Thận của nam chính trong truyện đam mỹ đều được làm bằng sắt đánh thành. Cứ tưởng Tiêu Mộc lớn tuổi rồi thì sẽ tiết chế, kết quả anh ta ngược lại càng phóng túng hơn. Hơn 30 tuổi đầu rồi, suốt ngày cứ nghĩ đủ mọi trò thế này Tiêu Mộc vẫn không thấy thỏa mãn, đến ban ngày cũng hận không thể thời thời khắc khắc dính lấy tôi.
Lần này, Tiêu Mộc lại lén lút từ ngoài thư phòng đi vào, túm lấy tay áo tôi kéo kéo.
“Vợ ơi, em nên nghỉ ngơi một chút rồi.”
Tôi chẳng thèm liếc mắt nhìn Tiêu Mộc lấy một cái.
“Không được, vẫn còn công việc chưa làm xong.”
Tiêu Mộc luôn ở sau lưng phá đám, muốn dùng đặc quyền cá nhân để thăng chức tăng lương cho tôi. Anh ta giở trò nhỏ một lần, tôi liền từ chức một lần. Qua lại như vậy ròng rã suốt bốn năm trời, tôi mới từ một nhân viên bình thường leo lên được cấp quản lý.
Tiêu Mộc không từ bỏ ý định, ôm chặt eo tôi không buông.
“Nghỉ ngơi một chút đi mà, ở bên anh một lát thôi.”
Thấy tôi không thèm để ý anh ta, Tiêu Mộc bĩu môi trực tiếp kéo chân tôi sang.
“Nếu không để ý đến anh, anh đành phải để chúng đến làm bạn với anh trước vậy.” “Hà tiên sinh khoan dung độ lượng chắc sẽ không tức giận đâu nhỉ.” “Vậy anh bắt đầu đây.”
Tôi thật sự hết cứu nổi rồi.
Toàn văn hoàn.