RÀNG BUỘC CỦA TÌNH YÊU

Chương 4: Sự chia cắt

Cỡ chữ:

Về đến nhà, Tề Tụng vào bếp trước, làm cho tôi hai món ăn thanh đạm. Tôi cũng thực sự đói đến mức không còn chút sức lực, ăn một lúc hết bát cơm to. Cậu lại nhìn tôi uống thuốc xong, mới đi dọn đống quần áo rách rưới của tôi. Cậu đích thân gấp gọn từng bộ quần áo của tôi, cất vào tủ của cậu. Tôi ngồi bên mép giường, nhìn trong góc tủ có đặt một chiếc áo khoác gió. Màu đen, hoàn toàn không hợp với phong cách ăn mặc của cậu. Tôi bỗng nhớ ra đó là áo khoác của tôi. Lúc đi vội vã năm đó, nhiều đồ đạc một là tôi không mang theo, hai là ném thẳng vào thùng rác bên ngoài. Một chiếc áo mà cậu đã giữ lại suốt 5 năm. Nghĩ đến điều gì đó, mũi tôi hơi cay cay.

Tề Tụng thấy tôi cứ nhìn chằm chằm chiếc áo, khóe mắt chân mày đến cả từng sợi tóc đều toát lên vẻ tủi thân, không nói gì. Tôi hít hít mũi:

“Chiếc áo này tôi mua mất 300 tệ đấy, thật hối hận vì không mang theo.”

Biểu cảm thanh đạm của Tề Tụng rạn nứt, cậu nghiến răng:

“Em vốn không nên trông cậy vào việc anh có thể thốt ra được lời nào hay ho.”

Trong thuốc cảm có thành phần an thần, tôi buồn ngủ đến díp cả mắt. Tôi cụp mắt leo lên giường đi ngủ, mặc kệ những lời này, thích nghe thì nghe không nghe thì thôi. Phía sau tôi trằn trọc một hồi, đệm lún xuống tạo thành một vết lõm. Tề Tụng tắt đèn lên giường, ôm lấy eo kéo tôi vào lòng. Toàn thân tôi cứng đờ. Tôi vẫn đang ốm.

Tề Tụng hôn lên tai tôi:

“Em không động vào anh, đợi anh khỏi bệnh chúng ta còn nhiều thời gian.”

Vẫn là lúc mới gặp cậu thì đáng yêu hơn. Tề Tụng của bây giờ, đúng là một con sói đuôi to lộ nguyên hình.

Nửa đêm tôi khát nước tỉnh dậy, mơ mơ màng màng đứng lên đi tìm nước. Tôi cứ ngỡ là nhà mình nên mò mẫm mở cửa, một trận gió thổi qua làm tôi tỉnh hẳn. Nơi vốn là phòng bếp nhà tôi thì lại là ban công nhà Tề Tụng. Phía sau có một hơi nóng áp tới, Tề Tụng ôm chầm lấy tôi, “rầm” một tiếng đóng sầm cửa ban công lại, ngay sau đó bên tai vang lên giọng nói run rẩy của Tề Tụng:

“Anh làm gì vậy? Để bỏ trốn mà anh còn muốn nhảy lầu sao?”

“Tôi… tôi chỉ dậy uống ngụm nước.” Tôi khàn giọng nói, “Nhảy lầu gì chứ, ngã nát bét như quả dưa hấu thối ấy, kẻ hèn nhát mới nhảy lầu.”

Cơn gió ban nãy thổi làm tôi hắt hơi liên tiếp ba bốn cái. Tề Tụng bật đèn đầu giường, nhét tôi vào chăn rồi sờ trán tôi. Tôi hất tay cậu ra:

“Tôi khát rồi, đi rót cho tôi cốc nước.”

Cậu ta tự chuốc vạ vào thân đòi hầu hạ tôi, tôi không có lý do gì để không sai bảo cậu ta. Nhờ ánh đèn vàng ấm áp, Tề Tụng nhìn tôi một hồi lâu mới đứng dậy đi rót nước cho tôi. Tôi nhìn bóng lưng của Tề Tụng mà không khỏi nhíu mày. Vừa rồi cậu ấy đang sợ hãi. Nỗi sợ hãi toát ra từ tận trong xương tủy, vô cùng bất thường. Cậu ấy sợ tôi rời đi, sợ đến mức khiến tim tôi thắt lại vì đau đớn. Tôi thừa nhận mình kém cỏi, tên khốn nhỏ này ban đầu lừa tôi như vậy, tôi vẫn sẽ vô thức đau lòng vì cậu ấy. Ai bảo lúc trước khi ở bên cạnh tôi, sự ỷ lại không chút e dè của cậu ấy đã nắm thóp tôi gắt gao đến vậy.

Bố mẹ tôi mất sớm, tôi ra đời bươn chải từ khi còn nhỏ. Tôi không có gì cả, gặp được Tề Tụng, tôi cứ nghĩ trên đời này rốt cuộc cũng có thứ thuộc về mình. Nhưng đến cuối cùng cậu lại lừa tôi. Tôi chẳng qua chỉ là cái cớ để cậu trốn tránh gia đình. Làm lại từ đầu, Tề Tụng có thả bao nhiêu thính tôi cũng sẽ không bao giờ cắn câu nữa. Tôi tự đấm một cú vào ngực mình, mạnh mẽ lên đồ đỉnh cấp này!

Ban ngày ngủ nguyên một ngày, sau khi tỉnh dậy tôi không sao chợp mắt được nữa. Lật người, tôi bắt gặp ánh mắt vẫn đang mở trừng trừng của Tề Tụng. Cậu cũng không ngờ tôi lại đột ngột quay người, có chút ngẩn ra. Tôi giật mình:

“Nửa đêm không ngủ, chờ đi đánh sói à?”

