NHẬT KÝ DỤ DỖ BẠN CÙNG PHÒNG CẤM DỤC

CHƯƠNG 1: BẠN CÙNG PHÒNG KỲ LẠ

Cỡ chữ:

Tôi lập tức lùi lại bước ra ngoài cửa phòng ký túc xá, cẩn thận kiểm tra lại thông tin phòng ở của mình.

Không sai, đúng là phòng này.

Nhìn lại con người có khí chất thanh cao, thoát tục đang ngồi trong phòng một lần nữa, tôi rơi vào trầm tư.

Đôi mắt của Dung Từ không giống người bình thường cho lắm. Màu mắt hắn rất nhạt, khiến cả con người hắn toát lên cảm giác xa cách, không vướng bụi trần.

Trước đây, tôi từng mất cả một tháng trời để quyến rũ hắn. Khi ấy, đôi mắt hắn luôn bị che kín bởi một dải lụa vàng viết đầy kinh văn. Tôi chưa từng được nhìn thấy đôi mắt này dù chỉ một lần, không biết rằng khuôn mặt ấy khi kết hợp cùng đôi mắt này lại có thể lạnh lùng, cấm dục đến thế.

Tôi cũng chẳng thể ngờ rằng, đoạn nghiệt duyên này lại còn có thể kéo dài vào tận trường đại học.

Bàn tay đang nắm khung vali bất giác siết chặt hơn. Tôi cắn răng quyết tâm, sải bước đi thẳng vào trong.

Không sợ, không sợ!

Bây giờ tôi là đàn ông, không hề mặc váy, hồi trước lại chưa từng nói với hắn dù chỉ một câu. Dù sao thì Dung phu nhân cũng không cần một “công cụ người” biết nói chuyện. Còn tôi, từ nhỏ đã tu “bế khẩu thiền”, không lộ mặt cũng chẳng lộ giọng, Dung Từ tuyệt đối không thể nào nhận ra tôi được.

Nhưng dù sao thì cũng là bạn cùng phòng, vẫn phải chào hỏi một tiếng chứ nhỉ?

Tôi mỉm cười gật đầu với hắn, lên tiếng:

– “Xin chào, tôi là Viên Lý.”

Dung Từ lặng lẽ nhìn ra phía sau lưng tôi một chút, rồi mới nhìn thẳng vào tôi, mắt không hề chớp.

Ngay khi tôi đang nghĩ có lẽ hắn định lờ mình đi, thì hắn chợt mở lời.

Giọng nói của Dung Từ tựa như ngọc quý chạm vàng thỏi, vô cùng lãnh đạm:

– “Chỗ đó không có gì vui đâu.”

Tôi có chút thất vọng, gật gật đầu rồi quay lưng đi thu dọn giường chiếu của mình.

Phía sau chợt vang lên một câu khen ngợi:

– “Giọng của cậu rất hay.”

Tôi khựng lại, quay đầu nhìn hắn một cái. Hắn vẫn đưa lưng về phía tôi, ngồi ngay ngắn trước bàn học, dường như chỉ là thuận miệng khen một câu.

– “Cảm ơn, cậu cũng vậy.”

Sau đó giữa hai chúng tôi không còn cuộc trò chuyện nào nữa.

Mẹ tôi từ nhỏ đã dạy rằng “họa từ miệng mà ra”. Để tôi bớt nói lại, bà bắt tôi tu “bế khẩu thiền”. Hồi bé tôi nói rất nhiều, không chịu nghe lời thì bị mẹ đánh, đánh xong bà lại ôm lấy tôi khóc nức nở. Tôi ghét nước mắt của mẹ, thế nên tự động nói ít đi.

Dù các bạn trong lớp đều chọc ghẹo nói tôi là thằng câm, tôi cũng chẳng buồn phản bác.

Kết quả là mẹ vẫn bỏ rơi tôi.

Ngoại trừ khoản sinh hoạt phí được gửi đều đặn vào thẻ mỗi tháng, tôi không nhận được bất kỳ tin tức nào từ bà.

Chẳng còn ai quản, tôi còn tu cái “bế khẩu thiền” quái q.u.ỷ gì nữa chứ!

Một tháng ở nhà họ Dung chính là quãng thời gian cuối cùng tôi giả câm.

Có lẽ vì đã quen với việc không nói chuyện, lời nói của tôi cũng tự nhiên ít đi rất nhiều.

Sau khi hai người bạn cùng phòng khác dọn vào, họ nhìn Dung Từ một lúc rồi lại nhìn sang tôi, ôm đầu kêu gào thảm thiết:

– “Cứu với! Ở chung ký túc xá với hai trai đẹp thế này, tao sống sao nổi đây!”

– “Đã đẹp rồi mà nói còn ít thế, định làm người ta khóc thét đấy à?”

Dung Từ nhíu mày, chán nản buông một câu:

– “Ồn ào.”

Tôi chỉ mỉm cười không đáp.

Bạn cùng phòng A hỏi:

– “Nhưng mà hai người trông thế này, chắc là có người yêu từ sớm rồi nhỉ?”

Bạn cùng phòng B cười hì hì:

– “Chắc chắn rồi! Thế thì tốt quá, vậy là hai cậu không phải tranh bạn gái với bọn tôi rồi.”

Tôi xua tay phủ nhận:

– “Tôi là trai tân, ế từ trong trứng nước.”

Dung Từ liếc nhìn tôi một cái, khóe môi hơi trễ xuống, nói:

– “Tôi có rồi, nhưng em ấy trốn mất rồi.”

Hai cậu bạn cùng phòng cùng reo lên “Woa”, cười phá lên thành một đoàn:

– “Chơi trốn tìm cơ à? Thú vị thật đấy! Nhưng mà Dung Từ này, cả giới thượng lưu đều đồn cậu đang tu bế nhãn thiền cơ mà? Không cần nhắm mắt nữa à? Sao tự dưng lại tu cái món đó, chưa nghe bao giờ luôn á, có tác dụng gì không? Người bình thường có tu được không?”

Họ hỏi một tràng dài, Dung Từ chẳng trả lời câu nào trong số đó, cuối cùng lại đáp trống lảng sang chuyện khác:

– “Để tìm con mèo của tôi. Em ấy không biết kêu, tôi chưa từng nghe thấy giọng nói của em ấy, nhắm mắt lại thì sẽ bỏ lỡ mất.”

Hai cậu bạn cùng phòng nhìn nhau, lập tức hiểu ra vấn đề. Những tiếng trêu chọc nối tiếp nhau vang lên khắp phòng:

– “Chưa nghe thấy giọng bao giờ à? Thế cậu gặp mặt người ta chưa?”

– “Chưa á? Thế thì mở mắt ra cũng có tác dụng gì đâu, có nhận ra được đâu!”

– “Cậu thật sự là Phật tử giới thượng lưu đấy à? Không những phá giới mà còn si tình thế này á?”

– “Tôi chưa từng thừa nhận, là người ngoài đồn thổi vớ vẩn thôi.”

Bọn họ rôm rả trò chuyện. Dung Từ vô cùng điềm tĩnh, hai cậu bạn cùng phòng thì kích động cực kỳ.

Chỉ có tôi là thấy da đầu tê rần.

Mèo cái quái gì chứ… Không phải là đang nói tôi đấy chứ?

Bình luận

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!