ANH EM TỐT TRÓI NHAU KIỂU NÀY SAO

CHƯƠNG 2: TẮM CHUNG VÀ NHỮNG LỜI ĐÙA TAI HẠI

Cỡ chữ:

Sắp xếp lại cảm xúc rồi xoay người, tôi giật bắn mình khi thấy một bóng người cao lớn đã đứng phía sau từ lúc nào.

Tôi nhíu mày:

“Trình Phi Bằng, cậu làm cái gì ở đây?”

Trình Phi Bằng là đội trưởng của đội bóng rổ vừa để thua đội Tần Phong trong trận đấu ngày hôm nay, ở trường hắn ta cũng có chút danh tiếng. Nghe đồn đời sống tư nhân của tên này rất hỗn loạn. Hắn ta đeo khuyên tai, ngoại hình tuy đẹp trai nhưng lúc nào cũng toát ra một tia âm u, tà tứ.

Mùi thuốc lá trộn lẫn với hơi rượu phả thẳng vào mặt tôi. Tôi nghiêng đầu sang một bên, khẽ ho khan hai tiếng vì sặc, nhận ra kẻ đến không có ý tốt.

Tôi lách người định rời đi, lại bị hắn ta nắm chặt lấy cổ tay, ép sát vào bồn rửa mặt.

Ngón tay hắn ta lướt qua cằm tôi, đôi mắt hơi nheo lại:

“Đẹp thật đấy.”

Tôi hất tay hắn ta ra, lạnh lùng nói:

“Tránh ra.”

Trình Phi Bằng cũng không giận:

“Tề Ngôn, tôi biết cậu với tôi là cùng một loại người. Giấu giếm Tần Phong chắc vất vả lắm nhỉ? Cứ lủi thủi theo sau mông nó thì có ích lợi gì? Nó sẽ chẳng bao giờ thích đàn ông đâu. Hay là cậu theo tôi đi, tôi rất nhiều kinh nghiệm, lại biết cách dỗ dành người khác. Một cậu con trai xinh đẹp như cậu, vốn dĩ nên ở bên cạnh một kẻ biết thưởng thức cậu mới đúng…”

Hắn ta còn chưa nói hết câu đã bị một bàn tay xách cổ áo giật mạnh ra sau.

Sắc mặt Tần Phong lạnh đến đáng sợ, giọng nói như ngâm trong băng giá hầm hập của mùa đông tháng Chạp:

“Mày đang làm cái trò gì với Ngôn Ngôn nhà tao đấy?”

Trái tim đang treo lơ lửng của tôi rốt cuộc cũng hạ xuống. Nếu chỉ có một mình, việc tôi có thể đánh lại một tên dân thể thao như Trình Phi Bằng hay không vẫn là ẩn số.

Tần Phong nhìn tôi từ trên xuống dưới một lượt, xác nhận tôi không bị thương mới dịu giọng nói:

“Đi vệ sinh cả năm phút đồng hồ không thấy về, quả nhiên là bị rác rưởi quấn lấy rồi.”

Trình Phi Bằng bị hắn kéo loạng choạng, ánh mắt âm u quét qua Tần Phong, sau đó lại nhìn sang tay tôi, cười một cách đầy ẩn ý.

Hắn ta chỉnh lại cổ áo, khi đi ngang qua người chúng tôi liền bỏ lại một câu:

“Cứ suy nghĩ kỹ đi nhé.”

Tần Phong nghe vậy lập tức cảnh giác, che chắn tôi ở phía sau:

“Suy nghĩ cha mày ấy! Không nghĩ ngợi gì hết, cút!”

Đợi người đi khuất rồi, Tần Phong mới dùng ánh mắt không tán thành nhìn tôi:

“Sau này gặp phải mấy chuyện thế này, mày cứ hét thật to tên tao lên.”

Tôi phì cười:

“Cậu là thú triệu hồi đấy à? Gọi một tiếng là bay đến được chắc?”

Tần Phong gật đầu một cách đầy nghiêm túc, trông vô cùng trịnh trọng:

“Ai mà chẳng biết chúng ta như hình với bóng. Mày gọi tao, chắc chắn tao sẽ nghe thấy.”

Tôi quay người bước đi:

“Không gọi đâu, trẻ trâu c.h.ế.t. đi được.”

Tần Phong bước từng bước sát sạt theo sau tôi:

“So với an toàn tính mạng của mày thì trẻ trâu có là cái thá gì! Thế gọi tao đến rồi thì sao nữa?”

“Đánh nó!” Hắn trả lời không chút do dự, ánh mắt nghiêm túc như đang thề độc.

Trái tim tôi bỗng chốc mềm nhũn ra.

Sau buổi liên hoan, cuộc sống của chúng tôi lại trở về nhịp điệu quen thuộc.

