Những lúc vận khí không tốt thì kiểu gì cũng đụng phải kẻ đáng ghét.
Trình Phi Bằng đang ôm ấp một nam sinh nhỏ nhắn vừa đi ra từ khu ký túc xá. Khóe mắt cậu nam sinh kia vẫn còn hơi ửng đỏ, đôi môi trông có vẻ hơi sưng, mặc một chiếc áo trễ vai, nét xuân tình trên mặt vẫn chưa hoàn toàn phai nhạt.
Nhìn thấy chúng tôi, Trình Phi Bằng huýt sáo một tiếng cợt nhã.
Ánh mắt cậu nam sinh kia liên tục liếc nhìn Tần Phong, sau đó lại chuyển dời tầm mắt lên người tôi.
Sắc mặt Tần Phong lập tức trầm xuống. Hắn dùng một tay kéo tôi lại, tay kia bịt kín mắt tôi:
“Tề Ngôn Ngôn, toàn là thứ bẩn thỉu, chúng ta không nhìn.”
Tôi gạt tay hắn ra, bất lực nói:
“Tần Phong, cậu che thế này tôi đi bộ làm sao được?”
Hắn dẫn tôi bước nhanh hơn:
“Thế thì chúng ta đi lẹ lên.”
Nhưng cố tình lại có kẻ không có mắt nhìn, Trình Phi Bằng bước tới chắn ngay trước mặt tôi, coi Tần Phong như không tồn tại:
“Tề Ngôn, cậu đã suy nghĩ kỹ chưa?”
Biểu cảm trên mặt Tần Phong hoàn toàn biến mất.
Tôi hiểu hắn, điều này chứng tỏ hắn thực sự nổi giận rồi.
Hắn tách tôi và Trình Phi Bằng ra, chắn ngang không cho tên kia nhìn tôi lấy một mắt. Giọng nói của hắn bình thản không gợn sóng, nhưng lại vô duyên vô cớ khiến người ta cảm nhận được cơn bão táp đang ầm ầm hội tụ bên trong:
“Trình Phi Bằng, tao nhớ lần trước tao bảo mày cút, bộ mày bị điếc à?”
Trình Phi Bằng bật cười nhạo báng. Ánh mắt hắn ta vượt qua Tần Phong, dán một cách nhớp nhúa lên môi tôi.
Tần Phong nắm chặt nắm đấm, trông có vẻ đã nhẫn nhịn đến giới hạn cuối cùng.
Để tránh mọi chuyện bị xé ra to, tôi vội vàng nắm lấy bàn tay đang siết chặt của hắn để ngăn cản cơn thịnh nộ. Gia thế nhà họ Tần đương nhiên có thể chống đỡ cho hắn, nhưng tôi không muốn hắn phải chịu bất kỳ vết nhơ nào, đặc biệt là vì tôi.
Tôi bước lên phía trước một bước:
“Trình Phi Bằng, tôi sẽ không suy nghĩ gì hết. Xin cậu sau này đừng đến làm phiền tôi nữa. Tần Phong, chúng ta đi.”
Giọng nói u ám của Trình Phi Bằng vọng lại từ phía sau:
“Tề Ngôn, vậy thì chúc hai người làm anh em tốt cả đời nhé!”
Bàn tay tôi đang nắm tay Tần Phong khẽ siết chặt lại.
Tần Phong quay đầu lại, biểu cảm đáng sợ đến cực điểm, ánh mắt sắc lẹm như muốn g.i.ế.t người:
“Trình Phi Bằng, nể mặt Ngôn Ngôn nên tao không làm gì mày. Nhưng đừng quên, ông già mày vẫn đang phải khúm núm cầu xin hợp tác với Tần thị đấy. Nếu mày không biết an phận, tao không ngại để cho đám anh em con riêng đông đảo của mày tìm việc để mày bận rộn mỗi ngày đâu.”
Sắc mặt Trình Phi Bằng thoắt cái trắng bệch, rõ ràng đã nhớ tới mớ hỗn độn thối nát trong nhà mình.
Đi được vài bước, nam sinh nhỏ nhắn vừa rồi ở phía sau bỗng chạy bước nhỏ đuổi theo. Cậu ta mặc kệ ánh mắt lạnh như băng vụn, rét buốt tận xương của Tần Phong, nhét một tấm danh thiếp vào lòng tôi:
“Xin chào anh, em tình nguyện vì tình yêu mà làm số 0!”
Nói xong, cậu ta như sợ Tần Phong nổi điên đấm mình nên vội vàng chạy biến.
“Tần Phong… tôi…” Tôi gấp gáp xé nát tấm danh thiếp phỏng tay kia, vứt thẳng vào thùng rác.