Tề Tụng vùi mặt vào hõm cổ tôi, rầu rĩ cất giọng nghèn nghẹt:

“Đoàn ca, trong lòng em không yên, em sợ đây là giấc mơ, mộng tỉnh rồi anh sẽ không còn ở đây nữa.”

“Không ở đây là sao, tôi chỉ bị cảm xoàng thôi không c.h.ế.t. được, cậu bớt phiền phức đi, mau ngủ.” Tôi thật muốn bẻ đôi viên thuốc cảm có thuốc ngủ kia nhét vào mồm cậu ta.

Tề Tụng thở dài:

“Không ở đây cũng không sao, em sẽ tìm được anh.”

Tề Tụng không lên tiếng nữa, hơi thở dần trở nên đều đặn. Tôi chằm chằm nhìn vào khoảng không vô định. Người thì có thể tìm được, nhưng trái tim đã đánh mất từ năm năm trước thì phải tìm như thế nào đây? Chính tôi còn không tìm lại được, nói gì đến Tề Tụng.

Tề Tụng vì để chăm sóc tôi nên cũng không đến công ty, làm việc trực tiếp tại nhà. Tôi chán nản cuộn mình trên sô pha xem phim. Chán quá thì đi vào phòng làm việc của Tề Tụng tìm hai cuốn sách để đọc. Ánh sáng từ màn hình máy tính phản chiếu lên mặt cậu ấy, dáng vẻ tập trung toàn lực của Tề Tụng rất thu hút người khác. Tôi nhìn không nhịn được mà mất tập trung. Cho đến khi đôi môi mím chặt kia cong lên tạo thành một nụ cười, tôi mới vội vàng dời ánh mắt.

Tề Tụng ngẩng đầu lên khỏi máy tính. Cậu tháo kính ra, xoa xoa mi tâm:

“Xin lỗi anh, dạo này công ty hơi bận, không có thời gian ở bên anh. Đợi xem xong hợp đồng này, toàn bộ thời gian còn lại của em hôm nay đều là của anh.”

Tôi vuốt tóc hai cái để xua tan sự gượng gạo, tùy tiện rút một cuốn sách ngồi xuống sô pha, nói:

“Công việc quan trọng, tôi cũng đâu phải chuyện đại sự gì.”

Sách toàn bằng tiếng nước ngoài, tôi một chữ bẻ đôi cũng không biết. Lật qua lật lại xem cái bìa suýt rách cả ra. Tề Tụng nhìn tôi, đột nhiên bật cười:

“Em kiếm đống tiền này là để dùng lấy anh đấy.”

Cuốn sách trên tay tôi suýt bay thẳng vào mặt cậu:

“Tên nhóc thối này, nói bậy bạ gì thế?”

Ánh mắt Tề Tụng thoáng qua nét nhạt nhòa:

“Có thể anh không cần, nhưng em ích kỷ muốn dành tặng anh những gì tốt đẹp nhất.” Cậu nhìn tôi rất lâu, thấp giọng hỏi tôi, “Đoàn Dã, anh hy vọng em trở thành một người như thế nào?”

Tôi sững người trước câu hỏi của cậu. Tôi chỉ hy vọng cậu bình an vui vẻ. Lời này suýt tuột khỏi miệng, khiến lưỡi tôi líu cả lại, vội vàng đổi lời:

“Tôi chỉ hy vọng cậu có thể thả tôi đi.”

Tề Tụng cười hơi gượng gạo:

“Xin lỗi anh, chuyện này em không làm được. Em không phải là một người yêu tốt, luôn làm anh thất vọng.”

Tôi mở miệng, cuối cùng chọn cách im lặng. Dù thế nào, người cùng chúng tôi đi hết quãng đời còn lại cũng không nên là nhau. Cậu có con đường riêng phải đi, và tôi cũng có số mệnh của mình. Để cậu sớm nghĩ thông suốt, đối với tôi và cậu đều là chuyện tốt.

Dưới mắt Tề Tụng có quầng thâm nhạt nhòa. Buổi tối cậu ngủ không ngon, đôi khi tôi nửa đêm thức dậy uống nước, luôn thấy cậu ngồi trong phòng khách, không biết đang suy nghĩ điều gì. Đêm hôm đó, cậu vừa rời giường tôi liền tỉnh. Tôi nhìn thấy cậu lấy ra một lọ thuốc từ trong ngăn kéo phòng khách, đăm đăm nhìn lọ thuốc hồi lâu, cậu uống hai viên, quay đầu lại nhìn thấy tôi, trong mắt cậu thoảng qua một tia hoảng loạn cực nhanh.

“Làm ồn đến anh à?” Cậu cực nhanh che giấu cảm xúc của mình, cười nhẹ nói: “Dạo này công việc bận rộn quá, hơi mất ngủ, uống chút thuốc hỗ trợ giấc ngủ để ngủ ngon hơn.”

Tôi bán tín bán nghi gật đầu về phòng đi ngủ. Nằm trên giường, Tề Tụng ôm tôi, thì thầm vào tai tôi:

“Đoàn ca, đừng bỏ rơi em.”

Tôi nắm chặt tay, nhắm mắt đáp:

“Tôi ít học, nghe không hiểu, còn phiền tôi ngủ là tôi ra phòng khách ngủ đấy.”

Tề Tụng không nói nữa, chỉ có vòng tay ôm tôi càng siết chặt.

Bình luận

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!