Sinh nhật của Tần Phong sắp đến rồi. Tôi đang suy nghĩ xem nên tặng hắn món quà gì. Mặc dù hắn nói tặng cái gì cũng được, nhưng tôi vẫn muốn trong khả năng của mình, dành những điều tốt đẹp nhất cho hắn.

Ghi chép vài danh sách quà tặng dự phòng vào điện thoại, tôi gập máy tính xách tay lại.

Tần Phong đang làm ra vẻ học bài ở bên cạnh nghe thấy tiếng động liền ngẩng phắt đầu lên. Đôi khi tôi thực sự bái phục cái thính giác loài c.h.ó này của hắn.

Vì ở thư viện phải giữ trật tự không được nói chuyện, hắn bèn dùng điện thoại nhắn tin cho tôi:

[Không học nữa, về ký túc xá thôi.]

[Ừ, tôi cũng đang muốn đi tắm.]

[Tắm chung đi!]

Ngón tay tôi khẽ khựng lại trên màn hình: [Không quen tắm chung với người khác.]

Giống như bị kích hoạt từ khóa nhạy cảm nào đó, ngón tay Tần Phong gõ phím nhanh đến mức để lại tàn ảnh:

[Người khác?? Ai là người khác?!]

Hắn gửi kèm một biểu tượng chú c.h.ó há miệng gầm gừ: [Tề Ngôn Ngôn, cho mày một cơ hội nói lại lần nữa. Cảnh báo tự sát đấy!]

Kể từ khi nhận ra tâm ý của chính mình, tôi luôn tìm cách né tránh những tình huống nhạy cảm thế này. Cộng thêm phòng ký túc xá vốn có phòng tắm riêng, tôi thực sự chưa từng tắm chung với bất kỳ ai.

Tôi mấp máy môi không thành tiếng: Về phòng rồi nói.

Vừa bước vào ký túc xá, Tần Phong đã lao tới khoác tay lên cổ tôi:

“Ai là người khác hả Tề Ngôn Ngôn?”

Tôi gạt cánh tay nặng trịch của hắn xuống:

“Trừ cậu ra thì những người còn lại đều là người khác, được chưa? Hài lòng chưa?”

Hắn hừ nhẹ một tiếng bằng mũi:

“Thế còn nghe được.”

Tần Phong huýt sáo, cởi phăng chiếc áo thun ra, để lộ lồng ngực săn chắc vô cùng quyến rũ. Thần thái của hắn ẩn chứa sự hưng phấn:

“Tề Ngôn Ngôn, mau cởi đi! Hai đứa mình còn chưa tắm chung với nhau bao giờ đâu đấy.”

“Khoan đã…” Tôi khó nhọc dời tầm mắt khỏi cơ ngực vạm vỡ của hắn, ấp úng nói: “Thôi bỏ đi, tôi thực sự không quen.”

Tần Phong lúc này chẳng khác nào một chú c.h.ó săn lớn đang khích động, hắn đẩy mạnh tôi ngã xuống giường, tự tay bắt đầu lột quần áo của tôi:

“Khách sáo cái gì hả Tề Ngôn Ngôn? Mày đi hỏi mấy cặp anh em tốt nhà người ta xem, có ai mà chưa từng thẳng thắn đối diện, trần trụi gặp nhau chưa? Lề mề cái gì, mau cởi!”

“Ấy, từ từ đã! Để tôi tự làm!”

Hai đứa chúng tôi vật lộn một trận trên giường làm ga trải giường rối tung rối mù. Cởi được mỗi cái áo trên mà tôi đã thở hồng hộc.

Đến khi “trần trụi gặp nhau” thật rồi, Tần Phong ngược lại bỗng dưng im bặt.

Tôi chống cùi chỏ, đầu tóc rối bù nằm trên giường trừng mắt nhìn hắn:

“Đã bảo để tôi tự làm rồi mà, làm giường tôi rối tung hết lên đây này.”

Tần Phong lại bắt đầu nhìn chằm chằm một chỗ, ánh mắt dại ra.

Tôi giơ tay quơ quơ trước mặt hắn:

“Ngẩn người ra đó làm gì?”

Hắn giật bắn mình nhảy dựng lên khỏi người tôi, ánh mắt bay lung tung khắp nơi:

“Tề Ngôn Ngôn… mày trắng thật đấy. À không, ý tao là mày không tắm người cũng thơm lắm… Không không không không! Ý tao là hay là chúng ta ai tắm phần người nấy đi! Phòng tắm nhỏ quá, không chứa nổi hai thằng con trai to xác đâu!”

Tôi tức đến bật cười.

Tôi đã phải tự làm công tác tư tưởng cho bản thân lâu như vậy, cuối cùng kẻ hèn nhát rút lui lại chính là hắn.

Tục ngữ có câu vạn sự khởi đầu nan. Cởi được áo trên rồi thì cảm giác xấu hổ trong tôi cũng bay biến đi đâu mất.

