Mấy ngày nay, tính khí của Lục Vân Chinh ngày càng tồi tệ. Nghe nói là do cậu vợ ở nhà cả ngày làm ầm ĩ. Cách hắn giải quyết mâu thuẫn này là phớt lờ, tiếp tục rủ đám hồ bằng cẩu hữu chúng tôi tụ tập uống rượu. Hơi rượu bên ngoài có thể làm tê liệt sự phiền não mang từ nhà đến. Đây chính là cách sống của những gã tồi này.
Phòng bao ở quán bar lúc nào cũng ngập trong ánh đèn mờ ảo, đám con nhà giàu chơi rất bạo. Lần nào trong phòng bao cũng có một đám con trai xinh đẹp ở đây tiếp rượu. Tôi luôn không thể hòa nhập được vào bầu không khí này, thế là ngồi ở chiếc sofa xa nhất. Thực ra tôi không thích không khí như vậy, có lúc cũng khó mà hiểu nổi làm sao Lục Vân Chinh lại nỡ bỏ cậu vợ xinh đẹp ở nhà để ra đây chơi bời linh tinh.
Nhưng tôi đang cố gắng thấu hiểu. Nửa đời trước của tôi chỉ là một người thật thà xuất thân từ nông thôn, mãi sau này gia đình gặp may trúng quả đậm nên kiếm được nhiều tiền. Cả nhà tôi bỗng chốc trở thành những kẻ trọc phú nổi tiếng nhất ở đây. Với cái dáng vẻ không não, không chỉ số thông minh, không địa vị của nhà tôi, vốn dĩ cũng chẳng thể chen chân vào được cái vòng tròn thượng lưu này. May mà chúng tôi có tiền, rất nhiều tiền. Bố mẹ luôn chê tôi suốt ngày vừa ngốc vừa vụng, có tiền rồi mà tiêu cũng không biết cách, suốt ngày trưng ra bộ dạng hèn nhát. Thế là ép tôi phải trà trộn vào cái hội này, để học hỏi xem đám con nhà giàu sống qua ngày như thế nào.
Người trong hội này đối với tôi đều giữ cái vẻ hờ hững. Nhưng đa số những người ở đây cũng chỉ là đám công tử bột chẳng biết làm gì, tiêu tiền như nước, hơi tí gây chuyện là bị phụ huynh khóa thẻ. Đến cuối tháng, khi mọi người đều kẹt tiền, thì tác dụng của kẻ ngốc bị lợi dụng là tôi đây liền được thể hiện. Có tiền mua tiên cũng được, mỗi lần thanh toán, mọi người đều gọi tôi là “anh em tốt”. Với kỳ vọng của bố mẹ, tôi cũng chấp nhận danh xưng này.
Thế nên, tôi suốt ngày bị ép phải ngồi trong cái quán bar ồn ào này, nghe những người bên cạnh gào thét như q.u.ỷ khóc thần gào. Tôi tựa lưng vào sofa, không thể hòa mình vào được cái chốn hoan lạc của họ. Trong đầu luôn nhớ về từng cử chỉ điệu bộ của Thẩm Dĩ Độ mấy ngày trước, khiến tôi mấy ngày nay luôn nhung nhớ không yên. Không được, đây là vợ của anh em tốt của tôi, cậu ấy còn chưa ly hôn, như vậy không hay cho lắm. Nhưng tôi thật sự rất thích mà!
Tâm trạng rối bời lúc này đang lan tỏa trong lồng ngực, khiến tôi vô cùng khó chịu. May mà những người trong phòng bao chẳng ai đoái hoài đến tôi. Cho đến lúc sắp thanh toán, Lục Vân Chinh mới chợt nhớ ra con người tôi. Hắn đi đến bên cạnh ghế sofa của tôi, khoác vai tôi tỏ vẻ thân thiết như anh em tốt:
“Anh em, hôm nay sao trông rầu rĩ thế, đang nghĩ gì vậy?”
Tôi bần thần, trong đầu lại hiện lên cái chạm ấm áp kia. Ngước mắt lên lại nhìn thấy khuôn mặt này của Lục Vân Chinh, trong lòng chỉ cảm thấy càng thêm chán nản. Thật buồn, tại sao vợ của hắn lại không phải là vợ của tôi chứ. Thế là tôi thành thật trả lời:
“Vợ của tôi bị người khác lấy mất rồi.”
Lục Vân Chinh bị câu nói của tôi làm cho nghẹn họng, suýt chút nữa phun ngụm rượu ra ngoài. Sau đó không nhịn được cười phá lên bên cạnh tôi.
“Cậu cướp lại không phải là xong sao!”
Cách tư duy của mấy thiếu gia nhà giàu quả nhiên là thẳng thắn. Tôi suy nghĩ một chút, cứ cảm thấy làm vậy không hay cho lắm.
“Nhưng mà cậu ấy có chồng rồi.”
Người anh em tốt vẫn giữ cái vẻ mặt hoàn toàn không bận tâm đó, câu trả lời thậm chí có chút qua loa:
“Có thể bị cậu cướp đi, chứng tỏ quan hệ vợ chồng vốn dĩ cũng chẳng tốt đẹp gì. Quan hệ vợ chồng đã nát bét đến mức này rồi, chứng tỏ đáng lẽ phải tan vỡ từ lâu rồi. Cậu làm vậy là đang giúp họ giải thoát cho nhau đấy. Đừng nghĩ ngợi lung tung nữa, chúng ta chuẩn bị đi thôi.”
Một câu nói của Lục Vân Chinh khiến tôi như bừng tỉnh ngộ. Tôi gật đầu, cả người đều vui sướng đến phát rồ. Mừng rỡ hớn hở chủ động giành phần thanh toán cho họ, còn không quên mua thêm mấy chai rượu đắt tiền tặng bọn họ. Đám người phía sau đều dùng ánh mắt như nhìn một thằng ngốc để nhìn tôi. Nhưng tôi chẳng hề bận tâm, trong lòng chỉ tràn ngập niềm vui. Coi như uống rượu mừng cưới sớm vậy. Hi hi, vui quá đi mất.