Buổi tối, Hứa Húc không về phòng ngủ của mình, mà rất bình thản theo tôi vào phòng ngủ, cùng tôi nằm trên một chiếc giường.
Đầu anh ta còn tựa vào hõm vai tôi:
“Chủ nhân, như vậy không hợp quy củ.”
“Không có gì là không hợp quy củ.” Hứa Húc xoay người ôm lấy tôi, nói: “Trước đây chúng ta đều như thế này.”
Cơ thể tôi cứng đờ, mặc cho anh ta ôm mà không đáp lại.
“Trước đây em sẽ chủ động ôm anh.” Hứa Húc vùi đầu vào vai tôi, chậm rãi cọ cọ.
“Đây là hành vi bị động, không thể tự chủ tạo ra.”
“Vậy anh ra lệnh cho em bây giờ hãy hôn anh.” Hứa Húc chằm chằm nhìn tôi, mang theo mệnh lệnh gần như cố chấp.
Hệ thống nhận được mệnh lệnh, tôi đáp một tiếng: “Vâng, thưa chủ nhân.”
Trong bóng tối, tôi từ từ tiến lại gần Hứa Húc, đặt một nụ hôn nhẹ lên môi đối phương.
Ngay khi tôi chuẩn bị lui về, Hứa Húc lại kéo mạnh tôi lại.
Giây tiếp theo, anh ta giữ chặt lấy gáy tôi, hơi thở đi trước một bước ập xuống.
Mọi sự kìm nén trong khoảnh khắc này hoàn toàn mất kiểm soát, lực đạo mang theo sự nặng nề không cho phép từ chối, đến cả hơi thở cũng nóng rực đến run rẩy.
Suốt quá trình, mọi bước đều thuận theo ý của Hứa Húc.
Đến bước cuối cùng, tôi vẫn chưa kịp phản ứng, ngơ ngẩn nhìn trần nhà, không hiểu cỗ cơ thể này đã nhớ ra điều gì.
Dần dần, viền mắt tôi đỏ ửng.
Hứa Húc dừng lại, như đã tỉnh táo hơn chút ít.
Anh ta ôm tôi vào lòng hôn dỗ dành:
“Nhiễm Nhiễm, em sao thế?”
Tôi lắc đầu, cũng không biết vì sao nước mắt không kiềm chế được mà cứ thế tuôn rơi.
Hứa Húc hoảng hốt, ôm chặt tôi vào lòng:
“Nhiễm Nhiễm, xin lỗi em! Có phải vừa rồi anh làm em sợ không? Anh không muốn làm tổn thương em, anh chỉ là quá nhớ em… Em ngủ đi, anh không trêu em nữa.”
Tôi “ừm” một tiếng, ngủ thiếp đi trong vòng tay Hứa Húc.
Tôi – một kẻ chưa từng nằm mơ – đêm đó lại mơ một giấc mơ.
Tôi mơ thấy Hứa Húc và Trần Dã thuở nhỏ, hai người họ ở bên nhau trò chuyện trên trời dưới biển, còn tôi chỉ có thể cô đơn trốn ở phía sau.
Mỗi khi tôi muốn tiến lại gần Hứa Húc, Hứa Húc sẽ lạnh lùng nói một câu:
“Từ nay về sau, tôi không cho phép cậu bước đến gần cậu ấy nửa bước! Cũng không được phép có những ảo tưởng viển vông về cậu ấy!”
Tôi thấy Hứa Húc từng bước lui về phía sau, bộc lộ sự căm ghét sâu sắc đối với tôi.
Cậu ấy luôn rất ghét tôi, điều này tôi biết rõ.
Cậu ấy vì Trần Dã mà có thể không cần tôi, điểm này tôi cũng biết rõ.
Trong một đêm, đèn đỏ trong cơ thể tôi nhấp nháy vài lần.
Mãi đến ban ngày, suy nghĩ của tôi mới dần dần trở lại.
Tôi sờ sờ khóe mắt, lại phát hiện mình là một người nhân bản mà cũng biết khóc.
Có phải có chút nực cười không?
Tôi lau khô nước mắt ở khóe mắt, tiếp tục xem như không có chuyện gì mà bước xuống giường.
Tôi coi vài giọt nước mắt rơi lại kia như việc chương trình bị trục trặc.
Trong một khoảng thời gian rất dài, Hứa Húc không đến công ty nữa, cũng không cho phép tôi ra ngoài.