Tôi thản nhiên cởi luôn quần ngay trước mặt hắn, vắt khăn tắm lên cổ:

“Vậy tôi tắm trước đây. Người toàn mồ hôi, dính ngứa khó chịu c.h.ế.t. đi được.”

Tần Phong bịt mũi, giọng rầu rầu nói:

“Mày tắm trước đi, tắm trước đi. Tao nhớ ra hình như tao hết sữa tắm rồi, tao đi mua chai mới đã.”

“Mũi cậu làm sao thế?”

“Không sao, muốn hắt hơi thôi.”

Hắn vội vã vớ lấy chiếc áo mặc vào người, tất tả chạy biến đi, đến cả điện thoại cũng quên không mang theo.

Tôi bước vào phòng tắm, nhìn chai sữa tắm của hắn vẫn còn đầy hơn một nửa, lại còn là mùi cam chanh giống hệt chai của tôi – với lý do mỹ miều là “anh em tốt thì phải dùng chung một mùi hương”.

Nhớ nhầm cái gì chứ? Chẳng phải vẫn còn đầy ắp ở đây sao?

Tối muộn Tần Phong mới mồ hôi nhễ nhại trở về ký túc xá.

Tôi đã tắm rửa sạch sẽ chui vào trong chăn, tựa lưng vào gối, trước mặt đặt một chiếc bàn gấp nhỏ. Trên màn hình máy tính là bản kế hoạch tôi đang làm dở.

Tôi trêu chọc hắn:

“Cậu sang tận châu Âu mua sữa tắm đấy à?”

Tần Phong lúc này đã khôi phục vẻ bình thường. Hắn chui tót vào phòng tắm:

“Đừng có châm chọc tao nữa. Tề Ngôn Ngôn, tiếp tục đánh chữ của mày đi!”

Ký túc xá của chúng tôi là phòng đôi.

Trong chốc lát, trong phòng chỉ còn lại tiếng lạch cạch gõ phím của tôi và tiếng nước chảy ào ào trong phòng tắm.

Gõ được một lúc, suy nghĩ của tôi lại bay bổng lơ lửng vào bên trong.

Trước đây không phải chưa từng thấy bộ dạng trần nửa thân trên của Tần Phong. Nhưng cùng với việc ngày càng thích hắn nhiều hơn, lực hấp dẫn từ cơ thể hắn đối với tôi cũng ngày một mạnh mẽ.

Tôi vội vàng uống một ngụm nước để làm dịu cổ họng đang khô khốc, gắng gượng dồn sự chú ý trở lại màn hình máy tính.

Nửa tiếng sau, Tần Phong mang theo cả người đầy hơi nước bước ra, nửa thân dưới quấn một chiếc khăn tắm màu trắng.

Những giọt nước lăn dài qua từng đường nét cơ bắp rõ ràng, hoàn hảo, chảy xuống vùng tuyệt mật không thể miêu tả.

Tiếng máy sấy tóc vù vù vang lên.

Trong lòng tôi bắt đầu niệm thần chú: Sắc tức thị không, không tức thị sắc. Hắn là trai thẳng, hắn là trai thẳng, hắn là trai thẳng…

Sấy tóc xong, tên trai thẳng kia liền chui thẳng vào ổ chăn của tôi!

“Vãi…”

Tần Phong vòng tay ôm lấy eo tôi, gác một bên đùi to lớn lên chân tôi, giống như một con trăn lớn quấn lấy tôi chặt cứng không kẽ hở:

“Buồn ngủ quá Tề Ngôn Ngôn… Đừng xem nữa, ngủ đi.”

Tôi gấp chiếc bàn nhỏ lại:

“Này anh Tần, giường của anh ở phía đối diện kia kìa.”

“Tao biết mà! Nhưng tao cứ thích ngủ ở đây đấy. Làm gì có cặp anh em tốt nào chưa từng ngủ chung một chăn chứ? Mày chê tao à? Trước đây hai đứa mình chẳng từng ngủ chung rồi là gì?”

Tôi lỡ lời:

“Đó là vì lúc đó tôi vẫn chưa…”

Tôi vội vàng phanh gấp lại.

“Chưa cái gì?”

Tôi nhắm mắt chấp nhận số phận, lựa chọn chịu đựng thứ hạnh phúc đầy đau khổ này:

“Không có gì, ngủ đi.”

Nằm xuống rồi, tôi lại tiếp tục tẩy não chính mình thêm vài lần nữa: Hắn là trai thẳng…

Nghĩ ngợi xem rốt cuộc nên tặng hắn món quà sinh nhật gì, cứ thế mơ mơ màng màng tôi ngủ thiếp đi lúc nào không hay.

Tự nhiên tôi cũng không hề biết rằng, có một gã trai thẳng nào đó đã mở to mắt nhìn tôi chằm chằm suốt cả một đêm.

Bình luận

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!