CẢ BA TÊN CẨU NAM NHÂN ĐỀU MUỐN LÀM BẠN TRAI TÔI

CHƯƠNG 8: BỎ TRỐN ĐẾN VÂN NAM VÀ CÁI KẾT NGỌT NGÀO

Cỡ chữ:

Cuộc sống đại học rất nhanh đã bước vào giai đoạn cuối cùng. Cả ba người bọn họ đều quang minh chính đại mở cửa sau cho tôi, gửi thư mời làm việc (offer), muốn tôi đến công ty của họ làm việc.

Ngoài mặt tôi gật đầu đồng ý, nhưng thực chất sau lưng lại âm thầm mua vé máy bay bay thẳng tới Vân Nam.

Tôi rất muốn đi Vân Nam từ lâu rồi nhưng vẫn chưa có cơ hội. Nghe nói nơi đó rất thích hợp để định cư lâu dài.

Ba người đàn ông đang ngồi đắc ý trong văn phòng làm việc của mình, chờ tôi đến phỏng vấn đi theo quy trình. Rất khó để không nghi ngờ đây chính là thú vui tai quái của bọn họ.

Đến khi tôi ngồi yên vị trên máy bay, ba người bọn họ mới phản ứng lại được.

Tôi đến Vân Nam quả thực chỉ là muốn được thư giãn một thời gian, vì thế tôi tạm thời đổi một thẻ sim điện thoại khác để tránh cho điện thoại ngày nào cũng kêu rinh rỏi.

Tôi thuê nhà ở một thị trấn nhỏ tại Côn Minh suốt một tháng trời, không có bất kỳ ai làm phiền, cực kỳ sung sướng. Mỗi ngày tôi đều làm những việc mà mình yêu thích: buổi sáng ra ngoài đi dạo tập thể dục cùng mấy ông cụ trong khu nhà, nhân tiện đi chợ mua chút rau về làm bữa trưa; buổi trưa thì ở nhà ôm đồ ăn vặt cày phim hoạt hình; buổi tối lười nấu cơm thì chạy ra chợ đêm mua thịt xiên nướng ăn.

Tôi xách theo một túi lớn đầy ắp thịt xiên nướng, vừa đi vừa suy nghĩ xem lát nữa về nhà sẽ xem bộ hoạt hình nào. Dạo này hình như có một bộ hoạt hình Trung Quốc đang rất hot, tên là “Tiên Bí” gì đó thì phải, nghe nói danh tiếng rất tốt.

Đang suy nghĩ miên man, tôi móc chìa khóa trong túi ra chuẩn bị mở cửa thì phát hiện cánh cửa có gì đó không đúng: đã có người từng vào đây!

Tôi rút nửa chiếc chìa khóa đang cắm trong ổ ra, lặng lẽ lùi lại phía sau mấy bước, chuẩn bị chạy xuống lầu rồi mới báo cảnh sát.

Người sau cánh cửa đột ngột lao ra, một tay ôm chặt lấy eo tôi:

“Chạy cái gì mà chạy?”

Ánh đèn ấm áp trong phòng rọi thẳng ra hành lang. Ba người đàn ông đang đứng lù lù ngay trước mặt tôi.

Là bọn họ!

Tôi không nhịn được bật cười một tiếng, nhưng lại nhanh c.h.óng ép khóe môi xuống:

“Ai cho phép các người tới đây? Đúng là đáng ghét!”

Nói xong, tôi cắm đầu chạy thẳng vào trong nhà, khóe môi không thể nào áp xuống được nữa mà cong lên cười rạng rỡ. Quay đầu lại nhìn, thấy bọn họ vẫn còn đứng ngây ra ở ngoài cửa:

“Có còn muốn ăn cơm nữa hay không? Tôi đói rồi đây này!”

Lúc này bọn họ mới bừng tỉnh, vội vã đáp:

“Đến đây! Đến đây!”

Những dòng bình luận đã lâu không xuất hiện lại lướt qua những dòng tin nhắn cuối cùng trên màn hình:

“Tuyệt vời! Một cái kết viên mãn (Happy Ending)!”

Toàn văn hoàn.

Bình luận

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!