nhưng tôi đã nỗ lực thuyết phục ông ấy cho tôi một cơ hội, cuối cùng tôi đã ở lại thành công.

Mạnh Thế Cảnh cũng lười giả vờ khiêm tốn rồi. Bố hắn có lẽ cũng phát hiện ra con trai mình đã qua cái tuổi cắt thẻ ngân hàng là lại khóc lóc về tìm bố tìm mẹ, đành để con trai tự do phát triển. Dù sao thì cũng làm hòa rồi.

Dịp năm mới tôi cùng Mạnh Thế Cảnh về nhà hắn, mẹ hắn siêu thích tôi, hơn nữa còn rất có hứng thú với việc nấu ăn. Chúng tôi trò chuyện quên trời quên đất. Cuối cùng bà còn kéo tay tôi, nhét cho tôi một phong bao lì xì dày cộp. “Năm mới, mẹ hy vọng con và Thế Cảnh tiếp tục hạnh phúc.”

Còn về cái tài khoản mạng xã hội kia của tôi, đã được tôi quản lý thành một tài khoản cặp đôi rồi. Mạnh Thế Cảnh cứ nằng nặc bắt tôi cho hắn một danh phận, nếu không hắn lại diễn cái bộ dạng vô dục vô cầu, sống dở c.h.ế.t. dở.

Tôi đã nghiên cứu cẩn thận N cái video công khai tình cảm của người khác, chọn đăng một bức ảnh mười ngón tay đan chặt với Mạnh Thế Cảnh.

Dòng trạng thái: “Người tuyệt vời nhất đang ở bên cạnh.”

[Bình luận: Tiểu Miêu tìm được bạn trai rồi! Nhưng tại sao không phải là tôi?]

[Bình luận: Bàn tay này đẹp thật đó, Tiểu Miêu ăn uống ngon nghẻ thế này phải sống thật lâu bên nhau nhé! 99 nha!]

[Bình luận: Hóng cập nhật cuộc sống hằng ngày của cặp đôi.]

[Bình luận: Thực ra tôi sớm đã nhìn ra Tiểu Miêu là người đàng hoàng, chắc là gặp chuyện gì bất đắc dĩ mới phải livestream thôi. Bây giờ có nửa kia rồi, hy vọng Tiểu Miêu có thể làm những gì mình muốn nha.]

Trong một biển bình luận chúc phúc, có một nickname bình thường nhưng quen mắt.

[Phong Cảnh Đẹp Nhất: Bảo bối sẽ mãi mãi hạnh phúc.]

(Hết toàn văn)

 

Bình luận

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!