Tần Phong giữ nguyên khuôn mặt lạnh teo, ánh mắt chằm chằm nhìn tôi như muốn chọc thủng một lỗ trên người:
“Thực sự muốn g.i.ế.t sạch đám người cứ lảng vảng đến gần mày.”
Tôi trừng mắt nhìn hắn:
“Nói linh tinh cái gì đấy?”
Hắn hừ hừ cọ cọ dính lấy người tôi:
“Giá mà mày bé lại thì tốt biết mấy. Tao sẽ nhét mày vào túi áo mang theo mỗi ngày, chỉ một mình tao được nhìn, được sờ.”
Tôi mắng hắn biến thái.
Hắn liền bảo:
“Tao chỉ biến thái với một mình mày thôi.”
…
Suốt dọc đường đánh đánh náo náo đi đến phòng học, Tần Phong gục xuống bàn nghỉ ngơi, nhưng tâm trí tôi lại bay đi rất xa.
Trong lòng tôi thậm chí còn nảy sinh một suy nghĩ mà chính tôi cũng chẳng dám tin: Liệu Tần Phong… có khi nào cũng có chút ý tứ với mình không?
Có nên nhân dịp sinh nhật hắn, gõ nhịp bóng gió hỏi thử một câu không?
Tầm mắt tôi rơi trên gương mặt hắn. Góc nghiêng kiên nghị, đường nét sáng tối rõ ràng. Tôi đưa tay khẽ gạt gạt hàng lông mi dài của hắn – đến cả lông mi cũng cứng ngắc.
Hắn lập tức bắt lấy bàn tay đang làm loạn của tôi ủ vào trong ngực, mắt cũng chẳng thèm mở.
Tôi mím môi, yêu chiều cười thầm, trong lòng đã hạ quyết tâm: Đợi lúc tặng quà sẽ hỏi thử xem sao. Nhỡ đâu mọi chuyện thực sự giống như những gì mình nghĩ thì sao?
Cuối tuần, tôi từ chối lời yêu cầu đòi bám theo của Tần Phong, dự định một mình đi dạo trung tâm thương mại.
Danh sách quà tặng dự phòng trong điện thoại đã dài dằng dặc, hầu hết đều là những món đồ được liệt kê dựa theo sở thích của Tần Phong, nhưng trong đó cũng có chút tư tâm của tôi.
Đứng trước quầy hàng, tôi cẩn thận so sánh hai chiếc cà vạt trên tay: một chiếc màu xanh lam đậm vân bạc, toàn thân toát lên sự quý phái sang trọng đầy khiêm tốn; một chiếc khác màu đỏ rượu vân chéo, vô cùng phù hợp với tính cách trương dương của hắn.
Tần Phong rất ít khi có cơ hội mặc âu phục chính chuyên, nhưng lần nào mặc cũng khiến tôi ngắm đến ngẩn ngơ.
“Tề Ngôn, đến mua quà sinh nhật cho Tần Phong đấy à?”
Một giọng nói quen thuộc đầy căm ghét vang lên từ phía sau. Tôi quay đầu lại, Trình Phi Bằng như một bóng ma đứng ngay sát bên cạnh, khóe môi treo nụ cười khiến người ta buồn nôn.
Hắn ta vươn tay định chạm vào chiếc cà vạt. Tôi theo bản năng lùi lại một bước.
Hắn ta giơ hai tay lên ra vẻ vô tội:
“Không cần phải đề phòng như quân thù thế đâu. Tần Phong đã cảnh cáo tôi rồi, tôi sẽ không làm gì cậu nữa. Hôm nay tôi đến đây chỉ là để nói cho cậu biết…”
Hắn ta ghé sát lại gần tôi vài bước, hạ thấp giọng:
“Đại công tử nhà họ Tần sắp liên hôn với thiên kim nhà họ Tô rồi, cậu có biết không?”
Ngón tay tôi chợt siết chặt lại, lớp vải lụa trơn bóng bị tôi bóp đến nhăn nhúm.
Tôi không thèm để ý đến hắn ta, chỉ quay sang nói với nhân viên bán hàng:
“Xin chào, phiền cô gói cả hai chiếc này lại giúp tôi.”
Tôi xách túi quà đã được gói ghém cẩn thận quay người bỏ đi.
Trình Phi Bằng dường như rất hài lòng với phản ứng của tôi, giọng nói vẫn dai dẳng bám theo phía sau:
“Không tin thì cậu tự lên mạng tìm kiếm mà xem! Tập đoàn Tần thị lớn như vậy, tin tức trên mạng sớm đã lan truyền khắp nơi rồi!”
Tôi vờ như không nghe thấy, nhưng tâm trí đã thất thần bay biến trở về ký túc xá.
