Thang máy tới, cửa mở ra, bên trong không có ai. Tôi bước vào, Thẩm Yến Thanh đi theo sau, nhấn nút tầng hầm B2. Cửa thang máy từ từ khép lại, trong không gian chật hẹp chỉ còn lại hai người chúng tôi. Cậu ấy không nhìn tôi, ánh mắt rơi vào bảng số của thang máy, tư thế đoan chính như đang đứng nghiêm trong quân đội. Ánh đèn từ đỉnh đầu hắt xuống, bao trùm cả người cậu ấy trong một tầng quầng sáng trắng lạnh lẽo.
“Thẩm Yến Thanh.” Tôi tựa vào vách thang máy, chợt mở miệng.
“Vâng.” Cậu ấy quay đầu lại, trong đôi mắt màu hổ phách sâu thẳm phản chiếu hình bóng của tôi, sạch sẽ và đầy kiềm chế.
Bình luận lướt qua trước mắt: “Á á, ánh mắt cậu ấy nhìn nam chính tuyệt đối không trong sáng! Các chị em chuẩn bị đi, nam phụ sắp gây chuyện rồi, sau đó bị nữ chính phát hiện, báo cho nam chính để nam chính đề phòng.”
Tôi híp mắt. Gây chuyện sao?
Bình luận lại làm mới: “Thẩm Yến Thanh, mi đừng gây chuyện nữa, mi đè luôn đi! Mọi người đều là người trưởng thành mà!” “Lầu trên đừng chèo thuyền nữa, nam chính là của nữ chính thơm ngát mềm mại của chúng ta. Có mỗi tôi thấy nữ chính làm việc không đúng sao? Cà phê nóng như vậy hất lên người nam chính, bạn thân tổ chức sinh nhật cô ta không ở trong đó, bưng cà phê ra ngoài làm gì?” “Đúng đúng đúng, chỉ có mình lầu trên thấy không đúng thôi.”
Tôi nhìn chằm chằm vào dòng bình luận đó một lúc, rồi chậm rãi mỉm cười. Thẩm Yến Thanh có lẽ chưa từng thấy tôi cười kiểu này, ánh mắt cậu ấy hơi chớp động một chút, ngay sau đó lại khôi phục dáng vẻ lạnh nhạt thường ngày.
“Lục tổng, ngài đang cười gì vậy?”
“Thẩm Yến Thanh, cậu theo tôi mấy năm rồi?” Tôi không trả lời, chỉ thong thả thu hồi ánh mắt, âm lượng không lớn, mang theo chút lười biếng.
“Ba năm linh hai tháng.”
“Hơn ba năm rồi.” Tôi gật đầu, “Vậy cậu có chuyện gì giấu tôi không?”
Trong thang máy im lặng tĩnh mịch. Thẩm Yến Thanh rũ mắt xuống, hàng mi dài hơi run rẩy, yết hầu cậu ấy trượt lên xuống, những ngón tay giấu trong ống tay áo âm thầm siết chặt rồi lại buông ra. Cậu ấy mấp máy môi, giọng trầm hơn bình thường nửa tông: “Ý Lục tổng là về phương diện nào?”
Tôi không hỏi gặng thêm. Thang máy đến tầng B2, cửa mở ra, cậu ấy đi ra trước, kéo cửa xe cho tôi. Động tác trôi chảy nhịp nhàng, không soi ra được khuyết điểm nào. Tôi cúi người ngồi vào trong xe, qua cửa kính nhìn cậu ấy ngồi vào ghế phụ lái, thắt dây an toàn, góc nghiêng khuôn mặt vẫn lạnh lùng và xa cách như cũ.
Điện thoại rung một cái, là tin nhắn của Thẩm Yến Thanh gửi tới: “Lục tổng, lịch trình ngày mai có cần điều chỉnh không? Sáng 9 giờ họp dự án sáp nhập, chiều 2 giờ gặp Trương tổng của Vạn Khoa, tối 7 giờ có một bữa tiệc từ thiện.”
Tôi gõ vài chữ gửi đi: “Tiệc tối cậu không cần đi theo, về nghỉ ngơi đi.”
Tin nhắn gửi đi, bên kia hiển thị đã đọc, nhưng qua một lúc lâu mới trả lời đúng một chữ: “Vâng.”
Chỉ một chữ, tôi nhìn chằm chằm vào chữ “Vâng” đó hồi lâu, bỗng nhiên có chút tò mò. Người có thể che giấu mọi thứ một cách hoàn hảo này, người có thể làm mọi việc trơn tru dễ dàng này, tại sao lại thích tôi? Danh tiếng trước kia của tôi không tốt lắm, là một nhị thế tổ thích tiêu xài hoang phí.
Ánh đèn thành phố bên ngoài cửa sổ xe từng ngọn từng ngọn lùi về phía sau. Ánh sáng lúc sáng lúc tối in trên góc nghiêng của cậu ấy. Màn hình điện thoại của cậu ấy vẫn sáng, hộp thoại dừng lại ở giao diện trò chuyện của hai chúng tôi. Cậu ấy đã gõ một đoạn rất dài, rồi lại xóa từng chữ từng chữ một. Tôi thấy cậu ấy xóa đi xóa lại ba lần, cuối cùng úp điện thoại lên đùi, ngoảnh đầu đi nhìn cảnh đường phố đang lùi nhanh ngoài cửa sổ.
