SINH CON CHO NHIẾP CHÍNH VƯƠNG ĐỂ LÀM HOÀNG ĐẾ

CHƯƠNG 5: PHẢN BỘI VÀ ÁM SÁT

Cỡ chữ:

Kể từ ngày đó, ta tạm thời không đối đầu với Tề Minh nữa, ngay cả việc tối ngủ chung một giường với y ta cũng chấp nhận.

Rất nhanh sau đó, y đối xử với ta cực kỳ dung túng. Ngay cả khi ta đòi xem tấu chương, y cũng sẵn lòng cho ta xem, còn dạy ta gặp tấu chương thế nào thì nên phê chuẩn ra sao.

Mỗi lần nghe được phân nửa, ta lại bắt đầu buồn ngủ díp mắt. Tề Minh sẽ bế ta lên, để ta ngồi trong lòng y, còn y thì tiếp tục phê tấu chương. Có đôi khi ta ngủ thiếp đi, sẽ cảm nhận được tay y đặt lên bụng ta vuốt ve, động tác nhẹ nhàng, tựa như sợ kinh động đến ta và đứa bé trong bụng.

Đây là khoảng thời gian quan hệ của chúng ta tốt đẹp nhất kể từ khi Tề Minh lên làm Nhiếp chính vương. Dù sao thì trước đó, ta vẫn luôn cảm thấy y đã cướp đi đồ của ta nên luôn đối đầu với y.

Bây giờ nghĩ lại, Tề Minh đối với ta luôn rất tốt. Từ khi còn nhỏ, y đã luôn chăm sóc ta, lúc nào cũng bảo vệ ta. Ta bị sự dịu dàng của y làm cho xiêu lòng, ta quyết định rồi, sau này đợi khi ta làm hoàng đế, ta sẽ phong y làm Thừa tướng!

Thế nhưng ta không ngờ sự tình lại phát sinh biến cố.

Ngoài Tề Minh, ta còn một vị hoàng thúc nữa, cũng chính là ca ca cùng cha khác mẹ với Tề Minh – Tề Hướng Viễn.

Trước đó, ta và Tề Hướng Viễn rất ít khi gặp mặt. Hắn và Tề Minh không hợp nhau, cho nên ta cũng chẳng mấy khi giao tiếp với hắn. Vì vậy, khi hắn xuất hiện, ta vô cùng kinh ngạc.

Tề Hướng Viễn nói với ta, hắn là do phụ hoàng ta phái tới, vì mục đích giúp ta đoạt lại ngai vàng. Ta rất tin tưởng phụ hoàng, sau khi nhìn thấy bức thư tay của người, ta lại càng tin hắn hơn. Cho nên dù chuyện này có chút sơ hở, ta vẫn hoàn toàn tín nhiệm mà đi theo hắn.

Tề Hướng Viễn đưa ta vào một đường hầm bí mật. Hắn nói từ đây có thể ra ngoài, ta có thể ra ngoài gửi mật thư cho các đại thần, để họ tới giúp ta.

Ta hoàn toàn tín nhiệm theo sau hắn, một câu “hoàng thúc”, hai câu “hoàng thúc”. Đột nhiên nhớ ra điều gì, ta hỏi hắn:

“Phụ hoàng ta… hai người họ bây giờ có phải đang ở Giang Nam không?”

Tề Hướng Viễn gật đầu: “Đúng vậy.”

Thế nhưng ta lại nghĩ lại, hai tháng trước khi phụ hoàng viết thư cho ta, hai người họ đã đi đến Mạc Bắc rồi.

Ta bỗng nhiên nhận ra có điểm không ổn. Ban đầu, việc để Tề Minh làm Nhiếp chính vương chính là do phụ hoàng ta đích thân sắp xếp. Bây giờ tại sao người lại bảo ta đi đoạt quyền? Ta bỗng nhận ra, rất có thể Tề Hướng Viễn đang lừa ta.

Ta lùi về sau vài bước, lắp bắp nói:

“Ta… ta hơi đau bụng, ta phải quay về rồi. Hôm khác lại cùng ngài xuất cung vậy.”

Nói xong, ta quay người cong chân lên chạy.

Tuy nhiên, có lẽ vì quanh năm không rèn luyện, cộng thêm việc đột ngột mang thai, ta chưa chạy được mấy bước đã bị đè nhào xuống đất. Tề Hướng Viễn đè nghiến ta xuống đất, bắt đầu lộ ra khuôn mặt dữ tợn:

“Ai cũng bảo mày là đồ ngốc, xem ra cũng không ngốc lắm đâu, còn biết đường chạy trốn nữa cơ à!”

Má ta bị ấn mạnh xuống mặt đất, rất đau. Hơn nữa, chẳng biết tại sao, bụng dưới của ta cũng bắt đầu đau âm ỉ.

Ta chỉ biết cố sức gào thét tên Tề Minh, muốn y đến cứu ta. Nhưng rất nhanh, miệng ta đã bị bịt kín. Ta bị Tề Hướng Viễn trói gô lại rồi kéo đi, chỉ có thể lảo đảo bước theo hắn.

Chưa từng phải chịu nỗi khổ nào như thế này, cú ngã vừa rồi làm ta đau nhức khắp cả người. Ta vừa khóc vừa đi theo Tề Hướng Viễn. Hắn quát lớn:

“Tô Vân, câm miệng!”