Tôi cố gắng hết sức để tỏ ra như không có chuyện gì xảy ra. Tần Phong đang gõ code, thấy tôi về liền lập tức tháo tai nghe xuống:
“Về rồi à! Mau cho tao xem mày mua được món gì ngon nghẻ nào?”
Tôi lách người né tránh cú vồ gấu của hắn, chặn bàn tay đang rục rịch muốn mở quà lại, bất lực nói:
“Đã bảo với cậu bao nhiêu lần rồi, đúng ngày sinh nhật mới được xem. Giờ không được đụng vào.”
Hắn ôm chầm lấy tôi:
“Được được được, nghe Tề Ngôn Ngôn hết!”
Giây tiếp theo, mũi hắn hít hà vài cái, ghé sát đầu vào cổ tôi rồi lại ngửi ngửi xuống dưới:
“Mùi gì thế này? Có phải mày ở bên ngoài nuôi con c.h.ó khác rồi không? Một mùi thuốc lá và rượu rẻ tiền cực kỳ khó ngửi!”
Tôi kinh ngạc:
“Mũi cậu là mũi c.h.ó đấy à?”
Hắn bắt đầu vô cớ gây sự:
“Mày không phủ nhận chuyện mày có con c.h.ó khác bên ngoài! Nói mau, là thằng nào?”
Tôi cất túi quà sang một bên, não bộ chưa kịp phản ứng nhưng miệng đã tự động dỗ dành:
“Làm gì có, chỉ là tình cờ gặp Trình Phi Bằng thôi.”
Tần Phong lập tức dựng đứng lông mày:
“Nó lại làm khó mày à?”
“Không có, cậu đã cảnh cáo hắn ta như thế, hắn ta đâu có gan nữa.”
Tần Phong âm u nói:
“Cái thằng ranh này sao cứ như âm hồn bất tán thế nhỉ? Sớm muộn gì cũng phải cho nó một bài học nhớ đời.”
Quay đầu lại, hắn đã hí hửng ôm túi quà hôn chụt một cái:
“Quà của Tề Ngôn Ngôn! Đợi đến ngày sinh nhật bố mày rồi mở nhé con!”
Nghe những lời của hắn, trái tim tôi lại bắt đầu đập loạn nhịp. Có lẽ Trình Phi Bằng chỉ nói bừa thôi? Có lẽ làm gì có chuyện đó?
Trước khi ngủ, trong đầu tôi cứ phản phất suy nghĩ về chuyện này. Bàn tay tôi không khống chế được mà gõ chữ “Tần” vào thanh tìm kiếm của trình duyệt.
Trong lòng rối bời c.h.ế.t. đi được, tôi nghĩ tốt nhất vẫn nên trực tiếp hỏi hắn.
Nhưng ngay khi tôi vừa định xóa đi, phía dưới đã tự động hiện ra một loạt từ khóa liên quan:
[Tần thị và Tô thị có ý định liên hôn]
[Đại công tử Tần thị và thiên kim Tô thị xứng lứa vừa đôi]
[Tiệc đính hôn Tần – Tô]
Tim tôi đột ngột chìm hẫng xuống đáy.
Nhấp chuột vào xem, những bức ảnh chụp rõ mồn một kia một cách trắng trợn nhói đau đôi mắt tôi.
Tôi nghe thấy giọng mình khẽ khàng vang lên:
“Tần Phong… Cậu có chuyện gì giấu tôi không?”
Tần Phong vừa tắm xong, hắn dùng khăn bông lau tóc:
“Tề Ngôn Ngôn, mày nói thế là không đúng rồi. Mày đây là không tín nhiệm tổ chức! Tao thì có chuyện gì giấu mày được chứ? Chuyện gì của tao mà mày không biết?”
Có lẽ tôi nên tin tưởng hắn…
Tôi đặt điện thoại xuống, trùm kín chăn lên đầu không lên tiếng nữa.
Tần Phong bước tới kéo tôi ra khỏi tấm chăn:
“Ngủ đừng có trùm kín đầu, dễ bị thiếu oxy đấy.”
Tôi chỉ để lộ một đôi mắt nhìn hắn.
Ba giây sau, Tần Phong vò rối tung mái tóc tôi:
“Ối giời ơi, tổ tông của tôi ơi! Đừng có dùng cái ánh mắt đó nhìn tao nữa! Giống cún con quá tao chịu không nổi đâu!”
Tần Phong lại chui tót vào ổ chăn của tôi, tôi rúc trong vòng tay hắn, giọng nghèn nghẹn:
“Tần Phong, nếu cậu mà lừa tôi, cả đời này tôi sẽ không thèm nói chuyện với cậu nữa.”
“Thế thì đáng sợ quá. Yên tâm đi, tao sẽ không bao giờ làm thế.”
Lắng nghe nhịp tim trầm ổn của hắn, tôi dần dần chìm vào giấc ngủ.