Khóe mắt cậu ấy có nước mắt. Giọt nước mắt trong không gian tối tăm của xe gần như không thể thấy được, nhưng thị lực của tôi rất tốt, tôi nhìn thấy vô cùng rõ ràng.
Bình luận lại lướt qua: “Trời ơi, một thằng đàn ông to xác mà khóc thút thít cũng đáng thương thật. Nam chính thì chẳng nhớ mình đã từng giúp cậu ấy, cậu ấy thì lại luôn ghi nhớ.” “Khoan đã, lầu trên nói về nữ chính mới nhắc tôi nhớ, anh trai của Dạ Vãn Vãn sắp xuất hiện rồi đúng không? Kẻ đó mới là tên điên thực sự, vừa xuất hiện đã suýt chút nữa hành hạ thư ký c.h.ế.t. luôn.”
Dạ Vãn Vãn chính là người phụ nữ lúc nãy sao? Anh trai của cô ta? Tôi tựa vào lưng ghế, đưa tay day day thái dương. Lượng thông tin tối nay hơi lớn. Nhưng những thứ đó đều là chuyện của sau này, bây giờ quan trọng nhất là một việc khác.
Tôi ngoảnh đầu nhìn sang Thẩm Yến Thanh ở ghế phụ lái. Cậu ấy đã nén nước mắt xuống, khôi phục lại dáng vẻ lạnh nhạt xa cách đó, lưng thẳng tắp, giống như lúc nào cũng sẵn sàng ứng phó với bất kỳ chỉ thị công việc nào của tôi. Chiếc áo khoác tây trang của tôi được cậu ấy gấp gọn gàng phẳng phiu đặt trên đùi, khuy tay áo đã được cất vào túi trong. Ngay cả cổ tay áo bị cà phê làm bẩn của tôi, cậu ấy cũng đã dùng khăn giấy ướt lau qua rồi. Mọi việc đều làm rất chu toàn tỉ mỉ, chu toàn đến mức không giống như chỉ đang làm tròn bổn phận của một thư ký.
Khi xe rẽ vào con đường dẫn đến nhà tôi, tôi bỗng lên tiếng: “Thẩm Yến Thanh.”
Cậu ấy quay đầu lại, đôi mắt màu hổ phách sâu thẳm dưới ánh đèn đường lúc sáng lúc tối sáng rực lên như chứa đầy những mảnh sao vỡ, nhưng giọng điệu vẫn giữ vẻ lạnh nhạt công sự: “Lục tổng có gì sai bảo?”
“Không có gì.” Tôi nhìn vào mắt cậu ấy và mỉm cười, “Bữa tiệc từ thiện ngày mai, cậu đi cùng tôi.”
Cậu ấy khựng lại. Khoảnh khắc khựng lại đó rất ngắn, ngắn đến mức nếu không cố ý quan sát thì căn bản sẽ không chú ý thấy. Nhưng tôi biết cậu ấy đã khựng lại, bởi vì nhịp thở của cậu ấy thay đổi, trở nên dồn dập, rồi nhanh c.h.óng khôi phục lại bình thường.
“Vâng.” Giọng cậu ấy phẳng lặng không chút gợn sóng, “Cần tôi chuẩn bị những gì?”
“Không cần.” Tôi mở cửa xe bước xuống, cúi người nhìn cậu ấy qua cửa kính, mang theo ý cười: “Mặc đẹp một chút là được.”
Đèn trong xe vẫn chưa tắt, ánh sáng màu cam bao phủ lên người cậu ấy. Tôi thấy vành tai cậu ấy đỏ ửng lên. Thật đẹp.
Cậu ấy mấp máy môi, cuối cùng chỉ nói được một câu: “Chúc Lục tổng ngủ ngon.”
Cửa xe đóng lại, xe từ từ lăn bánh rời đi. Tôi đứng dưới ánh đèn đường, nhìn chiếc xe đó biến mất khỏi tầm mắt.
Bình luận vẫn đang nhảy: “Người đàn ông này đáng sợ quá, yêu thầm 3 năm trời mà không để ai phát hiện ra.”
Không phải không phát hiện, mà là Lục tổng trước đây căn bản chưa từng nghĩ đến phương diện đó, được chứ? “Tiệc tối ngày mai? Tiệc tối ngày mai anh trai Dạ Vãn Vãn cũng ở đó, cảnh báo cảnh chạm trán nảy lửa!”
Tôi nhét điện thoại lại vào túi, xoay người bước vào nhà. Áo hỏng, mu bàn tay bị phỏng đỏ, mọi thứ tối nay đều tồi tệ, nhưng tâm trạng của tôi lại cực kỳ tốt. Sau khi kết hôn, chúng tôi đi hưởng tuần trăng mật ở đâu thì tốt nhỉ?