Đối phương luôn hỏi tôi có cảm thấy nhàm chán không, nhưng mỗi lần đi ra ngoài lại không cho phép tôi rời xa anh ta nửa bước.
Bởi vì ở lâu một chút anh ta sẽ tỏ ra vô cùng lo lắng, nắm tay tôi rất đau:
“Bên ngoài nguy hiểm lắm Nhiễm Nhiễm, chúng ta về nhà được không? Nếu chán, lần sau chúng ta… chúng ta chọn thời gian khác ra ngoài.”
Tôi là người máy, đương nhiên sẽ không cảm thấy nhàm chán.
Nhưng anh ta là một con người thực sự, vì sao suốt ngày ở bên cạnh tôi mà lại không cảm thấy tẻ nhạt?
Tôi gật đầu mặc cho anh ta cố chấp kìm kẹp tôi cùng trở về căn biệt thự cũ.
Sau khi về nhà, Hứa Húc dường như thở phào nhẹ nhõm, rồi lại che giấu một cách hoàn hảo không tì vết.
Anh ta sợ tôi không vui, nói với tôi rất nhiều lợi ích của việc ở nhà, sau đó tùy tay mở phim cho tôi xem, còn phân phó trợ lý mang đến cho tôi rất nhiều món đồ mới lạ trong những năm qua.
Còn anh ta thì ngồi ngay bên cạnh tôi làm việc.
Đó chính là phương thức thư giãn mà anh ta nói.
Hứa Húc dường như quá mệt mỏi, không biết từ lúc nào đã gục lên đùi tôi yên lặng nghỉ ngơi.
Giữa chừng tôi muốn đi giải quyết nhu cầu sinh lý một chút, cũng không gỡ nổi đôi tay Hứa Húc đang ôm quanh eo tôi.
Tôi lặng lẽ nhìn anh ta, sau đó mạnh tay lật anh ta ra.
Hứa Húc giây tiếp theo liền giật mình tỉnh giấc, theo bản năng tóm lấy tay tôi:
“Nhiễm Nhiễm em đi đâu?”
“Đi vệ sinh.”
Hứa Húc sau khi tôi rời đi, ánh mắt vẫn luôn dõi theo tôi, cho đến khi tôi quay lại vị trí ngồi ngay ngắn, anh ta mới tiếp tục dồn tâm trí vào công việc.
Sau đợt làm việc cường độ cao, đêm đó Hứa Húc lên cơn sốt cao.
Trong lúc mê man, anh ta vẫn nắm chặt lấy cánh tay tôi, không cho phép tôi rời đi.
Chỉ cần tôi có hành động muốn rời đi, anh ta liền nhíu mày, vẫn hệt như hồi còn nhỏ.
Nhưng tôi bây giờ đã không còn tâm tính như trước kia nữa.
Tôi xoa dịu cảm xúc của Hứa Húc xong, liền tháo rời cánh tay của mình ra mặc cho đối phương nắm lấy, sau đó bước nhanh xuống lầu, nằm vào khoang dinh dưỡng của người nhân bản để phục hồi năng lượng.
Ban ngày, Hứa Húc bật mạnh cửa phòng tôi.
Anh ta đi chân trần gấp gáp chạy xuống lầu, nhìn thấy tôi đang nằm yên ổn trong khoang chức năng, cảm xúc mới hơi bình tĩnh lại:
“Nhiễm Nhiễm…”
“Chủ nhân, xin hãy trả lại tay phải cho tôi.”
Lúc này Hứa Húc mới tỉnh táo lại, nhận ra mình vẫn luôn cầm cánh tay của tôi.
“Tại sao không ở trong phòng nghỉ ngơi?” Thần sắc Hứa Húc có chút lạc lõng.
“Không có sự cho phép của ngài, người nhân bản không được tự ý ở lại phòng của chủ nhân.”
“Nhưng em không phải người ngoài, em là người yêu của anh, không phải sao?”
“Chủ nhân, trong chương trình chưa từng thiết lập hệ thống đó.”
“Lại là hệ thống! Bây giờ em chỉ biết có thế thôi sao?”
Hứa Húc không có ý định tranh cãi, anh ta sải bước tiến lại, vươn tay ôm chặt lấy tôi, cuối cùng cùng tôi nằm vào trong khoang dinh dưỡng, yên bình chìm vào giấc ngủ.
Hứa Húc hiện tại vẫn chưa hạ sốt.
Trong cơn mê sảng, anh ta vẫn cố chấp nói một câu:
“Không sao… sau này anh sẽ đi tìm em.”