Ta sợ quá liền im bặt. Ta không dám khóc nữa. Hắn hung dữ hơn Tề Minh rất nhiều, hơn nữa ta luôn có cảm giác hắn có thể sẽ g.i.ế.t c.h.ế.t. ta.

Đi không biết bao lâu, cuối cùng chúng ta cũng đi đến đích. Lối ra là một miệng giếng. Tề Hướng Viễn ném thẳng ta xuống đất. Ta ngã đau điếng người, bụng cũng bắt đầu đau quặn lên. Nhưng ta không dám nói cho hắn biết, ta nghi ngờ hắn là kẻ m.á.u lạnh tàn nhẫn, nhỡ đâu biết trong bụng ta có thai, hắn lại nghĩ ta là quái vật rồi rạch bụng ta ra xem thì sao.

Ta bị tống vào một căn phòng tối om, không thấy ánh mặt trời, lại không có nước, không có đồ ăn.

Ta bắt đầu nhớ Tề Minh. Y chưa bao giờ đối xử với ta như vậy, đừng nói là để ta chịu đói chịu rét, bình thường chỉ cần một cơn gió lạnh thổi qua người ta, y đã căng thẳng lo lắng sợ ta đổ bệnh. Tề Minh đối với ta thực sự rất tốt. Ta đột nhiên không muốn tranh giành ngai vàng nữa, ta chỉ muốn có Tề Minh thôi.

Ta dốc sức giãy giụa, nhổ được mảnh vải nhét trong miệng ra, ngồi xổm trong phòng củi hét lớn: “Hoàng thúc!”

Thế nhưng, y – người mà trước kia chỉ cần gọi một tiếng là xuất hiện – nay mãi vẫn chậm chạp không tới. Ta tủi thân nằm bẹp trong phòng củi ngủ thiếp đi.

Đến lúc bị đánh thức, một thanh đao đã kề ngay sát cổ ta. Ta sợ đến mức không dám hé răng. Đứng phía sau là Tề Hướng Viễn đang bóp cổ ta, đứng đối diện là Tề Minh.

Ta nhìn Tề Minh, cực kỳ tủi thân gọi một tiếng: “Hoàng thúc…”

Khoảnh khắc tiếp theo, lưỡi đao sắc bén cứa rách da ta, Tề Hướng Viễn đe dọa không cho ta lên tiếng. Ta mím chặt môi, nghe bọn họ bàn điều kiện. Giằng co rất lâu, ta hoa mắt c.h.óng mặt. Giây phút ta được nới lỏng ra, Tề Hướng Viễn đã bị người mai phục sẵn lao ra đè gục.

Còn ta thì rơi vào vòng tay của Tề Minh.

Trong giọng nói của Tề Minh hiếm hoi mang theo vẻ sốt sắng, y hỏi ta thế nào rồi, có đau ở đâu không. Ta nắm lấy tay y đặt lên bụng, vốn định dặn y gọi người đến xem bụng cho ta, nhưng chưa kịp mở miệng thì ta đã ngất lịm đi.

Lúc tỉnh lại, ta đã được đưa về lại trong cung. Các vết thương trên người đều đã được bôi thuốc mát lạnh. Tề Minh đứng quay lưng về phía ta, y không phát hiện ra ta đã tỉnh.

Ta nghe thái y nói ta bị hoảng sợ quá độ, ông ấy nói nếu chậm một chút nữa, e rằng đứa bé trong bụng ta khó mà giữ được.

Tề Minh không nói lời nào. Y trầm mặc hồi lâu, căn dặn thái y nhất định phải chăm sóc tốt cho ta. Rồi dường như nghe thấy tiếng động của ta, y quay đầu nhìn sang.

Dù y không trách mắng, nhưng ta cũng biết bản thân đã gây ra họa lớn. Ta cúi gằm mặt xuống, có chút không dám nhìn thẳng vào mắt y. Ta dường như đã hiểu tại sao phụ hoàng nhất quyết bắt y làm Nhiếp chính vương rồi, bởi vì ta chỉ biết gây họa mà thôi.

Ta bặm chặt môi, nhận sai:

“Hoàng thúc, ta không làm hoàng đế nữa, sau này ta sẽ không đối đầu với ngài nữa…”

Nhưng Tề Minh lại nói: “Đại điển tức vị sẽ diễn ra vào mười ngày sau, đệ chuẩn bị đi.”

Ta ngẩn người, ta cứ tưởng Tề Minh sẽ không đồng ý. Nhưng y lại dễ dàng bằng lòng như vậy.

Ta mấp máy môi, đưa tay kéo tay áo y, nhưng Tề Minh lại gạt tay ta ra. Y phân phó những người khác chăm sóc tốt cho ta, rồi cứ thế rời đi.

Trước kia, chỉ cần ta ngã bệnh, y đều sẽ túc trực không rời chăm lo cho ta. Thế nhưng lần này, y lại ngay cả mặt cũng không muốn nhìn ta nữa.

Ta hoảng hốt trong lòng, muốn nhổm dậy đuổi theo nhưng lại bị giữ lại. Tiểu thái giám nói ta vừa bị hoảng sợ, cần phải tĩnh dưỡng, Nhiếp chính vương đã dặn dò không cho phép ta ra khỏi cửa.

Xem ra lần này y thực sự giận ta rồi.

Bình luận

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!