Thời điểm tôi xuyên tới là tối ngày nghỉ, ngày mai không phải đi làm. Tắm xong tôi định quay lại giường nằm. Kỳ lạ là ngoài việc hơi căng thẳng khi đối mặt với Tiêu Mộc ban nãy, tâm trạng của tôi không hề có sự dao động quá lớn vì chuyện xuyên sách này. Có lẽ là vì ở đâu thì cũng là làm nô lệ tư bản thôi, tôi cười khổ không thành tiếng. Trong phòng không bật đèn, tôi mò mẫm vị trí của chiếc giường trong không gian lờ mờ. Khó khăn lắm mới sờ tới mép giường, tôi lật chăn định lao lên. Cú lao này làm tôi va phải một người đàn ông cao lớn vạm vỡ. Nhờ ánh sáng le lói hắt vào từ ngoài cửa sổ, tôi nhìn rõ ngũ quan khuôn mặt của người nọ. Là Tiêu Mộc, trên mặt anh ta nở một nụ cười nhạt nhưng ánh mắt lại khiến tôi tê rần cả da đầu. Tôi cười gượng phá vỡ sự im lặng.
“Ha ha ha trùng hợp quá, anh cũng ngủ ở đây à.”
Tiêu Mộc cười khẩy một tiếng, bàn tay vòng qua hông tôi, nhẹ nhàng vuốt ve sau gáy tôi.
“Ừ, trùng hợp thật.”
Bàn tay vốn đang vuốt ve nhẹ nhàng sau gáy tôi đột nhiên ấn mạnh xuống. Đến khi tôi đối diện thẳng với cơ bụng của Tiêu Mộc, anh ta mới buông sức, chuyển sang dùng ngón cái cạy mở môi răng tôi.
“Tôi có thuốc ở đây, có thể giúp em bẻ cong lại.”
Tôi bị ép đến mức nước mắt đầm đìa khuôn mặt. Biểu cảm của Tiêu Mộc vẫn vô tội như cũ.
“Sao lại nhìn tôi như vậy, không phải em đã nói là không nỡ xa tôi sao.” “Không sao đâu, đừng sợ.”
Tôi trừng mắt nhìn Tiêu Mộc, giơ chân muốn đạp anh ta khỏi người mình. Mặc dù thiết lập của nguyên chủ là một thụ khá mảnh khảnh, nhưng dù sao cũng là đàn ông, không thể đến chút sức lực này cũng không có đúng không. Nghĩ như vậy, tôi nhắm thẳng vào bụng Tiêu Mộc mà đạp lên. Kết quả là tôi còn chưa chạm tới Tiêu Mộc thì đã bị anh ta nắm chặt lấy mắt cá chân. Khung cảnh trước mắt lộn vòng, chưa đợi tôi kịp phản ứng, Tiêu Mộc đã đi trước một bước cúi người ghé sát vào tai tôi thì thầm.
“Còn phải củng cố lại tác dụng của thuốc nữa.”
Hơn hai mươi năm qua, mối quan hệ giữa tôi và vòng ba của mình luôn rất tốt. Chúng tôi tương kính như tân lại thân thiết khăng khít. Để nó không bị bệnh tật quấy nhiễu, tôi còn đặc biệt mua đệm ngồi phòng ngừa bệnh trĩ. Nhưng nay tôi bắt đầu vùng lên phản kháng. Có điều tôi càng vùng vẫy, sức chiến đấu của Tiêu Mộc lại càng mạnh. Tiêu Mộc cưỡng ép nâng mặt tôi lên bắt tôi phải nhìn thẳng vào anh ta. Đôi mắt anh ta mở to, tầm nhìn khóa chặt lấy tôi, giống như đang đánh giá một thứ gì đó cực kỳ thú vị.
“Khóc rồi à, em cũng biết câu dẫn người khác phết đấy.”
Tôi cảm nhận được sự thay đổi của Tiêu Mộc, tôi cũng không dám khóc nữa, dùng sức lau mặt vào ga giường, cố gắng lau sạch luôn cả nhã hứng của Tiêu Mộc xuống ga giường. Đáng tiếc là sự chú ý của Tiêu Mộc đã bị thu hút đi chỗ khác.